Movie

Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi (2019)


(Ảnh: cinewbeocunr)

Tôi từng đọc những bài báo viết về bộ phim trước khi đến rạp, đâu đó viết đây là ‘’La La Land’’ phiên bản Việt, có ai đó nói rằng “Tuy ê kíp đầu tư rất kỹ phần nhạc phim nhưng nội dung phim chỉ xoay quanh việc hai người trẻ gặp nhau, cùng bầu bạn với nhau, nói chuyện, hát ca trong một ngày làm bộ phim trở nên nhàm chán’’. Và tôi biết cái ‘’nhàm chán’’ ấy sẽ khiến tôi thích thú; tôi phải ra rạp xem phim này.

Sài Gòn. Những năm 20 mười mấy đâu đây.

Mọi chuyện bắt đầu từ cuốc xe Grab bike lúc tờ mờ sáng.

Tâm- bỏ học Cao học để theo đuổi con đường âm nhạc. Giấc mơ âm nhạc tan tành chỉ còn lại hiện thực nợ nần và sự cô độc chẳng còn ai bên mình.

Thanh- bỏ học Kiến trúc vì nhận ra Sài Thành phù hoa không dành cho tâm hồn đơn thuần của cô gái sinh ra nơi cao nguyên Đà Lạt.

Từ một cuốc xe ôm. Từ một cuốn sổ ghi chép bỏ quên. Hai con người xa lạ gặp nhau, nhận ra họ thật giống nhau và dành cả một ngày bên nhau.

Ngày hôm ấy là ngày cuối cùng Thanh ở Sài Gòn trước khi trở về thành phố quê hương bắt đầu lại cuộc đời.

Ngày hôm ấy đáng lẽ là ngày cuối cùng Tâm sống. Anh định nhẩy lầu rồi lại dừng lại ôm đàn hát bởi “Bầu trời hôm nay đẹp quá!”

Thời gian bên nhau, bầu bạn cùng nhau là cơ hội để hai nhân vật giãi bày câu chuyện cuộc đời và để họ cảm nhận được những nét tương đồng trong tính cách của đối phương. Sài Gòn hiện lên không phồn hoa lộng lẫy mà chân thành, dung dị như cây cầu cũ bắc qua dòng kênh- nơi Tâm và Thanh ngồi trò chuyện,- nơi Thanh nhận cuộc video call của mẹ, trò chuyện với mẹ khi Thanh đang ngồi phía sau.

Mẹ của Tâm cũng như như mẹ của bạn, cũng giống mẹ của tôi. Bà biết con trai đã nghỉ học, bà biết con trai theo đuổi âm nhạc nhưng chưa từng bao giờ căn vặn, nổi đóa, bà kiên nhẫn chờ đợi một ngày con trai mở lòng, chia sẻ với mình.

Khi mẹ nói ‘’Ba mẹ luôn mở rộng cánh cửa chờ đón con trở về’’. Tôi và cô gái ngồi cách một ghế cùng bật khóc. Chúng tôi cùng đi xem phim một mình. Cùng khóc. Và có lẽ cùng nhớ lại mình của một lần nào đó. Thất bại, tả tơi sau khi theo đuổi đam mê tuổi trẻ để rồi quay về nhà để tìm chỗ dựa. Tôi cũng là mẹ. Những lời mẹ của Tâm nói với con trai không chỉ khiến tôi xúc động với tư cách một đứa con mà cả với tư cách một người có con. Tôi có thể sẽ chẳng làm được gì cho gia đình ngoài việc cố sống sao cho tử tế, đàng hoàng, để không bao giờ trút gánh nặng lên đôi vai người mẹ với cánh cửa luôn rộng mở đón tôi.  Còn tôi sẽ phải nói với con trai tôi như thế nào để con hiểu cánh cửa gia đình luôn là nơi bình yên nhất nhưng không phải là cái cớ để con ỷ lại và vô trách nhiệm với chính mình?

Người ta nói nhiều, khen nhiều về âm nhạc trong phim. Nhưng có một điều dường như bị lãng quên đó chính là sự hài hước, dí dỏm và thông minh được đạo diễn, biên kịch khéo léo đưa vào từng câu thoại và cả lời chào trên màn ảnh khi phim hết “Cảm ơn bạn đã không ngủ khi xem phim’’

Khi đọc những bài báo viết về “Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi”, tôi tự hỏi có mối liên hệ gì giữa bộ phim này với bộ ba ‘’Before Sunrise’’, ‘’Before Sunset’’‘’Before Midnight’’ mà tôi rất thích? Và đoạn kết phim đã cho tôi câu trả lời.

Trong căn bếp của Thanh ở Đà Lạt, cô dán bức ảnh ghi mấy chữ:

“Like sunrise, sunset,

We appear, we disappear.”

BEFORE MIDNIGHT

(Tạm dịch

“Giống như mặt trời mọc rồi lại lặn.

Chúng ta được sinh ra, rồi lại phải nói lời từ biệt thế giới này’’)

Nếu Celine và Jesse cần đến 9 năm để tìm lại nhau thì Tâm và Thanh cần một năm lạc mất nhau. Một năm đủ để hai con người từng thất bại trong tình yêu và cuộc sống tin rằng tình cảm họ dành cho nhau ngày hôm ấy là thật, chứ không phải chỉ là một thoáng cảm xúc bật chợt đến rồi đi.

‘’Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi’’.  Nghe thì thật phi logic những lại rất logic nếu bạn xem hết bộ phim. Tôi tin rằng sau buổi bình minh lạnh ướt sương Tâm ôm đàn hát bên Thanh, Tâm sẽ không muốn bắt kịp chuyến xe lúc 8 giờ sáng quay lại Sài Gòn và chuyến bay ra nước ngoài.

Bởi lẽ:

‘’Trời sáng rồi, ta ngủ đi thôi’’.

Advertisements
Movie

Vợ ba- The Third Wife (2018)



‘Vợ ba’ lấy bối cảnh một gia đình giàu có ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, mở đầu là cảnh người vợ ba- cô Mây được cưới về. ‘Vợ ba’– khai thác câu chuyện ‘hậu cung’ trong gia đình giàu có thời phong kiến nhưng lại không hề có những câu chuyện đấu đá, tranh sủng giữa đàn bà với đàn bà. Phụ nữ trong ‘vợ ba’ chung chồng, chung một mái nhà và yêu thương, san sẻ với nhau, cảm thông cho nhau vì cùng là phận đàn bà trong xã hội phong kiến, hạnh phúc, số phận đều phải lệ thuộc vào đàn ông.


Cố vấn nghệ thuật của phim là đạo diễn Trần Anh Hùng, chính vì thế, sự duy mỹ của đạo diễn thể hiện rất rõ trong phần hình ảnh của bộ phim. Hình ảnh trong ‘Vợ ba’ rất đẹp, đẹp từ cảnh cô dâu mới ngồi thuyền xuôi về nhà chồng, giữa không gian xanh biêng biếc của nước, của núi, của cỏ cây. Đẹp đến cả không gian nhuộm màu đỏ, màu vàng, màu ‘hỉ’ của đám cưới. Đẹp đến cả hình ảnh cô dâu mới bị chồng hắt hủi, bị gia đình ruột thịt không nhận nên đành treo cổ bên dòng suối. Hình ảnh trong ‘Vợ ba’ làm tôi nhớ đến phim ‘Đông Dương’ của Régis Wargnier. Đều là những cảnh phim lột tả vẻ đẹp của vùng đồng bằng Bắc Bộ, sự hài hòa giữa đất và nước, sự mướt mát, tinh sạch của màu xanh. Hai bộ phim đều mang đến những cảnh quay rất đẹp, chân thật về Việt Nam nhưng không hiểu sao đều mang cảm giác ‘không Việt lắm’ đến người Việt.


Cảnh phim tôi thích nhất, đẹp nhất lại là cảnh mà cư dân mạng mổ xẻ, tranh cãi nhiều nhất. Đó là cảnh động phòng của Mây và người chồng. Lòng đỏ trứng là lăn nhẹ dọc tấm thân trinh nữ trong không gian vừa ấm áp vừa mờ ảo của ánh nến. Cảnh phim quá đẹp, e ấp và gợi tình. Tình yêu và tình dục là hai yếu tố rất hay được khai thác trong các tác phẩm nghệ thuật. Thế nhưng khai thác tinh tế, vẫn có sự e ấp Á Đông, vẫn có sự sợ hãi của cô dâu mới mà vẫn gợi tình đến thế thì không nhiều tác phẩm có sự tinh tế, trân trọng người phụ nữ đến vậy.


‘Vợ ba’ kể câu chuyện về người phụ nữ trong xã hội phong kiến, phải sống chế độ đa thê, khao khát đẻ đứa con trai để có vị thế trong nhà chồng, nhưng họ biết yêu thương nhau, đùm bọc nhau, che chở nhau. Sự tử tế ấy, đến phụ nữ trong thời hiện đại còn chưa làm được.

Movie

Parasite (2019)


Parasite/ Ký sinh trùng’ là bộ phim hài đen của đạo diễn nổi tiếng Bong Joon-ho (phim này là
phim đầu tiên của ông này mà mình xem). Bộ phim được trao Cành cọ vàng tại LHP Cannes và đạo diễn Bong Joon-ho trở thành đạo diễn Hàn Quốc đầu tiên nhận được vinh dự này.


‘Parasite’ lột tả khoảng cách giàu nghèo trong xã hội Hàn Quốc với đại diện là hai gia đình, gia đình nào cũng có 4 thành viên, gia đình nào cũng đủ nếp đủ tẻ.
🌜Gia đình ông Kim, hai vợ chồng cùng thất nghiệp, con cái lỡ dở học hành, sống trong ngôi nhà ẩm thấp, tăm tối.
🌜Gia đình ông Park giàu có, sống trong biệt thự lớn, dư thừa vật chất.
🌜Cơ hội đến với gia đình ông Kim khi cậu con trai lớn được nhận làm gia sư cho con gái ông
Park và từ đây, kế hoạch đưa cả gia đình vào nhà ông Park để sống ký sinh vào vật chủ diễn ra thật nhanh chóng và suôn sẻ.

Trong phim, đạo diễn đưa vào rất nhiều hình ảnh ẩn dụ thú vị, nhiều nhưng đủ chứ không tạo cho người xem cảm giác ‘bội thực’.

👯Hình ảnh cầu thang xuất hiện trong phim thể hiện sự phân biệt giữa giàu và nghèo. Nếu
như cầu thang vào nhà ông Kim là những bậc cầu thang đi xuống, dẫn vào căn nhà nằm
thấp dưới bề mặt đường thì cầu thang vào nhà ông Park lại là những bậc thang đi lên dẫn vào chốn đẹp đẽ, xa hoa.

💥Hình ảnh cục đá trong bộ phim xuất hiện với vai trò mang lại tài lộc cho gia chủ. Quả thật, từ khi trưng cục đá trong nhà, cả nhà ông Kim lần lượt từng người một, từng người một bước chân vào nhà ông Park, sống cuộc sống ký sinh trùng trọn vẹn và hoàn mỹ.
Thế nhưng như nhân vật Ki Won- con trai ông Park thổ lộ. Hòn đá ấy, tưởng như là một vật phẩm phong thủy hoàn mỹ, lại trở thành nỗi ám ảnh, đeo bám Ki Won và cả gia đình cậu. Hòn đá biểu trưng cho lòng tham, khát vọng đổi đời trong mỗi con người. Lòng tham, khát vọng là động lực đẩy chúng ta về phía trước nhưng khi không kiểm soát được, lòng tham lại thành công cụ kéo ta xuống vực sâu. Đoạn cuối phim, Ki Won đem hòn đá đặt vào dòng suối, giữa những viên đá khác, đưa hòn đá về nơi nó thuộc về.
Hành động trả hòn đá về dòng suối, nhấn chìm biểu tượng tài lộc vào dòng nước trong veo liệu có giúp Ki Won giã từ ‘tham-sân-si’?

💦Hình ảnh cơn mưa tầm tã khắc sâu thêm khoảng cách giàu nghèo trong xã hội hiện đại.
Trong khi cơn mưa tầm tã khiến những gia đình nghèo khó khốn khổ, nước cống tràn vào nhà, phải di tản, phải ngủ trong nhà thi đấu, chờ mặc quần áo từ thiện, ăn cơm từ thiện. Thì cơn mưa tầm tã lại là niềm vui của nhà giàu, họ ngắm mưa, họ đãi tiệc ngoài trời để tận hưởng bầu không khí thanh sạch sau cơn mưa.

Trong phim, gia đình nhà Kim là loài ký sinh trùng bám riết lấy gia đình nhà Park, họ không chỉ muốn tồn tại nhờ gia đình Park mà còn muốn đổi đời từ việc sống ký sinh vào nhà giàu. Nếu chỉnhìn bề ngoài, khán giả sẽ thấy người nghèo phải bám vào người giàu để sinh tồn. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, liệu người giàu có thể tồn tại nếu thiếu đi sự phục vụ của người nghèo, liệu người giàu có thể làm giàu nếu không bóc lột sức lao động, thời gian của người nghèo?

Câu chuyện về hố sâu giàu nghèo không phải câu chuyện của riêng xã hội Hàn Quốc, mà là
câu chuyện tồn tại trong mọi xã hội. Cao trào của Parasite là bữa tiệc sinh nhật bất ngờ và
không ngờ lại đẫm máu trong khu vườn nhà Park. Hôm ấy, trời trong veo sau cơn mưa, giữa
bữa tiệc vương giả của nhà giàu máu đã đổ. Ông Kim có thể nín nhịn khi tình cờ nghe ông Park chê mùi hôi trên cơ thể mình hay khi bà Park tỏ thái độ khi ngửi thấy mùi của ông trên ô tô- mùi của những người sống trong những căn hầm tối, thiếu thốn ánh sáng mặt trời, mùi của cái nghèo. Nhưng khi trong giây phút gấp gáp, khó khăn nhất, ông Park vẫn thể hiện sự kinh tởm với mùi cơ thể từ người đàn ông sống trong hầm hơn 4 năm trời, chút lòng tự trọng của ông Kim đã thức dậy. Nhát dao ông Kim dành cho ông Park nhanh, ngọt và chính xác.

Khán giả cứ ngỡ nhát dao ấy, khi ký sinh trùng giết chết vật chủ thì câu chuyện cũng khép lại.
Nào ngờ, nhát dao ấy lại là mở đầu cho cuộc sống khác của ông Kim- cuộc sống chui lủi dưới hầm sâu, tiếp tục ký sinh vào vật chủ mới. Cậu con trai Ki Won trả hòn đá tài lộc vào dòng suối, những tưởng hành động ấy sẽ giúp gột rửa tham-sân-si trong trái tim cậu. Thế nhưng khi phát hiện bố mình đang phải sống chui lủi trong hầm biệt thự, Ki Won quyết tâm bằng mọi cách: học đại học, KẾT HÔN,… sẽ mua được căn biệt thự, để bố được bước ra ánh sáng.

Vậy là dù có vứt hòn đá oan nghiệt đi, Ki Won vẫn không thể cắt đứt sự nghiệt ngã của tham-
sân-si.
Cũng như khi vật chủ chết đi rồi, ký sinh trùng lại tiếp tục tìm được vật chủ mới, tiếp tục đời ký sinh.

Và dù ông Kim có thể bước ra khỏi căn hầm hay không thì lời nói của ông vẫn ám ảnh người xem “Kế hoạch là không có kế hoạch gì cả. Không kỳ vọng thì sẽ không bao giờ thấy thất vọng”

Book, Daily life

Những Cảm Xúc Bị Cấm Đoán


#NhữngCảmXúcBịCấmĐoán #lalabohang #lalabohangbooks #translatedbyme

💘
Tôi đọc cuốn sách này khi đang ngồi trong tiệm nail, khi đang trông con, khi đang nấu cơm.
Đọc sách và nhớ về khung cửa sổ tràn đầy ánh nắng tháng 11, nơi tôi ngồi dịch sách, thỉnh thoảng là ngắm nghía ánh nắng.
Đọc sách và thấy có những từ, những đoạn đáng lẽ có thể làm tốt hơn.

💗
‘Những Cảm Xúc Bị Cấm Đoán’ không phải cuốn sách quá dày, quá nhiều chữ nhưng lại cần nhiều thời gian để đọc, để nghiền ngẫm, để dẫn dắt bản thân vào dòng cảm xúc của tác giả.

💝
‘Những Cảm Xúc Bị Cấm Đoán’ là cuốn sách viết bởi phụ nữ, vẽ minh hoạ bởi phụ nữ và dành cho phụ nữ. Dù chúng ta sinh ra có mạnh mẽ, tự tin đến đâu, thì sâu thẳm trong mỗi người phụ nữ luôn là khát khao được chở che, được yêu thương.

❣️
Tình yêu, không, mối tình cũ, cứ trở đi trở lại trong những trang sách của Lala. Một vết thương đã thành vết sẹo. Tháng năm có thể làm mờ đi nhưng không bao giờ xoá sạch.

💔
Tình yêu đã tan vỡ, người tình cũ là những điều chúng ta nên quên đi, vứt bỏ đi.
Nhưng cảm xúc về mối tình dang dở, thứ cảm xúc mà lý trí cấm đoán trái tim không được nhớ về, lại cứ trở đi trở lại.

💕
Biết sao được khi con người sinh ra đã mang khát khao yêu?

Movie

Tháng 5 để dành


Tháng 5.

Mùa tan trường.

Mùa thi.

Mùa hè.

‘Tháng 5 để dành’ là bộ phim độc lập, kinh phí thấp với kịch bản dựa trên tiểu thuyết ‘Ranh giới’ của Rain8x.

‘Tháng 5 để dành’ là bộ phim xinh xắn, vừa đủ về thời học sinh và tình yêu tuổi ô mai, ra rạp vừa đủ thời điểm. Chắc hẳn thế hệ cuối 8x, đầu 9x sẽ bắt gặp mình đâu đó trong ‘Tháng 5 để dành’ khi cô giáo báo kiểm tra 15’, gọi lên phát biểu ý kiến hay những giây phút rung rinh lén nhìn ai đó trong lớp học.

Ê-kíp nỗ lực tái hiện lại khung cảnh những năm 2001 khi chúng ta còn xem phim, nghe nhạc bằng đầu đĩa, còn dán ảnh ca sĩ trên tường và thấy mình quá đẹp trai khi để đầu ngôi giữa. Những cảnh phim lãng mạn nơi con đường giữa hồ hay đồi cỏ lau mang hơi hướng phim Hàn Quốc nhưng được tiết chế, không quá lố, tạo nên sự trong veo đúng chất tình yêu học sinh.

Điểm trừ của bộ phim nằm ở phần lời thoại và tiết tấu. Lời thoại phim gần như giống y sì với truyện, quá văn hoa, sáo rỗng so với văn nói, thậm chí đôi lúc tạo cảm giác nhân vật trong phim học nhiều quá hóa ngáo ngơ? Tiết tấu phim đoạn đầu rất chậm, nhiều lúc rề rà đến phát điên trong khi đoạn cuối, khi Hiếu và Mai Ngọc chia tay nhau tiết tấu lại quá nhanh khiến người xem không khỏi cảm giác hụt hẫng.

‘Tháng 5 để dành’ là bộ phim đầu tiên của đạo diễn/ nhạc sĩ Lê Nguyên Hà (1992). Khi bạn ngồi trong rạp để xem bộ phim do đạo diễn sinh năm 1992 làm đạo diễn thì bạn nhận ra là mình đã già cmnr. Và khi bạn nhớ ra mùa hè chia tay thời áo trắng của bạn đã qua tròn 13 năm thì bạn nhận ra mình trẻ lâu đtcn.

Bỏ qua những điểm chưa tròn trịa, “Tháng 5 để dành” là bộ phim nhẹ nhàng nên xem. Xem để nhớ về thời thanh xuân đẹp đẽ, chẳng lo gì lo mỗi chuyện thi đỗ đại học và kiếm người yêu, để tạm quên đi hiện tại sml. Một điểm thú vị của phim là hai diễn viên chính Xuân Hùng- Minh Trang cũng từng là một cặp trong phim truyền hình “Bạch Mã hoàng tử”- cũng là một phim chuyển thể từ tiểu thuyết mạng. Âu cũng là cái duyên màn ảnh của hai bạn trẻ.

Là một người làm nhạc, giờ lại làm phim, phim có thể chưa tròn nhưng nhạc thì rất hay.

“Cơn mưa rơi từng yêu thương trong vắt

Làm anh nhớ lại từng ngày

Bên em không cần biết đến ngày mai

Và ta chung đôi ngày dài

Gió mưa dạt dào anh chờ mãi

Bước đi bên em những ngày giông

Nắng trưa không hề anh vẫn bước

Ngược chiều gió để đến bên em”

Thời thanh xuân, đã có khi nào ta nghĩ rằng có tình yêu là có tất cả, sẵn sàng làm những việc điên rồ chỉ vì yêu?

Khi trưởng thành, đã có khi nào chúng ta dám bất chấp tất cả, chơi lớn, chỉ để được quay lại thời thanh xuân?

Movie

”As tears go by”/ “Vượng Giác Ca Môn” (1988)


“People like us don’t have tomorrows”/ “Những người như chúng ta làm gì có ngày mai”

“As tears go by” là bộ phim đầu tiên của Vương Gia Vệ trong vai trò đạo diễn. Sinh ra với ”số phận” của đứa con đầu lòng, bộ phim này không tệ nhưng không thể sánh bằng những phim về sau của đạo diễn. Tuy vậy, dù nổi tiếng với phong cách làm phim không kế hoạch, không kịch bản cụ thể, Vương Gia Vệ lại thể hiện phong cách làm phim nhất quán, sự duy mỹ với những khung hình đẹp, đẹp và có thể chẳng cần phải liên quan đến nội dung phim ngay từ tác phẩm đầu tay này.

“As tears go by” xoay quanh cuộc đời của A Hoa (Lưu Đức Hoa thủ vai) với hai mối quan hệ chính: mối quan hệ huynh đệ, giang hồ sống chết có nhau với Fly (Trương Học Hữu thủ vai) và mối quan hệ tình ái với biểu muội A Nga (Trương Mạn Ngọc thủ vai)

Nếu mối quan hệ với Fly- tên đàn em ngu si, bốc đồng luôn đẩy A Hoa vào cảnh phải đi dọn dẹp hậu quả, đẩy A Hoa đến cảnh bầm dập, đổ máu, hiểm nguy.Thì mối quan hệ với biểu muội A Nga lại diễn biễn từ từ, chậm rãi, tình cảm xây đắp từ bữa cơm A Nga nấu cho tên giang hồ cô độc A Hoa hay bộ cốc cô mua trước khi quay về rời đảo Cửu Long quay về đảo Lạn Đầu cùng bức thư để lại.
“Em có mua thêm vài chiếc cốc. Em biết rằng sớm hay muộn chúng cũng sẽ vỡ hết cả thôi. Thế nên em giấu đi một chiếc. Một ngày nào đó nếu anh cần, gọi cho em, em sẽ chỉ chỗ em giấu nó cho anh”

Tình yêu trong phim của Vương Gia Vệ luôn vậy, luôn nồng nàn, day dứt, ám ảnh dù hành động của những người yêu nhau không hề nồng nàn, bạo liệt. Họ yêu nhau, đến bên nhau nhẹ nhàng, không cần kịch tính và tình yêu của họ tồn tại như một lẽ tự nhiên, như hơi thở. Tình yêu được thể hiện với ngôn ngữ rất Vương Gia Vệ.

Trong “As tears go by”, Trương Mạn Ngọc thể hiện thành công cô gái A Nga xinh đẹp, chân chất nhưng thông minh, hiểu chuyện. Khi chiếc xe đò chở A Hoa quay về Cửu Long để giải quyết chút công chuyện chuyển bánh, A Nga vừa đi vừa khóc. Phải chăng cô linh cảm A Hoa sẽ không còn cơ hội quay lại đảo Lạn Đầu, hai người họ sẽ không cơ hội sống bình yên bên nhau, tránh xa những giành giật, đổ máu trong giang hồ? Trương Mạn Ngọc của “Vượng Giác Ca Môn” mang nét đẹp ngây thơ, trong veo, hơi chút ngố tàu của tuổi đôi mươi, khác hẳn với Trương Mạn Ngọc của 12 năm sau trong “Tâm trạng khi yêu”- vẫn đẹp nhưng đôi mắt đong đầy những trải nghiệm vui buồn trong đời.
“As tears go by” cũng minh chứng cho tài năng của Thiên vương Trương Học Hữu với vai tên giang hồ bốc đồng Fly. Xem Trương Học Hữu/ Fly trong những khung hình khó ai có thể tin đây lại là người đàn ông đắm đuối trong những bản tình ca nổi tiếng trên sân khấu.

“Vượng Giác Ca Môn” không phải bộ phim xã hội đen HongKong, cũng không hoàn toàn là bộ phim về tình yêu. “Vượng Giác Ca Môn” phản ảnh cuộc sống phía sau những màn đấm đá tàn nhẫn của giới giang hồ. A Hoa hay Fly đều là những người cô đơn đến cùng cực, chẳng có một mái ấm để quay về hay thiếu thốn tình yêu thương. Và khi quyết tâm bỏ lại quá khứ để sống một cuộc đời khác, bình yên bên người con gái mình yêu, quá khứ, tình huynh đệ lại là sợi dây trói buộc A Hoa.

A Hoa, Fly sống cuộc đời của những tên sát thủ, chết trong số phận của sát thủ. Và ước mơ bình an mãi chỉ là ước mơ.
Bởi lẽ:
“People like us don’t have tomorrows”

Movie

”Happy Together”/”Xuân quang xạ tiết” (1997)


Người ta thường nói, ”Happy Together” là bộ phim kinh điển về tình yêu đồng tính. Tôi muốn nói, “Happy Together” là một bộ phim đẹp và hay về cô đơn.

Bối cảnh chính của ‘‘Xuân quang xạ tiết” là ở Buenos Aires nơi Lê Diệu Huy (Lương Triều Vỹ đóng) và Hà Bảo Vinh (Trương Quốc Vinh đóng” cùng nhau chung sống sau khi rời khỏi Hongkong. Trong khi Bảo Vinh- với rất nhiều nét giống Trương Quốc Vinh ngoài đời thật- có khuôn mặt trẻ con, đôi mắt buồn, sống bản năng và bất cần, luôn khao khát được yêu thương và luôn dễ dàng làm tổn thương những người xung quanh, thì Diệu Huy- với khuôn mặt đàn ông, bất khuất và đôi mắt biết nói- lại toát lên vẻ nhẫn nại, hơi có chút gì đó khắc khổ, mạnh mẽ và cô độc. Diệu Huy và Bảo Vinh trái ngược nhau, chính vì thế mà họ thu hút nhau, hành hạ lẫn nhau trong vòng xoay chia ly- tái hợp, trong tình yêu da diết những quá đau đớn.
Tôi tin rằng đối với Vương Gia Vệ, chẳng có cái gì gọi là tình yêu đồng giới hay tình yêu dị giới. Yêu là yêu. Giống như bài hát “Happy Together” ông đưa vào đoạn cuối phim cũng như lấy tựa bài hát để đặt tên phim.


“I can’t see me lovin’ nobody but you

For all my life

When you’re with me, baby the skies’ll be blue

For all my life
Anh chẳng thấy mình yêu được ai khác ngoài em

Suốt đời này

Khi em ở bên anh, mọi bầu trời đều xanh

Suốt đời này”

Tình yêu của Diệu Huy và Bảo Vinh là tình yêu thực sự. Yêu đến mức họ rời bỏ cả quê hương để đến Argentina, yêu đến mức Diệu Huy phải làm đủ mọi việc để kiếm đủ tiền quay về Hongkong vì Bảo Vinh đã ”tiêu hết tiền rồi”. Huy yêu Vinh nên dù có biết bao lần khổ vì lối sống bản năng, khổ vì sự bất thường của Vinh thì Huy vẫn yêu VInh. Vinh yêu Huy nên ẩn sau vẻ bất cần đời, Vinh vẫn nhớ về Huy, vẫn quay lại căn phòng trọ Huy từng thuê, sắp xếp đồ đạc như lúc Huy còn sống ở đó và khóc vì Huy.

Tình yêu của Diệu Huy và Bảo Vinh chân thật những dữ dội và khổ đau. Và chúng ta nhận ra ngay cả khi nắm trong tay tình yêu, nắm trong tay hạnh phúc lứa đôi, ta vẫn có thể trầy xước, rớm máu vì yêu và ta vẫn thấy cô độc.Cảnh quay gần cuối phim khi Diệu Huy đến thăm thác Iguazu trước khi rời Argentina, dòng nước dữ dội từ ngọn thác- kết quả của tình yêu bị phản bội- tưới đẫm người anh, lột tả hết sự cô độc bên trong người đàn ông với vẻ ngoài cứng rắn và lạnh lùng. Lần này Huy đi tìm con thác một mình, không có Vinh đi cùng, và Huy không còn bị lạc nữa. Giống như khi từ bỏ được tình yêu với Vinh, Huy sẽ không còn đắm chìm trong cô độc?


Lê Diệu Huy đã không quay trở lại Hongkong ngay sau khi rời Argentina. Anh ghé qua Đài Loan, đến chợ đêm Liêu Ninh để ”xem” gia đình Trương Chấn- anh chàng đồng nghiệp ở Buenos Aires, người cùng với anh chơi bóng trong con ngõ nhỏ với những viên gạch lát bóng loáng bởi thời gian, dưới ánh nắng xế chiều của Nam Mỹ, người đã xuất hiện đúng vào lúc Huy rơi vào bế tắc vì mối quan hệ với Vinh, người đã giúp anh thoát khỏi bãi lầy mang tên tình yêu và sự cô độc, người đã mang nỗi buồn của Diệu Huy giấu trong đoạn băng cassette đến với nơi tận cùng thế giới, đến ngọn hải đăng mà từ đó có thể nhìn thấy cả Nam Cực. Huy hiểu ra tại sao Trương Chấn lại có thể đi lang thang một mình khắp nơi, bởi Chấn có một gia đình ở Liêu Ninh- những người luôn chờ đợi anh trở về.

”Happy Together” một lần nữa minh chứng cho sự duy mỹ của Vương Gia Vệ. Phim của ông luôn đẹp, đẹp từ cách rèm cửa bay, đẹp đến từng viên gạch lát tường nhà tắm, từng mảng tưởng tróc lở, đẹp đến cách mỗi nhân vật bộc lộ con người thật của chính mình.


“Happy Together” khép lại bằng một cảnh tôi luôn luôn thích: con tàu đang lao vun vút vào ga và phía trước là đường ray trống.