20.07.2015


Ngày diệu kì!
Sáng mở mắt ra các em thanh niên đã dùng khoan bê tông bật tung các nắp cống để thay nắp mới.
Không lấy được xe đi làm đành đi xe ôm nhà trồng được.
Không chủ động phương tiện đi lại chân cứ cuồng lên…
Tối về trong lúc rửa bát bị giá inox khứa một đường lên ngón trỏ.
Kí ức của năm Tuất nọ. Trưa 30 bị đứt tay máu chảy từa lưa phải vào viện khâu 3 mũi hiện về. Cũng ngón trỏ, chỉ khác là bàn tay đối diện.

Hôm nay nhìn máu chảy ứa ra, không đau nhưng sợ. Trong sợ hãi phát hiện ra máu dưới ánh đèn nêon màu rất đẹp nhé!

Tan làm ngẫm về sự trưởng thành. Khi đứng trước 1 sự việc mà vài năm trước thấy thật “kinh khủng” chỉ nghĩ là “Lại mày? Ok từ từ rồi tính”. Không phải vì khôn hơn, giỏi hơn gì. Chỉ là vì trưởng thành tức là lúc nào cũng có vài cái “kinh khủng” nên không hơi đâu mà xoắn.

Đi làm mấy năm lần đầu tiên tự mua được cái xe đạp. Xe máy chưa biết đến bao giờ mới mua nổi. Ô tô thì chưa mơ. Sau gần 10 năm mới đi xe đạp bị sợ sợ là. Và cũng thích thích là. Cảm giác cuộc sống chậm rãi hơn rất nhiều…

09.07.2015


Facebook có chức năng ngồi lê đôi mách kì diệu mà tôi rất ghét: Một là “Show ticker”. Hai là bạn A trong friendlist like status/post của bạn Z nào đấy thì cũng báo về cho tôi xem.

Hôm nay tôi có lướt qua, thấy một bạn Z nào đó share bài 18 nhân viên y tế có nguy cơ phơi nhiễm HIV sau ca cấp cứu. Chuyện này hiện đang rất hot. Và bạn Z- với trí tuệ của một thám tử đã bảo đặt ra nghi vấn đây là chiêu trò PR của ngành Y Tế cũng như khẳng định nhân viên Y tế ai bảo không biết phòng thân thì kêu cái gì.

Tôi chưa bao giờ ao ước được làm thầy, dù cho:
Nếu tôi chọn nghề giáo, khi ra trường đến 90% tôi có việc ngay cũng như đỗ vào biên chế nhưng tôi không chọn.
Trường Y ở ngay cạnh nhà nhưng tôi không dám thi vì học dốt, vì sợ máu me, vì sợ không có đủ sức khỏe để trực triền miên.

Tôi từng biết 1 câu chuyện có thật về anh X nọ. Anh nốc rượu bia vô độ nên huyết áp lên vùn vụt. Một ngày mũi anh nổ bòm và anh phải đi cấp cứu. Bác sĩ mổ cho anh, cứu anh. Lúc hết thuốc giảm đau anh chửi luôn bác sĩ.

Trước khi chỉ trích ngành giáo dục, ngành y tế vừa ngu si, vừa thối nát, trường học tranh tre nứa lá, bệnh viện quá tải…., có bạn nào vào trang web của Tổng Cục Thống Kê để ngắm xem hai lĩnh vực này, nhất là y tế được chi bao nhiêu % trong miếng bánh ngân sách?

Ngành Y Tế có cần phải lôi mạng người ra để PR? Trong khi chỉ có khám, chữa bệnh, cấp cứu 1 ngày đã đủ mệt chết mẹ rồi?
Ngành Giáo dục, các thầy cô giáo đứng lớp hít bụi phấn có ai muốn bị chửi là ngu, là dốt? Bị các phụ huynh yêu quý- phó mặc việc dạy dỗ con mình cho nhà trường và khi không hài lòng thì kiện, thì xông lên bóp cổ, chửi bới, nện luôn cô giáo?

Các bạn ạ!
Tôi đến với cuộc đời này, được đỡ ra từ bàn tay dì tôi là một nữ hộ sinh.
Tôi được nuôi lớn bằng đồng lương của người mẹ làm nghề bán cháo phối.
Thế nên cho dù nếu học nghề thầy giáo, thầy thuốc thì “gia đình có đầu ra” tôi cũng xin chào thân ái.

Làm thầy ở Việt Nam chỉ oai, chỉ sướng nếu làm thầy cúng, thầy bói thôi.
Và làm Thánh thì sướng nhất là Thánh Soi, Thánh Phán ở trên Phây búc.

Đọc báo: Người cha giúp đứa con bị bệnh Down thành sinh viên giỏi toàn năng


http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen-hoc/nguoi-cha-giup-dua-con-bi-benh-down-thanh-sinh-vien-gioi-toan-nang-1095249.htm

Hôm trước có phụ huynh đến trường mẹ tôi xin học. Sau khi sinh con đầu lòng, vợ chồng chị nhận nuôi một cháu bị câm điếc, nuôi nấng, chữa trị cho cháu từ khi cháu 2 tháng tuổi. Mẹ tôi kể rằng người phụ nữ ấy kể về đứa con tật nguyền với sự tự hào và yêu thương vô hạn.

Trong xã hội hiện giờ.
Khi mà chúng ta nghĩ, thích cái gì đó nhiều hơn cơm ăn áo mặc thì bị coi là thừa hơi, rởm đời.
Không vô sinh, không hiếm muộn mà lại nhận con nuôi- đã thế còn nhận một đứa trẻ tật nguyền- thì chắc chắn ối người bảo là hâm đơ, chập mạch.
Khi mà chân ta đau, ta chỉ quan tâm đến cái chân của chính mình. Thậm chí mặc định là vì chân ta đau nên ta có quyền, những người xung quanh đều phải thông cảm.

Thì câu chuyện về người cha, người mẹ hết lòng với đứa con mắc hội chứng Down, về vợ chồng người phụ nữ yêu thương đứa trẻ câm điếc.

Đối với tôi còn hơn cả sự vĩ đại. Họ không kêu gọi ai giúp đỡ, không kêu gọi xã hội chung tay. Họ chỉ làm tất cả những mong con mình có thể tự lo được cho bản thân, có thể sống độc lập cho dù thiệt thòi từ khi sinh ra.

28.06.2015


Ngày nắng mới.
Nên tự nhiên bị stress.
Chả ai làm gì, nói gì động chạm đến nhưng tự dưng cứ thấy buồn, bị mệt mỏi ý, người cứ rã rời ý.

Thế nên trưa đi xem quần áo để vui lên.
Vào một shop cả nhân viên lẫn mấy khách đều là người Việt ta cả.
Xong bỗng dưng có hai anh chị bước vào. Chị nói giọng Bắc, anh nói giọng Nam và Ings lích.
“Do you know they have just approved the new airport in Long An? It’s fifty km far from Hochiminh City?”
“Chắc phải có shuttle bus chứ?”
“May be. Anyway I don’t care”
“Thế bao giờ anh định đi Úc”
“Bao giờ em bắt đầu việc của em?”
“Chắc là trong tháng tới”
“Ok let’s say you will start yours on 1 July. So anh sẽ đi…… (đoạn này anh nói giọng Nam liến thoắng, em không quen nên không nghe được)
‘Anh đi như vậy là vì sớm quay về với em hay để làm gì”
“Anh muốn sớm quay về với em và vì việc khác nữa”
“No, so it will be to tired for you. You shouldn’t do that”

Thôi con lạy ông Giời con quẩy đôi lốp xe máy về văn phòng luôn cho xong. Ok guys the crazy weather in North Vietnam drives me crazy. So các bạn đừng thấy phiền khi đọc status này và đừng hate mình nha. Tai mình rất thính khi đi hóng hớt. That’s why I’m easily affected by external yếu tố.

“Khi ta mơ quá lâu”


10507097_10207095698980053_105780830048031640_o

Tôi mua cuốn sách khi dư âm về vùng nhệt đới xa xa phía Nam vẫn còn, khi mỗi sáng thức dậy thi thoảng vẫn thèm được bắt đầu ngày mới với túi teh tarik mát lạnh và vài chiếc kari pap.

Tôi chưa từng tới Sing. Tôi mới đọc hai cuốn sách với bối cảnh là đảo quốc sư tử: “Mùa mưa ở Singapore” của một du học sinh người Việt và bây giờ là “Khi ta mơ quá lâu”.

Sing, Mã hay Hồng Kông trong phim Vương Gia Vệ luôn là những hình ảnh pha trộn, hòa quyện trong suy nghĩ của tôi. Những phố tấp nập người mua, kẻ bán. Những hàng ăn bên đường, thường rất “dầu mỡ”. Tiếng cạch cạch của muôi, xẻng nấu ăn vỗ vào chào. Những vỉa hè loang loáng nước sau cơn mưa. Hậu duệ của những người Hoa di cư và nền văn hóa họ đang duy trì, nuôi dưỡng.

Nếu bạn muốn tìm kiếm hình ảnh một Singapore giàu có, hiện đại với nhà chọc trời, với cây xanh ngút mắt- đất nước kỉ cương, xinh đẹp- bạn không nên đọc “Khi ta mơ quá lâu”. Bởi đơn giản, Singapore trong cuốn sách là đất nước trong những năm 50,60 của thể kỉ trước, đất nước của anh chàng Kwang Meng là bản nhạc đầy những nốt trầm. Mỗi kiếp người, mỗi số phận, người bươn trải, kẻ luồn lọt, người hi sinh… để tồn tại. Ngôi nhà của một gia đình người Hoa, sự tự ti của người cha, sự chán nản của cậu con trai… mang đến một cái nhìn khác về Sing. Buồn hơn, nghèo hơn nhưng gần gũi hơn.

Đọc cuốn truyện, cảm giác như đang bước đi trên phố sau cơn mưa nhiệt đới- mưa to nhưng chưa đủ để xua đi cái nóng sau một ngày dài. Ta bắt gặp bản thân mình trong hình ảnh anh chàng Kwang Meng ngày đi làm, trưa ăn ở một quán bình dân, tối đi chơi gặp gỡ bạn bè- thể hệ công nhân văn phòng với những công việc đều đều, với cuộc sống “ổn định” và những âu lo về tương lai.

Tôi chưa từng tới Sing để có thể khẳng định chắc chắn. Tôi chỉ lờ mờ cảm nhận sự khác biệt giữa nơi tôi sống với những thành phố nhiệt đới trong khu vực. Hà Nội thực ra không quá nhiệt đới, Hà Nội mang dấu ấn của người Pháp và có ít dấu ấn người Hoa. Sing, Mã hay Hồng Kông mang dấu ấn của người Anh và đậm đặc ảnh hưởng của cộng đồng người Hoa.

Có chăng, những kiếp người- dù sống ở mảnh đất nào cũng trĩu nặng cơm áo gạo tiền và những nỗi âu lo từ nhà ra phố.

Đọc “Khi ta mơ quá lâu” để hiểu thêm về đất nước chỉ cách chúng ta vài giờ bay, lưu trú trong vòng 30 ngày mà không cần xin visa. Để thấy Singapore gần gũi hơn không chỉ về khoảng cách địa lý mà cả trong suy nghĩ. Và để khi gấp sách lại, vẫn thấy vấn vít không gian “nhiệt đới” trên bìa sách rất đẹp và mộc mạc.

Ngày của Mẹ


image

Lần đầu tiên tôi biết đến Ngày của mẹ lại là khi tôi không ở nhà.
Vào siêu thị thấy người ta treo khuyến mãi Ngày của mẹ, trèo lên xe buýt gặp một nhóm phụ nữ vừa đi nhà thờ, mỗi người cầm một bông hoa hồng.
Tôi nói lời chúc người phụ nữ đứng gần nhất trên xe. Bà bảo “Cháu cũng có mẹ đúng không? Cho bác gửi lời chúc đến mẹ cháu nữa.”
Khi ấy mắt tôi cay xè.

Mẹ tôi, giống như nhiều phụ nữ khác, mẹ nói rất nhiều. Đặc biệt càng mệt thì mẹ càng nói nhiều hơn. Mẹ bảo là phải nói nó mới đỡ mệt.

Mẹ tôi đã theo sát tôi suốt 12 năm phổ thông, xin thầy cô giáo để tôi phải ngồi bàn đầu, tôi đi học được mấy điểm mẹ cũng biết. Chính vì thế tôi đã rất hạnh phúc vì lên Đại học mẹ không biết tôi học gì, thời khoá biểu như nào, mấy điểm, thầy cô giáo là ai. Và tôi luôn ngồi bàn cuối. Và kết quả học tập vẫn bình thường dù không có sự kèm cặp của mẹ.

Mẹ không muốn cho tôi đi du lịch một mình vì mẹ sợ. Mẹ phải rủ người đi cùng tôi, gọi điện. Tôi bảo “Mẹ phải cho con đi cho quen, ít nữa con đi một mình ở xa mẹ có kèm cặp được đâu”. Nhưng mẹ không chịu! Mấy tháng sau đó tôi đi thật, đi một mình hàng nghìn cây số rồi trở về nhà với mẹ mà không sứt mẻ gì.

Mẹ là người rất bảo thủ trong ăn uống. Cứ định làm món gì mới là mẹ lại bảo “Không nuốt được đâu” và món nào mẹ làm thì chắc chắn là phải ngon.

Mẹ chê tôi suốt ngày. Chê tôi xấu hơn mẹ, nấu ăn không ngon bằng, đanh đá quá… Mẹ dạy tôi rất nhiều, cũng vào đầu kha khá. Duy có chữ “Nhẫn” mẹ dạy thì không vào đầu vì tôi không chịu học.

Mẹ tôi cũng chả biết Ngày của mẹ là ngày gì. Thảo nào mẹ cũng bảo “Sao mày lại bêu riếu tao trên mạng?”

Còn tôi cũng chả mua quà gì cho mẹ đâu. Tôi chỉ về xem mẹ có cái gì mà tôi thích thì xin thôi.

Mẹ tôi đã nuôi tôi lớn lên từ đồng lương giáo viên còm cõi. Dù mẹ không giàu có về tiền bạc, tôi cũng chưa bao giờ phải thiếu thốn cái gì và chưa bao giờ oán trách mẹ.

Mẹ đã điều chỉnh quan niệm của mẹ, để hiểu và công nhận rằng tôi có thể sống độc lập và tôn trọng cuộc sống, tính cách của tôi.

Lúc nào buồn bã, khóc lóc là tôi lại nhớ mẹ nhiều lắm.

“Last days in Vietnam”


“Last days in Vietnam” là bộ phim tài liệu của đạo diễn Rory Kennedy về những ngày cuối cùng của Sài Gòn trước và trong ngày 30-4 sau khi tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trên đài phát thanh.

Bộ phim nói nhiều về sự nhân đạo của người Mỹ, tinh thần, trách nhiệm của ngài đại sứ Graham Martin khi tiến hành cuộc di tản với mục đích đưa càng nhiều người Việt đi càng tốt.

40 năm trôi qua.

Tiếp nhận thông tin từ nhiều nguồn, nhìn theo nhiều hướng cũng là một cách không tồi để nhẹ nhàng hơn với quá khứ và lịch sử.

Rốt cuộc thì Việt Nam- với vị trí địa lý chiến lược của mình- luôn là quân cờ trong những tính toán của các nước lớn.

Ai đúng? Ai sai? Ai là chính nghĩa?

Chiến tranh.

Thường dân và những người lính trở thành quân cờ trên bàn cờ chính trị.

Tôi ấn tượng nhất với lời tâm sự của một cựu bịnh VNCH “Tôi nghĩ về những đồng đội đã hy sinh. Chúng ta đã chiến đấu vì cái gì? Đây là điều mà người Mỹ muôn sao?”

15vanesobit

(Picture by Huber Van Es on 30-4-1975)