Daily life, italia, Sport

TÌNH


Đời này nếu đã quyết sống tình cảm thì đừng mong nhận được điều gì, vui vì mình được sống như mong muốn và hãy nén thương đau khi đời (chắc chắn) cho bạn ăn cứt.

Mấy nay lỗ tai cứ bùng nhùng (những) câu chuyện bạc bẽo ở đời. Hoá ra nơi những tưởng ấm áp, ngọt ngào nhất lại trở thành nơi bạc nhất chỉ trong một nốt nhạc. Và tất cả tất cả mọi điều đã làm, đã gắn bó cũng tan biến sau một cái phẩy tay.

Hôm nay cả cộng đồng tifosi của AS Roma xôn xao vì cái tin (chắc như đinh đóng cột) là CLB sẽ bán Radja Nainggolan cho Inter. Ấn tượng đầu tiên của tôi với Radja không phải trong vai trò tiền vệ trung tâm của Roma mà là đội trưởng đội Bỉ ở Euro 2016. Trận đấy Ý gặp Bỉ, và Radja với tinh thần của một Gladiatore, với sự thấu hiểu từng cầu thủ Ý bên kia chiến tuyến đã dẫn dắt đội Bỉ chơi một trận đấu mà Ý đá mửa mật mới có được 3 điểm.
Năm nay, ở cấp quốc gia,Radja bị loại thẳng cánh khỏi danh sách đội Bỉ dự WC vì lí do “sơ đồ chiến thuật”.
Ở cấp CLB, sau một mùa giải thành công, anh bị rao bán. Và sau bao công sức rao bán khắp hang cùng, ngõ hẻm trên quả địa cầu, các ông chủ Hollywood gốc Ý cũng tống tiễn được một cầu thủ giỏi, năng nổ, trung thành và sống rất có TÌNH với CLB.

Ô hoá ra không chỉ ở Hà Nội, ở Á Châu mà cả ở Rome, ở Âu Châu đời cũng bạc như thế. Ai sống nặng tình đứa đó thiệt.

Ờ. Thế nên.
Đời này nếu đã quyết sống tình cảm thì đừng mong nhận được điều gì, vui vì mình được sống như mong muốn và hãy nén thương đau khi đời (chắc chắn) cho bạn ăn cứt.

Advertisements
Daily life, Movie

15.06.2018


Sau những phút giây thư thái ngồi trước cửa kính lớn nghe nhạc, nhìn nắng dần tắt.
Sau những phút giây chạy xe trên cầu gió thổi hiu hiu, nhìn Hà Nội trải ra mênh mông trong ánh hồng.
Ấy chính là giây phút trở về nhà và cuống cuồng sml cho kịp thời gian.

Ước chi bên cạnh giờ là ô cửa sổ, là con đường, là đầu óc trống không.
#NhắmMắtThấyMùaHè
#MộtMình

#Nov2017

Daily life

12.06.2018


Hồi trẻ trâu cứ nghĩ đàn ông trông phải phong trần, phì phèo điếu thuốc, … ắt là sẽ cư xử rất đàn ông. Giờ thấy ngoại hình bên ngoài chẳng nói lên điều gì. Đàn ông hay không thể hiện ở cách cư xử, nhất là cách đối đãi với phụ nữ.

Hồi bé thấy ai xăm trổ sợ vl, nghĩ là đầu gấu. Giờ biết xăm mình không có nghĩa là hổ báo, cũng không thể hiện là sống truất. Đầy người sống bẩn bựa vẫn sắm cho mình chiếc tha thu to tổ bố để làm choè.

Ngày xưa cứ nghĩ là sống càng tốt càng hay. Giờ thấm thía cái gì quá cũng không hay, kể cả quá tốt. Tốt với những đứa xấu xa chính là có lỗi với toàn xã hội loài người.

Ngày xưa, cũng không xưa lắm, chưa đến chục năm, tin vào tình nghĩa, vào công bằng. Giờ đỡ ngáo nhiều. Tình nghĩa hay công bằng cũng chỉ đúng trong vài khoảnh khắc. Dứt tình thì hết nghĩa.

Chỉ có điều duy nhất vẫn đúng, dù ở môi trường nào, nền văn hoá nào, đàn bà có vú to, có nhiều nước mắt và mưu mô thì luôn chiến thắng. Đàn bà mưu mô mà thua thiệt chỉ có trên phim.

Happy karma foxy people!

Daily life

08 Giugno 2018


IMGP9655

#throwback2011 #22yearsold

Lâu lắm rồi mới có một ngày cảm thấy cả thể chất lẫn tinh thần kiệt quệ như ngày hôm nay.
Sáng sớm nhận được tin vừa sốc vừa buồn, lại càng thấm thía là sự sống hay hạnh phúc trong cuộc đời này quả thật quá mong manh. Hôm qua còn nắm chặt tay, truyền hơi ấm, sức mạnh cho nhau. Ngày hôm nay có thể là chia ly mãi mãi.

Cả một ngày dật dờ như cái bóng ở văn phòng. Họng đau, bụng rỗng, đầu óc nặng nề vì công ăn việc làm.
Completely exhausted.

Cuộc đời này không phải cứ sống làm người tốt thì sẽ nhận được niềm vui, sẽ tránh được đau buồn. Hôm nay tôi biết câu chuyện về một người tốt, đột nhiên phải gánh chịu nỗi đau mà tôi không dám, không đủ can đảm đặt mình vào địa vị của chị.
Thế thì sống tốt để làm gì? Sao bọn khôn lỏi và ích kỷ chúng nó sống khỏe thế?
Sống tốt để thấy thanh thản, thấy vui? Cứ vui đi vì biết đâu ngày mai chẳng được vui nữa.
Nếu yêu được và được yêu thì cứ yêu đi, sao phải lo nghĩ đến lời của thiên hạ.
Cười được thì cười.

Tôi của tuổi 22.
Rất nhiều người gặp và bảo “Lúc nào cũng cười tươi. Lúc nào cũng hạnh phúc” dù đấy là quãng thời gian khủng hoảng vì những va vấp đầu đời, vì câu hỏi “Tại sao? Mình sống lỗi ở đâu mà những điều này xảy ra với mình?”
Giờ thì chẳng cần câu trả lời cho những câu hỏi đấy nữa. Hóa ra có những điều từng rất dằn vặt qua thời gian cũng chẳng là gì hết.

Nếu vui được thì đừng cố để buồn.

Movie

“Nhắm mắt thấy mùa hè” (2018)


BeFunky-collage.jpg

 

Nếu bạn đang thấy quá ngột ngạt với cái nóng mùa hè, hãy xem “Nhắm mắt thấy mùa hè” để sống trong không gian mùa hè hoàn toàn khác: xanh non và mát rượi.

“Nhắm mắt thấy mùa hè” là câu chuyện của cô gái Nhật Hạ đến thị trấn Higashikawa trên đảo Hokkaido để tìm cha. Nơi thị trấn bé nhỏ với những cánh đồng xanh dài, những rừng những núi xanh mướt, nơi có những người  bản địa sống giản đơn, chân phương, Nhật Hạ không chỉ tìm thấy cha, hiểu hơn về cha bởi khi cha sang Nhật sợi dây liên lạc duy nhất chỉ là những tấm ảnh. Thời gian Hạ ở Nhật không dài nhưng đủ để cô tìm thấy tình bạn, tìm thấy tình yêu và tìm thấy nguồn sống mới sau những mất mát, đổ vỡ.

“Nhắm mắt thấy mùa hè” đưa tôi trở về những ngày tháng còn sinh viên, mải mê đọc hết quyển truyện này đến quyển truyện khác, trong đó có khá nhiều truyện Nhật. Sau khi đi làm, không có đủ thời gian và sự thảnh thơi, tôi không còn đọc truyện Nhật nữa vì không thích, không đủ kiên nhẫn với sự chậm rãi, nhẩn nha của nhân vật, của cốt truyện và không chịu nổi nỗi buồn cứ miên mang, mãi mãi. Những quyển truyện Nhật thường mang cái không khí bàng bạc, thoáng buồn, thoáng nuối tiếc và luôn rất rất rất chậm rãi. “Nhắm mắt thấy mùa hè” cũng mang đến cái không khí “rất Nhật” ấy lên màn ảnh. Tiết tấu phim chậm rãi, không có cao trào và cái kết để lại dư vị buồn trong lòng người xem. Tôi bắt gặp chính mình ở những cảnh quay đầu phim khi Nhật Hạ ngồi tựa trán vào cửa kính ô tô khi trên đường đến Higashikawa. Cuộc đời này, có không ít lần tôi đi đâu đó một mình, ngồi một mình một hàng ghế, tựa trán nhìn ra bên ngoài. Cảnh quan ven đường có thể đổi khác nhưng cảm giác nhẹ nhõm vì được ở một mình, được cô đơn và đầu óc chẳng phải nghĩ ngợi gì thì luôn như vậy. Xem phim và ước gì mình cũng được như Nhật Hạ. Một chút hành lí, một chuyến đi, để kiếm tìm những điều đã mất và để quên đi những gì đã mất.

Nếu nhà sản xuất Thanh Tân mang trải nghiệm cá nhân cùng sự hiểu biết về con người và đất nước Nhật Bản vào bộ phim, thì đạo diễn Cao Thúy Nhi- một cô gái Đà Lạt- mang đến cảm nhận rất riêng của người Đà Lạt cũng như của người làm phim lứa tuổi 30 vào “Nhắm mắt thấy mùa hè”.

Nếu bạn yêu văn hóa Nhật, yêu nước Nhật, yêu chiếc máy ảnh phim hay chỉ đơn giản là yêu những khung cảnh đẹp, hãy xem “Nhắm mắt thấy mùa hè”. Bởi bộ phim là ly nước lọc đá mát lành, làm dịu sự mệt mỏi của nóng hè và để lại vị ngọt của nước trắng sau khi uống.

Thị trấn Higashikawa trong phim: màu xanh của cánh đồng, màu vàng của hoa hướng dương, màu xám tro của ngọn núi.

Đà Lạt lạnh lẽo, ướt mưa. Ngôi nhà gỗ tuyệt mĩ màu turquoise. Đà Lạt nhuộm hồng trong ánh hoàng hôn.

 

“Bên nhau dù mai xa nhau
Dù trong ký
c, trong nhng khung hình
N
ơi xa còn dành riêng nhau nhng nhim màu
Mang theo v
min an yên
Ch
n quên hết hay chn nh tht nhiu
R
i li nh nhng sm mai thc dy

Ngày mai vn đến, nng vn ươm vàng
M
à người biến mt như pháo hoa tàn
D
òng thư trao nhau năm y theo mây ngàn

Ngày mai vn đến, gió hát ngang tri
Còn mình nh
m mt, không nói mt li.
L
i được thy, mùa hè ta gp nhau
L
i được sng, mùa hè ta gp nhau.”

 

“Nhắm mắt thấy mùa hè” là bộ phim độc lập với kinh phí có hạn, lại là bộ phim đầu tay với 90% cảnh quay ở nước ngoài. Chính vì thế, nỗ lực của ê-kíp thật sự đáng được ghi nhận. Không có những cảnh yêu đương cao trào, không có gay cấn, không có diễn viên ngôi sao, “Nhắm mẳt thấy mùa hè” là bộ phim kén người xem. Sẽ có rất rất rất nhiều người đến rạp, xem phim, và ra về với sự chán ngán vì phim chẳng có nội dung hay ho, mới mẻ gì ngoài những cảnh quay đẹp.

 

Một.

Hai.

Ba.

Bốn.

Năm.

“Nhắm mắt thấy mùa hè”.

Tôi nhìn thấy mình trong hình ảnh cô gái Nhật Hạ trên chuyến xe đến thị trấn Higashikawa. Tôi nhìn thấy mình trong hình ảnh những cô cậu thanh niên ở CLB nhiếp ảnh. Tôi nhìn thấy mình trong căn nhà gỗ turquoise.

Nhắm mắt.

Thấy cả một thời tuổi trẻ hiện về.

Uncategorized

28.05.2018


Hai ảnh.
Mỗi cái chụp tháng 12 năm ngoái ở khu Wangsa Maju.
Một cái chụp tối hôm nay ở khu Phúc Tân.

Lúc chụp cái ảnh ở Wangsa Maju là khi mệt lử, cuốc bộ xách đồ từ siêu thị Aeon ra ga tàu. Mệt quá nên vứt đồ ra vỉa hè, ngồi phệt xuống, nhìn những chiếc xe hơi chạy vụt qua, nhìn sang “khu ẩm thực” bên kia đường nơi người ta có bạn có bè ăn uống rổn rảng. Còn mình ngồi đây, giữa một đất nước xa xôi. Hoá ra người vốn không sợ cô đơn thích ở một mình vẫn có những lúc cô đơn đến thế.
Hôm nay ngồi ăn, cũng những dãy đèn bóng tròn như thế. Có người ngồi cùng, nướng thịt cho ăn (vì can tội nướng thịt chuyên nướng cháy nên không đựơc nướng nữa), uống rượu cùng.
10 năm trước gặp chuyện gì khó khăn sẽ lo mất ăn mất ngủ, rồi khóc, rồi ngủ một giấc. Những mong khi tỉnh dậy mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp.
Giờ phải lớn lên rồi. Mẹ già rồi. Lại còn đứa con. Không thể tiếp tục sống trong thế giới vô lo được nữa.
Năm con Chó đen vl. Từ đầu năm đến giờ tháng nào cũng ốm đau liểng xiểng, mất tiền. Giờ gặp chuyện vẫn suy nghĩ mất ăn mất ngủ. Nhưng không còn khóc nữa. Đối mặt thôi. Tiền mất tiếc lắm nhưng vẫn còn có thể kiếm ra tiền là được rồi.
Mình ở bên nhau hơn 4 năm rồi. Dù càng ngày mình càng cãi cọ nhiều hơn, nhất là khi có con. Cảm ơn anh vì tinh thần anh luôn vững vàng hơn em rất nhiều lần. Đứng ra gánh vác để em được sống tự do, thậm chí tự do hơn cả khi em còn độc thân. Sẵn sàng để cho em dựa vào (rất nhiều lúc) em yếu đuối.

Còn có anh, em sẽ đi qua hết năm Chó khổ như chó.

Movie

“100 ngày bên em”


best_28bde1d3bf-5-100-ngay-ben-em-6

“100 ngày bên em” không mang đến một câu chuyện mới, thậm chí câu chuyện ấy đầy rẫy trong các phim Hàn, Trung, Đài. Thế nhưng “100 ngày bên em” vẫn mang hơi thở riêng, hơi thở Việt cho kịch bản tình yêu vượt lên số mệnh.

Nhật Minh là một game thủ giỏi, đã từng đoạt giải quốc tế, thế nhưng những biến cố dồn dập 3 năm trước khiến anh thay đổi. Minh vẫn chơi game quên tháng ngày nhưng anh không còn động lực để thi đấu và kiếm tiền nữa. Minh chơi game, đơn giản để đắm chìm vào thế giới ảo. Trong thế giới ảo Minh là người chiến thắng. Trong thế giới thực, anh là kẻ chiến bại.

Ánh Dương có tất cả những gì một cô gái trẻ mơ ước: xinh đẹp, giàu có, là VBlogger nổi tiếng, chồng sắp cưới đẹp trai giàu có. Ánh Dương kiếm tiền và hạnh phúc từ thế giới ảo, chính vì thế cô luôn chăm chút và đắm chìm trong thế giới ấy.

Minh và Dương là bạn học thời Đại học nhưng giờ đây họ là hai con người của hai thế giới quá khác. Họ sẽ chẳng là gì khác ngoài hai người bạn học cũ nếu hôm ấy không tình cờ chạm mặt nhau ở hành lang bệnh viện.

Hai con người.

Hai thế giới.

Hai tương lai.

Bỗng dưng chung số phận: mắc bệnh hiểm nghèo, tiên lượng xấu.

Và số phận đưa đẩy.

Họ yêu nhau.

“100 ngày bên em” là bộ phim kể về tình yêu buồn với cái kết buồn nhưng không bi lụy. Đan xen trong phim là những cảnh hài hước, hài duyên dáng chứ không phải hài nhảm. Một bộ phim hơn 90’ vừa thu được tiếng cười vừa lấy đi nước mắt của người xem. Theo tôi, đó là một bộ phim thành công.

Cuộc sống không có gì là mãi mãi, chẳng ai có thể bất tử, cuộc sống có thể sẽ kết thúc khi ta vẫn còn rất trẻ, vẫn còn rất nhiều dự định và cả trách nhiệm.

Tình yêu, khi chẳng có khó khăn, dễ dàng nói ra ba từ “yêu mãi mãi”. Thế nhưng khi đứng trước ranh giới sinh tử, khi tình yêu và trách nhiệm với gia đình phải đặt lên bàn cân, khi Ánh Dương nói với Nhật Minh, cô trốn tránh anh bởi “Em không muốn là nỗi đau mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời”. Ta hiểu, tình yêu và lí trí không phải lúc nào cũng là hai kẻ đối địch. Yêu có lí trí chưa chắc đã không phải là yêu.

“100 ngày yêu em” không đơn thuần mang thông điệp về tình yêu nam nữ. Đó còn là thông điệp về tình cảm gia đình, tình bạn bè, chiến hữu.

Trong thế giới hiện đại, khi chúng ta có mạng Internet, có smartphone, có mạng xã hội, chúng ta có nhiều cơ hội để tìm hiểu đối phương hơn 15 hay 20 năm trước. Chính vì thế, tôi không tin tình yêu giữa Nhật Minh và Ánh Dương là vội vàng, là chóng vánh, là sự đồng cảm giữa những người đồng cảnh ngộ hơn là tình yêu.

Trong thế giới hiện đại, chúng ta phân thân để sống giữa thực và ảo. Nhiều khi chúng ta sống ảo nhiều hơn, vì sống ảo dễ hơn, long lanh hoàn hảo hơn và ít trách nhiệm hơn. “100 ngày bên em” là lời nhắc nhở mỗi người hãy sống thật nhiều hơn, dù sống thật thì “cơ cực” hơn sống ảo rất nhiều. Đừng chỉ vội vã sống thực khi chúng ta đột nhiên phát hiện mình không còn nhiều thời gian phía trước.

“100 ngày bên em” với bối cảnh chủ yếu ở Sài Gòn, Đà Lạt và Nghệ An được trau chuốt không chỉ về mặt hình ảnh mà cả về âm nhạc. Nhạc trong phim khi thì hài hước dí dỏm, khi thì da diết và khi nào cũng hợp lí. Ca khúc chủ đề của Hòa Minzy và Đức Phúc rất tròn trịa, mềm mượt, không kịch tích, không lên gân, hòa hợp với không khí dịu nhẹ của phim. Chắc lúc thu âm bài này chưa xảy ra scandal “con chó hôi”.

Dù ngày mai không đến
Ch cn mình bên
Trói em bng tim anh
Và hơi m chân thành.
Ngoài kia mưa giông but giá
Chng sá chi khi đôi mình
Ghì cht nhau và sát bên nhau
Trao nhau chiếc hôn sâu
La La La La Love Love

Gn em anh ch mun thế gii ngưng li
Đ ta bên nhau mãi
Sut đi không phai nhòa
La La La La Love Love

Gn anh em ch mun Trái Đt thôi xoay tròn
Dng nơi ta đã trót
Trót thuc v nhau…”

Tôi đã nán lại trong rạp chỉ để xem xem kịch bản phim là của nước nào. “100 ngày bên em là bộ phim với kịch bản thuần Việt, được truyền cảm hứng từ một bộ phim Hàn Quốc, được cố vấn kịch bản bởi đạo diễn Bùi Thạc Chuyên và… (chữ chạy nhanh quá tôi không đọc kịp :”>).

“100 ngày bên em” là một bộ phim đáng xem, vì như đã viết ở trên, bộ phim mang hơi thở Việt với những dấu ấn riêng của đạo diễn- đồng biên kịch Vũ Ngọc Phượng. Phim không phải phim nghệ thuật nên không kén khán giả, nhưng cũng không đơn giản là bộ phim ngôn tình với mô típ yêu đương cứ khơi khơi, hời hợt suốt hơn 90’. Phim có yêu, có chia xa, có sinh li tử biệt nhưng không bi lụy, mang đến cảm giác nhẹ nhõm khi rời rạp.