(Ảnh: Nhà thờ Chính tòa Jakarta, ngày 7 tháng 3 năm 2025)
Nhận được tin nhắn của em đồng nghiệp cũ, gửi lời chào vì em chuẩn bị nghỉ rồi, thấy cảm động quá. Cảm ơn em đã nhớ đến chị dù hai chị em làm ở hai cơ sở, ít có cơ hội làm việc cùng nhau.
Rời bỏ một công việc, sự ghi nhận và tin tưởng của đồng nghiệp là thành tựu quý giá nhất.
Nhớ chiều thứ Sáu cuối cùng ở Jakarta, khi đi dạo lang thang, mình có duyên đến Nhà thờ Chính toà Jakarta và Đền thờ Hồi giáo Istiqlal. Một bên là nhà thờ được xây dựng từ đầu thế kỷ 20, một bên là đền thờ Hồi giáo lớn nhất Đông Nam Á. Hai nơi thờ phượng của hai tôn giáo chỉ cách nhau một con phố nhỏ. Một bên là không khí hân hoan, nhộn nhịp của các tín đồ Hồi giáo trong tháng Ramadan, một bên là sự tĩnh lặng của các tín đồ Công giáo đi lễ Thứ Sáu sau lễ Tro. Những con người chung quốc tịch, khác dân tộc, khác tôn giáo nhưng không gian xung quanh có mâu thuẫn, chỉ có đức tin, tôn trọng và khoan dung.
Khi có ai hỏi về tôn giáo, mình luôn trả lời “Mình không theo tôn giáo nào, nhưng mình có đức tin”. Tin vào sự yêu thương, nhẫn nại, chân thật, tin rằng giữ được sự điềm tĩnh là mạnh mẽ nhất.
Khi mình gặp mấy con mèo hoang gần Monas, ông cụ người Indo có khuôn mặt hiền lành, ngượng nghịu giơ túi hạt thức ăn mèo và giải thích với mình. Dù không nói cùng một ngôn ngữ, mình và ông giao tiếp, hiểu nhau bằng nụ cười. Khi cúi chào ông để đi tiếp, mình cảm ơn ông tặng cho mình bài học về tình yêu thương: mèo hoang cũng được quan tâm, được chăm sóc.
Những tháng đầu năm 2025, ngành development và government ảnh hưởng trực tiếp, bất ngờ; nhiều đồng nghiệp cũ và chính bản thân mình đang và sẽ chịu ảnh hưởng. Nhưng mình tin, cánh cửa này đóng lại là để cánh cửa khác mở ra.
Và tình yêu thương, chân tình với người khác; sự an tĩnh với chính bản thân, cuộc sống sẽ ổn hơn.






