Hà Nội một tối mưa


Hà Nội một tối mưa phùn nhưng không có gió bấc, chỉ có cái cảm giác ẩm ẩm và ướt tẹp nhẹp mỗi độ Tết qua.

Rất nhiều lúc muốn hét lên “Overload!” mà xong lại thấy quá nhàm chán nên chẳng muốn hét. Có rất nhiều cái cần làm, và vì nhiều cái cần làm quá nên mình quyết định bỏ đấy, chơi cái đã.

Đi lòng vòng Facebook chợt gặp một vài người quen/ biết, một vài sự trùng hợp, một vài điều bất ngờ. Fakebook dù rất fake nhưng cũng tròn như đời. Cụ thể là đi lòng vòng xem bạn A thì thấy bạn A quen bạn B, bạn B quen bạn C… và bạn C là một người mình đã vô tình lướt qua trên đường đời. Kiểu kiểu như vậy.

Xem ảnh các bạn chụp, xem cái cách các bạn kể chuyện, các bạn nói về mình qua những bức ảnh. Nhất là những tấm ảnh chồng phim, làm mình có cảm giác hư hư, thực thực và sao các bạn chụp ảnh đẹp thế. Ngày trước, cái ngày lâu lắm rồi mình cũng từng băn khoăn sao các bạn chụp đẹp vậy, làm thế nào để ảnh các bạn có hồn như thế? Giờ thì mình thích xem ảnh các bạn rồi bấm like bấm <3, không trăn trở nữa.

Hà Nội một tối mưa, đứng nhìn ra xa có mấy các đèn sáng choang của một khu chung cư nào đó. Mấy cái bóng đèn làm mình nhớ đến sân bay- nơi mình vừa thích lại vừa không thích. Không thích vì không gian ấy quốc tế quá, sân bay cứ na ná như nhau nên nhạt tọet. Thích vì mỗi lần ở sân bay là một lần đong đầy cảm xúc: hồi hộp, háo hức hay tiếc nuối.

Não mịn lại còn bé nhỏ nên chỉ nhớ những cái gì thích nhớ hoặc cần nhớ. Vừa nhớ vừa lo chẳng may một ngày đẹp giời tỉnh dậy sẽ quên bố nó hết! Thỉnh thoảnh thấy mình cũng không ngu như mình nghĩ, cái gì mình cũng cho lên mạng nên khi đọc lại Notes, xem lại ảnh kèm chú thích, mình lại nhớ được những chuyện đã qua. Thấy thú vị nhiều hơn là buồn bã.

Hà Nội một tối mưa. Thèm một bát mì vằn thắn nóng hôi hổi, chỉ ngửi thôi đã biết nước dùng ngọt vị tôm. Ngồi trong 1 quán nhỏ, bàn ghế gỗ cũ kĩ mà xì xụp dưới ánh đèn vàng vọt. Nhớ những cảnh phim của Vương Gia Vệ, muốn một lần đến Hồng Kông, Hồng Kông của Vương Gia Vệ chứ không phải Hồng Kông với nhưng hình ảnh chuyên nghiệp/ công nghiệp của các công ty lữ hành.

Thèm cái cảm giác đứng chờ tàu, để ngẫm ngợi xem mình đã thay đổi hay những người xung quanh đã đổi thay. Không còn băn khoăn quá nhiều về cái gọi là đổi thay/ thay đổi như trước nhưng vẫn chưa thể nào lờ hết đi những thay đổi xung quanh mình. Bao giờ lờ hết đi được chắc dù béo gấp mấy lần thế này vẫn thấy đời nhẹ như lông hồng

Cố gắng duy trì mỗi ngày đọc mấy trang truyện, uống ít nhất một cốc trà, ít nhất là như thế.

Hà Nội một tối mưa.

Đầu óc quẩn quanh nghĩ đến những nơi, những khung cảnh, nhớ những cảm giác ở xa Hà Nội.

Những nơi đã từng đặt chân đến.

Và những nơi “đến” bằng hình ảnh, bằng những câu chữ.

Hà Nội một tối mưa.

Muốn được đi một mình, ở một mình, tìm kiếm một mình.

Mỗi người mỗi cảm nhận.

Với mình thì cô đơn chưa bao giờ cay đắng các bạn ạ. Rất nhiều khi cô đơn thật là ngọt ngào. 22660013

Giờ mới khai Xuân.


IMG_4515Thế là năm mới đã sang với combo kinh hoàng đón mừng Xuân mới.
Tối nay sau khi làm việc nọ việc kia rồi nghiên cứu báo mạng mà chả có tin gì hay, hot trong khi bình thường thì nhan nhản.

Nói gì thì nói, năm mới đến cũng thấy có tí chút phấn khởi quét sơn bản thân, phấn đấu không uể oải như năm cũ.
Ngậm ngùi nhận ra rằng tốt nhất là nên lắng nghe mong muốn, ý kiến của bản thân mình; các “lời tư vấn” chỉ mang tính chất tham khảo.
Nhớ mấy năm trước làm test trên báo nhận được kết quả là “người có vẻ ngoài hướng ngoại nhưng bản chất bên trong là người hướng nội”. Càng ngày càng thấy đúng, càng ngày càng thấy báo thánh ơi là thánh. Rốt cục chỉ cảm thấy nhẹ nhàng thư thái trong không gian thưa vắng người hoặc là đứng một mình ở nơi tuyền là những người xa lạ.
Ngày trước nghĩ là chỉ cần một mình mình cảm thấy thoải mái thì sẽ ổn, sau này đã cơi nới suy nghĩ ra thành hai người. Khổ cái khôn ngoan không lại với Đời nên Đời dạy cho là hai người vẫn là chưa ổn.

Đêm khuya thanh vắng, ngẫm nghĩ sự đời. Nhận ra thời gian qua mình sống thực là nhạt nhòa, làm mờ bản thân để đến cái đích nào  thì mình cũng chưa rõ.
Quyết định trở lại và tỏa sáng, không sống như cái bóng nữa.

Ngày mai sẽ bắt đầu bằng việc đọc một vài trang sách, uống ly trà thơm, ngắm bông hoa hồng vẫn còn tươi rói từ hôm 30.


Nắnh lên tỉnh cả người haha.
Mùa hè thì ghét nắng nhưng mùa đông thì tôi yêu nắng lắm! Nắng ơi là nắng ơi!!!!

Chắc là số nếp nhăn trên não tỉ lệ nghịch với số cân nặng nên đầu óc mình ngày càng ngu si. Vừa hỏi 5 phút trước xong lại quên, lại hỏi lại Có đứa bạn sắp về quê chơi lần nào nói chuyện cũng hỏi “Bao giờ mày về?” vì nó giả lời lần nào là quên ngay lần đó…

Não mịn nên quên mất là với những thứ mình không thích thì chỉ cần bỏ qua là xong. Sao phải xoắn?

Não mịn nên hay nghĩ những chuyện đâu đâu trong khi việc cấp thiết là giảm béo thì quyết tâm 2 năm nay vẫn không ăn thua!

Não mịn nhưng vẫn đủ để nhận ra sự thật đằng sau những mối quan hệ. Haha :))) Không yêu thì không cần nói, chỉ cần next mà thôi…

11030_10205909794693187_8494084527048397429_n


Mấy hôm giời tiết lạnh lạnh thế này chỉ muốn chui vào một xó để đọc nốt quyển sách đang đọc dở rồi kê cao gối ngủ.

Mình từng nghĩ rất nhiều về chuyện mình đã và đang làm gì với cái cuộc đời mình.
Hôm qua mình nói chuyện khá lâu với đứa em về cuộc sống với lại đam mê.
Thực ra mình chả bao giờ dám dạy dỗ ai, vì mình thấy mình sống đời mình có ra cái gì đâu mà dạy dỗ người khác.
Chỉ muốn chia sẻ với em về những gì mình đã gặp, đã vấp, đã trải qua, để em không bị mất nhiều thời gian, công sức như mình mà thôi.

Cuộc sống vô cùng.
Cho đi- nhận lại. Nhận lại- cho đi cảm giác chẳng biết thế nào là phải, thế nào là đúng.

Nhìn giời âm âm u u, tự nhiên thấy tự tin thế không biết Kiểu thấy mình chả làm được cái gì ra hồn ý, lêu bêu lêu bêu. Cảm giác đúng kiểu chú lùn ngồi bó gối nhìn ra miệng giếng.

Trước mỗi lần thấy tự ti thế này thường sẽ ăn cái gì ngon và ăn thật nhiều để sốc lại tinh thần. Mỗi tội giờ béo quá nên không dùng liều thuốc này được nữa…

Muốn xách bị lên và đi. Nhìn những cảnh vật mới, những cuộc sống mới. Nghĩ ít lo ít đi.
Vẫn sẵn sàng đi lang thang chơi như hồi trẻ. Phải tội thời gian đi không quay giở lai.

Và những điều đã qua cũng chỉ là để cho qua mà thôi.

10498531_10205882914821207_2686365702647899443_o

Nhìn lại quyển lịch sắp cũ- 2014


Tôi ngồi lật giở lại quyển lịch bàn năm 2014. Một thói quen cũ, lặp lại mỗi năm một lần.

Vài dòng, vài từ ghi vội cạnh 1 ngày nào đó cũng đủ để gợi nhớ những câu chuyện, những sự kiện chưa xa lắm.

Một năm lại sắp qua đi. Có những điều muốn làm đã làm được. Có những điều muốn làm nhưng chưa làm được. Và có cả những điều không nghĩ đến cuối cùng lại hoàn tất trong năm.

Dẫu sau, sau khi đi qua chặng đường 12 tháng, lòng có chút hài lòng về những việc mình đã làm, có chút luyến tiếc những việc chưa thành và không thấy tương lai u ám đã là vui rồi.

Đối với tôi, năm 2011 luôn có ý nghĩa đặc biệt vì nó đánh dấu nhiều thay đổi và bỡ ngỡ trong cuộc sống. Chính vì thế, tôi thường xem lại ảnh năm cũ rồi xem ảnh năm nay để xem mình thay đổi nhiều không. Thời gian trôi, trông tôi giờ cũng khá nhàu nhĩ. Nhưng không thấy vật vã như ngày xưa.

3 năm trước, mỗi khi có việc gì đó vui, thành công, tôi luôn nghĩ là không biết niềm vui kéo dài được bao lâu.

Bây giờ, tôi thích tận hưởng niềm vui của ngày hôm nay, và tin rằng mai còn vui hơn nữa.

Tôi nhìn thấy sự thay đổi ở bạn bè, ở những người xung quanh và càng thấm thía hơn thế nào là thật sự, thế nào là không. Tôi nhìn thấy tôi vẫn là cái đứa cứng đầu cứng cổ của 3 năm trước, kiên quyết tin rằng cứ chân thành, cứ gieo nhân nào sẽ gặt quả đó.

Cùng một vấn đề, thời gian và sự nhàu nhĩ giúp tôi có cái nhìn khác, dễ thở hơn. Hẳn là mọi việc đều có cách giải quyết, cơ bản là bao giờ thì xong mà thôi.

Tôi chợt nhận thấy những giấc mơ và đam mê vẫn luôn ở trong mình, trở lại từ một mùi hương thân quen, từ một hình ảnh, từ một vạt nắng hoặc một cơn gió. Giấc mơ và đam mê vỗ về những lúc đau hết cả mông vì vỡ mộng.

Vèo một cái lại hết một năm.

Vèo một cài lại thấy thêm vài phần nhàu nhĩ.

Không đặt mục tiêu gì.

Không có nghĩa là không cố gắng.

Vì thực ra, vững vàng và sẵn sàng đón nhận mọi thứ giời ơi trên đời.

Đã là một mục tiêu rất lớn rồi : )

cats