40 years after the war.
Is that so important to define winner or loser?
There are people, who lost their lives, their families,their origin, their future, their bodies’ parts because of the 40 years.

As Bao Ninh said in his famous novel “Losses can be made good, damage can be repaired, and wounds will heal in time. But the psychological scars of the war will remain forever”.
So.
Make Love Not War 

Viết một lần cho xong- Tự kê đơn thuốc.


Năm nay rất nhiều người có bầu và sẽ sinh con. Câu chuyện về các bà bầu thì có chuyện siêu âm, xét nghiệm, ăn uống, đẻ ở đâu, con đạp v.v và v.v. Nói ra thì mang tiếng ức hiếp bà mẹ và trẻ con nhưng thật sự ai cũng biết mẹ là người vĩ đại nhất. Hoặc là: người phụ nữ vĩ đại nhất khi đóng vai trò làm mẹ. Còn các vai trò khác thì chưa chắc.

Hẳn là từ lúc cưới phải so xem đôi nhẫn cưới của chị bao nhiêu triệu. Váy cưới chị mặc của hãng nào, bao tiền. Cỗ bao nhiêu mâm, bao tiền 1 mâm. Phòng cưới sắm những gì. Đắt hay rẻ… Đại loại là vầy. Lúc có bầu phải chạy đua xem ai có bầu trước, bụng ai to hơn, váy bầu có mấy cái, đẹp xấu như nào, uống sữa loại gì, ăn cái gì, siêu âm ở đâu… Lúc nuôi con mà mình nuôi con bằng sữa mẹ thì phải đi soi xem đứa nào nuôi con bằng sữa công thức để còn chê bai cái loại không biết thương con, lười v.v và v.v Chung qui là câu chuyện muốn mình phải đứng trên triệu người và thể hiện đỉnh cao thông thái của các mẹ.

Nói thật là càng ngày mình càng chán đến tận cổ những câu chuyện thần thoại cũng như những câu chuyện tử tế mà các bạn cứ thích kể cho mình nghe rồi.

Có bạn lần đầu gặp mình đã kể toàn chuyện tử tế thần tiên. Mình nghe thôi chứ không tin. Sau này có giấy trắng mực đen chứng minh cái sự thần tiên trong câu chuyện của bạn, mình chẳng thấy vui, cũng chẳng thấy may vì đã không tin bạn. Chỉ thấy buồn. Buồn tè.

Có bạn mình từng rất tin, bạn từng rất thật thà, chân thành. Sau này bạn thay đổi mình không nhận ra, hoặc dù mình nhận ra nhưng mình vẫn tin bạn. Bạn cũng chưa lừa lọc gì mình, nhưng giờ mình chán rồi, mình không muốn tin nữa. Vì mình thích đi dưới mặt đất cho chắc chân chứ mình không thích ngồi trên mây nghe chuyện thần tiên trên giời nữa rồi.

Là con gái thì nên khéo và yếu đuối một tý các bạn ạ. Như thế sẽ có nhều bạn nam sẵn sàng đứng ra che chở. Dù bạn là gái có bạn giai, có chồng,… bạn vẫn luôn cần phải yếu đuối, mong manh. Và tất nhiên là phải khéo. Mình rất thích quan sát ánh mắt và cử chỉ của người khác. Vì đơn gian dù cái mồm bạn có vặn vẹo, uốn éo đến đâu thì cử chỉ, nhất là ánh mắt của bạn sẽ “nói” những điều bạn nghĩ trong đầu. Mình thì mình thích nghe những điều mắt các bạn nói hơn là nghe cái mồm các bạn.

Có nhiều bạn nói toàn những điều vĩ đại, lớn lao, uyên thâm, toàn chuyện tử tế. Nhưng đến khi bạn làm thì lại chả tử tế được như thế. Các bạn có thể coi việc nhờ vả, lợi dụng lòng tốt, sự tử tế của người khác là thông minh. Mình cũng có thể coi cách các bạn nói và cách các bạn làm là bẩn. Mà các cụ dạy rồi “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Mình không bẩn được thôi mình đành đói vậy các bạn ạ. :)

Năm ngoái mình từng được nghe một bác sĩ đã chiến thắng bệnh ung thư vú nói chuyện. Chị có nói rằng khi phát hiện mình mắc bệnh thì tất cả những sân si ở đời đều thành phù du hết, và đến khi chữa hết bênh rồi thì chỉ muốn sống như thế nào để sau này mình chết đi, mình thì cười còn mọi người thì khóc. Câu chuyện của “cựu” bệnh nhân ung thư vú ấy, chắc chắn bạn đã nghe nhiều rồi.

Mình thì mình chẳng bao giờ có như cầu sống và học tập theo tấm gương của các bạn nêu trên. Mình chỉ mong sống được như những người chị, người bạn xung quanh mình, những người đang sống đơn giản và hạnh phúc với hiện tại, thường chỉ khi họ trải qua giai đoạn khó khăn rồi mình mới biết. Đơn giản, họ chẳng kể lể, kêu ca bao giờ.

Mình muốn sống như thế, cố gắng được như thế mà mãi chưa được :) Mình chẳng ước mơ được sống tử tế, thành công và vĩ đại như các bạn. Mình chỉ muốn được tôn trọng khoảng trời riêng, người thân sống vui sống khỏe, tự chiến thắng được bản thân mình đã là mừng lắm rồi.

Chả mong gì nhiều, chỉ mong cơm ăn ngày ba bữa, quần áo mặc cả ngày. Dù ăn ngày ba bữa thì hơi nhiều, lại béo, giấc mơ quay về 48kg như 2 năm trước lại xa vời.

Chả mong gì nhiều, chỉ mong những ngày giời đẹp như hôm nay được ra phố mà lượn, gió mát lạnh tỉnh cả người. Sung sướng lắm các bạn ạ.

Cuộc sống thật mong manh. Hôm nay có tất cả, nắm chắc trong tay rồi. Ngày mai mất mất quá nửa. Mình đã từng trải qua giai đoạn như thế, đã từng trăn trở, dằn vặt bản thân rất nhiều “Mình đã làm gì sai mà mọi sự lại ra như vậy”.

Các bạn cứ việc thẩm du tinh thần, thỏa mãn ước mơ được đứng trên triệu người đi. Sân khấu này là của các bạn. Mình không tranh.

Nhưng xin các bạn đừng lôi mình ra ngoài sân khấu, hoặc đừng dưỡn dẹo, nói hoặc liếc mình. Mình ngứa mắt, ngứa tai mình lại ngứa mồm xỏ các bạn.

Khi ấy mình vừa bị lộ cái đuôi đanh đá, lại vừa bị mang tiếng với cả hai giới nam- nữ là đã làm tổn thương “xâu xắc” đến người vô tội và yếu đuối. Các bạn nữ thì ghi tên mình và sổ thù vặt. Các bạn nam thì loại mình khỏi danh sách được ưu ái.

Lâu rồi không viết được dài như thế này. Âu cũng là tự kê đơn để khi nào “được” nghe đài hoặc xem kịch mà bị kích động thì lôi ra mà ngẫm.

404

Ảnh của bạn này: http://www.iliketoquote.com/img/404.jpg

“Boulevard of broken dreams”


Tối nay tôi ngồi nghe lại bài hát cũ kĩ “Boulevard of broken dreams” và ngẫm ngợi về cuộc đời mình với những giấc mơ vụn vỡ.

Có những mùi, những bài hát gợi lại những kỉ niệm đẹp đẽ.

Có những mùi dù vài năm trôi qua vẫn gợi lại kỉ niệm chẳng vui vẻ gì. Thực ra, đến giờ cũng chẳng còn cảm giác. Nhưng dù không cảm xúc thì vẫn không biến kỉ niệm buồn thành vui.

Và cái bài “Boulevard of broken dreams” nhắc tôi nhớ về buổi tối mùa hè nóng chảy mỡ được bạn rủ ra quán uống bia, nghe nhạc, giải khuây. Càng lớn lên càng thấm thía tại sao lại có từ “bạn bè”, ai là bạn, ai là bè. :)

Đối với tôi, chẳng có thay đổi nào là được, là hời. Cái gì cũng có giá của nó hết. Và mọi đổi thay đều có hai mặt, đều phải đánh đổi. Chưa biết có phải trả giá hay không.

Mỗi ngày trôi qua lại cảm thấy mất thêm một chút tự tin, thấy mình yếu đuối và kém cỏi đi từng ngày.

Đã lâu rồi tôi mới xem một bộ phim hay. Phim xem xong còn cảm thấy đọng lại đôi điều, chứ không phải những bộ phim bom tấn chuồi chuội ngoài rạp, xem để giải trí.

Đã rất lâu rồi tôi không viết về những bộ phim tôi từng xem, những quyển sách tôi từng đọc.

Đã rất lâu rồi tôi không còn biết tôi có thể làm được gì, tôi có thể làm đến đâu.

Xem phim xong mới ngỡ ra rằng từ hơn chục năm trước, khi còn là một đứa học sinh học dốt như bò, khi còn chưa biết gì về “gender equality”, về ” women empowerment”, tôi đã tuyền chỉ thích các nhân vật nữ thích độc lập, tự do.

Và kí ức nhắc tôi nhớ rằng, bằng những quyết định của bản thân kèm theo đời xô đẩy, tôi sắp mất sạch sự tự tin vốn đã vô cùng ít ỏi. Tôi đang nghĩ mình thật kém và ngu… Từng ngày… từng ngày…

Và kí ức nhắc tôi nhớ rằng, bao năm rồi, tôi vẫn đang lang thang trên “boulevard of broken dreams”

IMGP2111

Hà Nội một tối mưa


Hà Nội một tối mưa phùn nhưng không có gió bấc, chỉ có cái cảm giác ẩm ẩm và ướt tẹp nhẹp mỗi độ Tết qua.

Rất nhiều lúc muốn hét lên “Overload!” mà xong lại thấy quá nhàm chán nên chẳng muốn hét. Có rất nhiều cái cần làm, và vì nhiều cái cần làm quá nên mình quyết định bỏ đấy, chơi cái đã.

Đi lòng vòng Facebook chợt gặp một vài người quen/ biết, một vài sự trùng hợp, một vài điều bất ngờ. Fakebook dù rất fake nhưng cũng tròn như đời. Cụ thể là đi lòng vòng xem bạn A thì thấy bạn A quen bạn B, bạn B quen bạn C… và bạn C là một người mình đã vô tình lướt qua trên đường đời. Kiểu kiểu như vậy.

Xem ảnh các bạn chụp, xem cái cách các bạn kể chuyện, các bạn nói về mình qua những bức ảnh. Nhất là những tấm ảnh chồng phim, làm mình có cảm giác hư hư, thực thực và sao các bạn chụp ảnh đẹp thế. Ngày trước, cái ngày lâu lắm rồi mình cũng từng băn khoăn sao các bạn chụp đẹp vậy, làm thế nào để ảnh các bạn có hồn như thế? Giờ thì mình thích xem ảnh các bạn rồi bấm like bấm <3, không trăn trở nữa.

Hà Nội một tối mưa, đứng nhìn ra xa có mấy các đèn sáng choang của một khu chung cư nào đó. Mấy cái bóng đèn làm mình nhớ đến sân bay- nơi mình vừa thích lại vừa không thích. Không thích vì không gian ấy quốc tế quá, sân bay cứ na ná như nhau nên nhạt tọet. Thích vì mỗi lần ở sân bay là một lần đong đầy cảm xúc: hồi hộp, háo hức hay tiếc nuối.

Não mịn lại còn bé nhỏ nên chỉ nhớ những cái gì thích nhớ hoặc cần nhớ. Vừa nhớ vừa lo chẳng may một ngày đẹp giời tỉnh dậy sẽ quên bố nó hết! Thỉnh thoảnh thấy mình cũng không ngu như mình nghĩ, cái gì mình cũng cho lên mạng nên khi đọc lại Notes, xem lại ảnh kèm chú thích, mình lại nhớ được những chuyện đã qua. Thấy thú vị nhiều hơn là buồn bã.

Hà Nội một tối mưa. Thèm một bát mì vằn thắn nóng hôi hổi, chỉ ngửi thôi đã biết nước dùng ngọt vị tôm. Ngồi trong 1 quán nhỏ, bàn ghế gỗ cũ kĩ mà xì xụp dưới ánh đèn vàng vọt. Nhớ những cảnh phim của Vương Gia Vệ, muốn một lần đến Hồng Kông, Hồng Kông của Vương Gia Vệ chứ không phải Hồng Kông với nhưng hình ảnh chuyên nghiệp/ công nghiệp của các công ty lữ hành.

Thèm cái cảm giác đứng chờ tàu, để ngẫm ngợi xem mình đã thay đổi hay những người xung quanh đã đổi thay. Không còn băn khoăn quá nhiều về cái gọi là đổi thay/ thay đổi như trước nhưng vẫn chưa thể nào lờ hết đi những thay đổi xung quanh mình. Bao giờ lờ hết đi được chắc dù béo gấp mấy lần thế này vẫn thấy đời nhẹ như lông hồng

Cố gắng duy trì mỗi ngày đọc mấy trang truyện, uống ít nhất một cốc trà, ít nhất là như thế.

Hà Nội một tối mưa.

Đầu óc quẩn quanh nghĩ đến những nơi, những khung cảnh, nhớ những cảm giác ở xa Hà Nội.

Những nơi đã từng đặt chân đến.

Và những nơi “đến” bằng hình ảnh, bằng những câu chữ.

Hà Nội một tối mưa.

Muốn được đi một mình, ở một mình, tìm kiếm một mình.

Mỗi người mỗi cảm nhận.

Với mình thì cô đơn chưa bao giờ cay đắng các bạn ạ. Rất nhiều khi cô đơn thật là ngọt ngào. 22660013

Giờ mới khai Xuân.


IMG_4515Thế là năm mới đã sang với combo kinh hoàng đón mừng Xuân mới.
Tối nay sau khi làm việc nọ việc kia rồi nghiên cứu báo mạng mà chả có tin gì hay, hot trong khi bình thường thì nhan nhản.

Nói gì thì nói, năm mới đến cũng thấy có tí chút phấn khởi quét sơn bản thân, phấn đấu không uể oải như năm cũ.
Ngậm ngùi nhận ra rằng tốt nhất là nên lắng nghe mong muốn, ý kiến của bản thân mình; các “lời tư vấn” chỉ mang tính chất tham khảo.
Nhớ mấy năm trước làm test trên báo nhận được kết quả là “người có vẻ ngoài hướng ngoại nhưng bản chất bên trong là người hướng nội”. Càng ngày càng thấy đúng, càng ngày càng thấy báo thánh ơi là thánh. Rốt cục chỉ cảm thấy nhẹ nhàng thư thái trong không gian thưa vắng người hoặc là đứng một mình ở nơi tuyền là những người xa lạ.
Ngày trước nghĩ là chỉ cần một mình mình cảm thấy thoải mái thì sẽ ổn, sau này đã cơi nới suy nghĩ ra thành hai người. Khổ cái khôn ngoan không lại với Đời nên Đời dạy cho là hai người vẫn là chưa ổn.

Đêm khuya thanh vắng, ngẫm nghĩ sự đời. Nhận ra thời gian qua mình sống thực là nhạt nhòa, làm mờ bản thân để đến cái đích nào  thì mình cũng chưa rõ.
Quyết định trở lại và tỏa sáng, không sống như cái bóng nữa.

Ngày mai sẽ bắt đầu bằng việc đọc một vài trang sách, uống ly trà thơm, ngắm bông hoa hồng vẫn còn tươi rói từ hôm 30.


Nắnh lên tỉnh cả người haha.
Mùa hè thì ghét nắng nhưng mùa đông thì tôi yêu nắng lắm! Nắng ơi là nắng ơi!!!!

Chắc là số nếp nhăn trên não tỉ lệ nghịch với số cân nặng nên đầu óc mình ngày càng ngu si. Vừa hỏi 5 phút trước xong lại quên, lại hỏi lại Có đứa bạn sắp về quê chơi lần nào nói chuyện cũng hỏi “Bao giờ mày về?” vì nó giả lời lần nào là quên ngay lần đó…

Não mịn nên quên mất là với những thứ mình không thích thì chỉ cần bỏ qua là xong. Sao phải xoắn?

Não mịn nên hay nghĩ những chuyện đâu đâu trong khi việc cấp thiết là giảm béo thì quyết tâm 2 năm nay vẫn không ăn thua!

Não mịn nhưng vẫn đủ để nhận ra sự thật đằng sau những mối quan hệ. Haha :))) Không yêu thì không cần nói, chỉ cần next mà thôi…

11030_10205909794693187_8494084527048397429_n