0

Vĩnh cửu (2016)- Trần Anh Hùng


enter5

Tôi đi xem “Vĩnh cửu” bởi bộ phim như “Vĩnh cửu” ít khi được chiếu rạp. Nếu có thì cũng chỉ chiếu trong thời gian ngắn với 1 vài khung giờ ít ỏi, không đi nhanh là hết cơ hội.

Tuyệt diệu làm sao khi bước vào rạp chiếu phim chỉ có chưa đến 10 khách. Không ai đứng lên về sớm. Không ai quay ra bảo nhau “Chả hiểu cái gì”. Không ai nhai bỏng ngô rau ráu và hút nước Coca rột rột. Cực kì yên tĩnh. Chỉ có ánh sáng phát ra từ màn ảnh và nhạc cổ điển làm nền trong phim.

Trong bối cảnh thành phố chật chội và xô bồ, nồng nặc khói bụi, Vĩnh cửu của Trần Anh Hùng là một bộ phim rất đẹp, đẹp đến mức tưởng như không có thật. Trần Anh Hùng dẫn người xem vào thế giới của ánh nắng lung linh trong vắt, của khu vườn xanh mướt lá và hoa, của tiếng chim ngân, của những căn phòng được chau chuốt đến từng lọ hoa.
Trong bối cảnh mà phim muốn ăn khách phải có cốt truyện, nhân vật cá tính, tình tiết giật gân, Vĩnh cửu nhẹ nhàng, uốn lượn như một dòng ánh sáng lấp lánh. Vĩnh cửu nữ tính như chiếc khăn tơ, bay thật nhẹ mà vẫn đủ cuốn lấy, ôm lấy những vật thể đang trôi trong không gian.

Có gì đâu, khi con người sinh con đẻ cái, từ đời này đến đời khác. Chính con người làm nên Vĩnh cửu. Cuộc sống có người đến, có người đi, có được có mất, nhưng chính việc tạo ra những đứa trẻ sẽ nối dài mãi sợi dây vô hình, sẽ làm nên Vĩnh Cửu.
Những người phụ nữ trong phim sinh nhiều con và việc sinh đẻ cứ lặp đi lặp lại ấy lại không làm ta thấy mệt mỏi. Đơn giản, đối với Vĩnh cửu, sinh con là trải nghiệm đẹp đẽ và yêu dấu nhất.

Nghe Clair De Lune của Debussy trong phim (và những bản nhạc cổ điển khác nữa), đắm chìm trong những cảnh quay đẹp với nội dung bình dị, giản đơn, cảm giác muốn bộ phim đừng bao giờ kết thúc, để thế giới đẹp ấy sẽ không biến mất.
Sẽ còn mãi.
Sẽ Vĩnh cửu.

0


05100a951d94971442393a1e6ee362669e34a-wm

Ngồi ăn sáng ngoài vỉa hè, ngắm lá phượng xanh xanh bay bay trong cái không khí mát rượi sau cơn mưa như trút, hóng chuyện các chị công sở ngồi cùng quán.
Một chị bức xúc quá vì đi làm về muộn, nguyên liệu món phở có sẵn trên bàn rồi mà mẹ chồng không chịu hỏi han, làm cho 1 bát. Trước sống với mẹ đẻ, mẹ đẻ bưng lên tận giường, ăn xong mẹ bưng xuống, chắc là mẹ sẽ rửa bát cho luôn vân vân và vi vi.

Cháu Vân ngồi hóng hớt mà tí hóc. Trẻ em 30 tuổi tên Vân chả thích mẹ chồng, mẹ đẻ mua cho cái gì. Thèm gì cháu tự ăn, cần gì cháu tự mua. Vừa chủ động lại vừa kịp thời. Cuộc đời cháu chả bức xúc vì không được phục vụ tận răng. Cháu bức xúc vì phải sinh ra và lớn lên ở đất nước ngàn năm phong kiến. Nơi mà nhiều bậc sinh thành vẫn không thích con mình trưởng thành, thích mãi mãi được ôm ấp, o bế và có những đứa con vâng lời. Nơi mà truyền thống vui ăn cỗ, buồn ăn cỗ, ăn ăn nữa ăn mãi vẫn ngày ngày hiện hữu và hành hạ người-con-gái-ghét-đám-đông và tất nhiên chúa ghét bưng mâm, dọn mâm, rửa mấy mâm bát là cháu Vân đây.

Theo truyền thống, bố mẹ hầu hạ, chăm sóc con cái tận răng vì “chúng nó còn bé”, “chúng nó phải học”, “chúng nó đi làm vất vả”. Và con cái thì nhất nhất phải nghe theo sự chỉ đạo, định hướng và sắp xếp của bố mẹ. Thế mới là con ngoan.

Bảo sao mà cháu Vân chưa bao giờ là con ngoan, tất nhiên cũng không phải trò giỏi vì cháu học dốt như bò. Cháu có thể phải làm nhiều việc, phải vất vả miễn là không phải nhờ vả, phiền phức đến ai. Và dĩ nhiên, cháu không sẵn sàng nghe sự chỉ đạo, định hướng, can thiệp vào cuộc sống của cháu.

Độc lập, tự lo ắt hạnh phúc. Thế cho nó vuông.

0

Dân Bắc Kỳ


Ai da người miền Bắc, dân Bắc Kỳ ăn ở kiểu gì mà sao người Trung, Tây Nguyên, người Nam ghét vậy mấy mẹ?

Chiều nay đọc báo Thanh Niên: các cụ già bị dân cho vay nặng lãi khủng bố, bắt trả nợ thay con. Bình luận ở dưới chi chít “Toàn dân côn đồ gốc Bắc vào làm loạn”. Từng con chữ vô hồn như những nhát dao đâm vào trái tim cô gái Bắc Kỳ đ’ làm cái gì.

Bồi hồi nhớ lại thời thi tốt nghiệp cấp 3. Giám thị sang trông hình như từ 1 trường bên quận Long Biên. Mẹ ơi, chậm thì là chờ đến lúc bắt được phao/ đứa nào bàn bài là giám thị chì chiết “Tôi cứ tưởng học sinh Kim Liên như thế nào. Hoá ra cũng chỉ như này…”. Có chị giám thị ti tiện hơn thì từ lúc thí sinh vào phòng ngồi là bắt đầu chì chiết, mỉa mai học sinh Kim Liên đến lúc trống oánh thu bài luôn. Lí do chì chiết học sinh Kim Liên dù nó chả làm gì là vì giáo viên Kim Liên hay khen học sinh của mình với đi trông thi trường khác thì hay trông chặt…

Nói chung, cái cảm giác phải nghe chì chiết, mắng mỏ vì học trường Kim Liên bữa nay lại hiện hồn về. Hoá ra, bạn không chỉ bị phân biệt vì màu da, mái tóc, quyển hộ chiếu mà thậm chí là giọng nói, thức ăn, khí hậu. Hẳn là vậy.

Mùa bóng Euro diễn ra sôi động. Trên sân vận động, trên áo cầu thủ, là “Respect”, “No racism”. Giờ nhìn mấy chữ đó cô gái phương Bắc tên Vân không chỉ thấy những người dân Phi Châu, cô nhìn thấy chính mình.

0

(Euro 2016) Italia- Sweden


540913200

during the UEFA EURO 2016 Group E match between Italy and Sweden at Stadium Municipal on June 17, 2016 in Toulouse, France. Italy wins 1-0

Nghe Fratelli d’Italia vẫn thấy xúc động.
Xem bóng đá vẫn thấy lo lắng và hồi hộp.
Giờ adrenalin vẫn đang tăng trong từng mạch máu.

Cảm ơn Gli Azzurri. Các anh là đội tuyển “vô danh tiểu tốt” nhất kể từ khi em biết yêu tuyển Ý, nhưng các anh cũng là đội tuyển đoàn kết nhất kể từ khi em yêu màu Thiên Thanh.
Cảm ơn các anh già, lùn của em đã chiến đấu và chiến thắng đội tuyển Thụy Điển cao to và khỏe như trâu.
Cảm ơn Conte và cái đầu “quái thai” của ông. Nhờ mưu tính chiến thuật, ông đưa Squadra Azzura đến chiến thắng đầu tiên sau 12 năm không thắng trận thứ 2 ở các kỳ Euro, và Italia trở thành đội thứ 2 giành vé vào vòng sau.

Cảm ơn Gli Azzurri đã giúp em nhận ra em vẫn yêu các anh, mãi yêu các anh. Dù tuổi tác và cân nặng làm em không còn yêu các anh điên rồ như thời trẻ.
Em có thể mỉa mai, chê bai khi các anh thất bại (vì đá như dở hơi).
Em có thể dửng dưng khi có ai đó khích bác, dè bỉu các anh.
Nhưng em không thể ngừng yêu các anh, và sẽ mãi yêu như thuở ban đầu- 14 năm trước.

VIVA ITALIA! VIVA ITALIA! VIVA FRATELLI D’ ITALIA!

0

“Madame Nhu- Trần Lệ Xuân: Quyền lực bà Rồng” và Đà Lạt.


Khi tôi bắt đâu đọc quyển “Madame Nhu- Trần Lệ Xuân: Quyền lực bà Rồng” đơn giản vì nó “hot” quá, chồng tôi từng nhìn tôi bằng ánh mắt hãi hùng :))) Chắc sợ đọc xong tôi thành con rồng biết phun lửa.
Quyển sách ấy là một quyển sách tốt. Tốt vì nó giúp tôi có cái nhìn cân bằng hơn với cả hai phía. Trước kia, tôi từng e mình bị nhồi sọ trong trường học nên cũng hay nhìn lệch. Giờ thì cũng đỡ lệch hơn. Có những thông tin khá thú vị và hữu ích như ông Diệm không đồng ý Tổng tuyển cử cả nước vì biết mình không thắng được ông Hồ Chí Minh- người đã chiến thắng người Pháp. Hay có những hành động bên này gọi là “đấu tranh du kích”, bên kia gọi là “khủng bố”…. Và Sài Gòn trước 1975 cũng không phải Utopia- thiên đường nơi hạ giới.
Cuốn sách giúp hiểu hơn về con người bà Xuân, bà rất giỏi và cũng rất tham vọng. Tài năng, trí tuệ của bà kết hợp với ý chí phải vươn lên, phải chiến thắng của cô con gái thứ không được cha mẹ yêu thương nhiều, hẳn đã góp phần không nhỏ vào con người “bà Rồng”. Có hai chi tiết tôi nhớ nhất sau khi đọc sách.
1. Bà Xuân mơ ước cuộc sống yên bình như xưa, ở Đà Lạt, nơi bà là người phụ nữ của gia đình.
2. Người duy nhất (dường như) thoát khỏi bi kịch của gia đình là chị gái của bà Xuân- Trần Lệ Chi. Người phụ nữ dám đòi giải thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt để đi theo tiếng gọi tình yêu. Người phụ nữ bị cô em gái quyền lực Trần Lệ Xuân “kiểm tỏa” bằng quyền lực và luật pháp nhưng vẫn ly hôn, vẫn lấy được người mình yêu.
Nói ra điều này chắc sẽ làm nhiều fan của bà Xuân phật ý. Tôi tin bà Xuân là người rất giỏi, rất có tài. Nhưng “thần tượng” bà thì thôi!

Nhân chuyến lên Đà Lạt, tôi tìm đến Biệt điện Trần Lệ Xuân và thăm Cung Nam Phương hoàng hậu bởi lẽ hai người phụ nữ này đều là những nhân vật nổi bật trong bức tranh lịch sử, đều gắn bó, yêu thương Đà Lạt.
Cung Nam Phương hoàng hậu nay nằm trong khuôn viên Bảo tàng Lâm Đồng không phải điểm đến được nhiều tour du lịch ưa thích. Chính vì thế, Cung có sự yên tĩnh, thanh bình, đến thăm Cung bạn có thể ung dung ngắm nhìn Đà Lạt qua những ô cửa sổ rộng mà không phải ngắm cảnh các du khách nói cười hố há hoặc ngồi chồm chỗm lên hiện vật để chập hình.
Tương tự, ba biệt thự trong khu Biệt điện Trần Lệ Xuân đều gần như không còn hiện vật, đến thăm nơi này, nghe cô hướng dẫn viên chia sẻ 1 vài câu chuyện về bà Xuân và gia tộc Ngô Đình cũng khá thú vị.

May mà tôi cũng chả đủ nhan sắc, tài năng và gia thế tốt để phấn đấu sống như bà Trần Lệ Xuân hay Hoàng hậu Nam Phương.
Đối với Hoàng hậu, tôi cảm thấy tiếc nuối. Nếu bà không lọt vào mắt xanh nhà vua và trở thành hoàng hậu, cuộc đời bà có lẽ bớt buồn hơn.
Đối với bà Xuân, khi đọc sách, biết về ước ao của bà được sống cuộc sống yên bình ở Đà Lạt, tôi nghĩ rằng, cuộc đời không thể có tất cả. Với hình ảnh con người bà Xuân hiện lên trong sách, tôi tự hỏi, nếu được sống bình dị ở Đà Lạt, liệu bà Xuân có mơ về cuộc sống của một Đệ nhất phu nhân?

0

Đà Lạt- tháng 5/2016


Quyết định đến Đà Lạt thật chóng vánh, lí do thật cao sang là “để tránh nóng”.
Cảm giác hạnh phúc khi vùng cao nguyên dần hiện ra phía dưới cánh tàu bay. Những dãy núi trập trùng, một hồ nước được bao quanh bởi những ngọn núi, và cả một vùng thiên nhiên của Tổ quốc trải dài trước mắt.
Đà Lạt dịu dàng, Đà Lạt khỏe khoắn khi vừa bước xuống đường băng, gió núi mát lành và ánh nắng vàng mật ùa đến vuốt ve che chở.
 
Mình đến Đà Lạt sáng mùng Một đầu tháng. Chính vì thế mà việc đầu tiên làm ở Đà Lạt là tìm một ngôi chùa để vào cầu bình an.
Rồi cứ thế đi loanh quanh Đà Lạt. Để tận hưởng cuộc sống thật chậm rãi, thật “địa phương”, để được hít hà cho đã luồng không khí trong veo và mát lành.
 
Mình đã tìm đến một hostel nhỏ xíu nằm giữa rừng thông, sống với những người Đà Lạt.
Mỗi buổi sáng tự động thức dậy thật sớm, bước ra ngoài để hít thở không khí trong lành, nhìn lên bầu trời đang sáng dần, nhìn những cành thông và nghe tiếng chim kêu, tiếng gà gáy.
Đà Lạt ấy không có vô tuyến, chẳng có máy tính. Chỉ có mùi của rừng thông, của sương, của đất đỏ, chỉ có màu vàng của nắng, màu xanh của cây cối, màu rau củ, màu chó mèo chạy tung tăng. Chỉ có gió lướt trên da những khi chạy xe trên những con đường Đà Lạt.
 
Đà Lạt lần thứ 2 quay lại không còn là sự ngỡ ngàng, hối hả khám phá. Đà Lạt lần này là tìm đến những nơi chốn được đề cập trong sách, trong những bài viết về Đà Lạt. Ghé quán bà Năm thân quen để uống ly nâu đá, trong cái không gian,bàn ghế cũ kĩ và xộc xệch. Đi bộ lang thang trong Ấp Ánh Sáng, chân bước trên những phiến đá lát đường trơn bóng, để biết tại sao “ấp Ánh Sáng” lại day dứt đến thế trong những trang viết về Đà Lạt.
 
Đà Lạt lần này, được đọc cuốn sách về lịch sử Đà Lạt ngay ở Đà Lạt, dưới ánh nắng lọt qua tán lá thông.
 
Đà Lạt không mỹ miều, không phải là “thành phố đáng sống”, không phải là “Thành phố ngàn hoa/ trong sương” như slogan của ngành du lịch.
 
Đà Lạt chỉ đơn giản là góc nhỏ yên bình, là khoảnh khắc được sống chân phương giữa cây cối, thú vật. Là thấy mình càng có ít, càng muốn ít thì càng tự do.
0


IMG_20160313_165717

Lần đầu tiên trong đời tôi được thử cảm giác đứng bên cạnh một khẩu súng trường có đạn.
Ở Kuala Lumpur.

Nếu như tôi biết anh cảnh sát trong trạm gác ở Jalan Tun Razak đang ôm khẩu súng trường, không đời nào tôi dám gõ cửa để hỏi đường. Anh chàng cảnh sát vai bồng súng, tay luôn đặt trên báng súng đã chỉ đường cho tôi rất tận tình, dù tôi sợ khẩu súng hết vía nên chẳng còn tâm trí nghe anh chỉ đường. Cảm giác cả người lạnh toát dù nhiệt độ ngoài trời tầm 36*C vì khẩu súng đầy đạn đang ở rất gần, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy những chỗ tróc sơn trên nòng súng.
Người cảnh sát đeo súng trường, cũng như nhóm cảnh sát có vũ trang đi tuần trong ga KL Sentral mà tôi gặp sau đó, là dấu hiệu của một Kuala Lumpur phải tăng cường an ninh. Bởi thành phố ấy, cũng như thủ đô của nhiều quốc gia trên thế giới, đang là mục tiêu khủng bố.

Tuần trước, bom nổ ở Istanbul, cướp đi mạng sống của ít nhất 4 người. Chỉ vài ngày sau, bom lại nổ ở Brussels- thủ đô của châu Âu. Con số thương vong là vài chục người. Đều là những vụ nổ có chủ đích chứ không phải là một tai nạn.

Sống trong một xã hội bát nháo, nhìn ra bên ngoài biên giới là cảnh một lũ cuồng loạn, rồ dại mang súng, mang bom đi khắp nơi để giết người vô tội và dạy con người cách cầm vũ khí để giết lẫn nhau.

Dù tôi sợ hết vía khẩu súng trường của người cảnh sát ở Kuala Lumpur, an ninh được siết chặt tại những nơi đông người như ga tàu, bến xe chưa bao giờ là ấn tượng của tôi về thành phố này.
Kuala Lumpur là thành phố không bao giờ ngủ. Kuala Lumpur là sự đối lập giữa những tòa nhà chọc trời với những ngôi nhà xây kiểu cũ ở hai bên đường.
Và Kuala Lumpur là một sáng mai tôi thức dậy khi trời còn chưa sáng, mở cửa sổ hít đầy lồng ngực không khí trong lành, lắng nghe tiếng cầu nguyện từ đền thờ Hindu cùng tiếng quạ kêu.

Paris, Ankara, Istanbul, Brussels đã đổ máu. Nhưng máu rồi sẽ khô đi, vết thương rồi sẽ lành lại.
Và nếu cứ sống hướng về cái thiện, về sự thật, rồi cũng sẽ đến đích thôi🙂