Ngày nắng mới.
Nên tự nhiên bị stress.
Chả ai làm gì, nói gì động chạm đến nhưng tự dưng cứ thấy buồn, bị mệt mỏi ý, người cứ rã rời ý.

Thế nên trưa đi xem quần áo để vui lên.
Vào một shop cả nhân viên lẫn mấy khách đều là người Việt ta cả.
Xong bỗng dưng có hai anh chị bước vào. Chị nói giọng Bắc, anh nói giọng Nam và Ings lích.
“Do you know they have just approved the new airport in Long An? It’s fifty km far from Hochiminh City?”
“Chắc phải có shuttle bus chứ?”
“May be. Anyway I don’t care”
“Thế bao giờ anh định đi Úc”
“Bao giờ em bắt đầu việc của em?”
“Chắc là trong tháng tới”
“Ok let’s say you will start yours on 1 July. So anh sẽ đi…… (đoạn này anh nói giọng Nam liến thoắng, em không quen nên không nghe được)
‘Anh đi như vậy là vì sớm quay về với em hay để làm gì”
“Anh muốn sớm quay về với em và vì việc khác nữa”
“No, so it will be to tired for you. You shouldn’t do that”

Thôi con lạy ông Giời con quẩy đôi lốp xe máy về văn phòng luôn cho xong. Ok guys the crazy weather in North Vietnam drives me crazy. So các bạn đừng thấy phiền khi đọc status này và đừng hate mình nha. Tai mình rất thính khi đi hóng hớt. That’s why I’m easily affected by external yếu tố.

“Khi ta mơ quá lâu”


10507097_10207095698980053_105780830048031640_o

Tôi mua cuốn sách khi dư âm về vùng nhệt đới xa xa phía Nam vẫn còn, khi mỗi sáng thức dậy thi thoảng vẫn thèm được bắt đầu ngày mới với túi teh tarik mát lạnh và vài chiếc kari pap.

Tôi chưa từng tới Sing. Tôi mới đọc hai cuốn sách với bối cảnh là đảo quốc sư tử: “Mùa mưa ở Singapore” của một du học sinh người Việt và bây giờ là “Khi ta mơ quá lâu”.

Sing, Mã hay Hồng Kông trong phim Vương Gia Vệ luôn là những hình ảnh pha trộn, hòa quyện trong suy nghĩ của tôi. Những phố tấp nập người mua, kẻ bán. Những hàng ăn bên đường, thường rất “dầu mỡ”. Tiếng cạch cạch của muôi, xẻng nấu ăn vỗ vào chào. Những vỉa hè loang loáng nước sau cơn mưa. Hậu duệ của những người Hoa di cư và nền văn hóa họ đang duy trì, nuôi dưỡng.

Nếu bạn muốn tìm kiếm hình ảnh một Singapore giàu có, hiện đại với nhà chọc trời, với cây xanh ngút mắt- đất nước kỉ cương, xinh đẹp- bạn không nên đọc “Khi ta mơ quá lâu”. Bởi đơn giản, Singapore trong cuốn sách là đất nước trong những năm 50,60 của thể kỉ trước, đất nước của anh chàng Kwang Meng là bản nhạc đầy những nốt trầm. Mỗi kiếp người, mỗi số phận, người bươn trải, kẻ luồn lọt, người hi sinh… để tồn tại. Ngôi nhà của một gia đình người Hoa, sự tự ti của người cha, sự chán nản của cậu con trai… mang đến một cái nhìn khác về Sing. Buồn hơn, nghèo hơn nhưng gần gũi hơn.

Đọc cuốn truyện, cảm giác như đang bước đi trên phố sau cơn mưa nhiệt đới- mưa to nhưng chưa đủ để xua đi cái nóng sau một ngày dài. Ta bắt gặp bản thân mình trong hình ảnh anh chàng Kwang Meng ngày đi làm, trưa ăn ở một quán bình dân, tối đi chơi gặp gỡ bạn bè- thể hệ công nhân văn phòng với những công việc đều đều, với cuộc sống “ổn định” và những âu lo về tương lai.

Tôi chưa từng tới Sing để có thể khẳng định chắc chắn. Tôi chỉ lờ mờ cảm nhận sự khác biệt giữa nơi tôi sống với những thành phố nhiệt đới trong khu vực. Hà Nội thực ra không quá nhiệt đới, Hà Nội mang dấu ấn của người Pháp và có ít dấu ấn người Hoa. Sing, Mã hay Hồng Kông mang dấu ấn của người Anh và đậm đặc ảnh hưởng của cộng đồng người Hoa.

Có chăng, những kiếp người- dù sống ở mảnh đất nào cũng trĩu nặng cơm áo gạo tiền và những nỗi âu lo từ nhà ra phố.

Đọc “Khi ta mơ quá lâu” để hiểu thêm về đất nước chỉ cách chúng ta vài giờ bay, lưu trú trong vòng 30 ngày mà không cần xin visa. Để thấy Singapore gần gũi hơn không chỉ về khoảng cách địa lý mà cả trong suy nghĩ. Và để khi gấp sách lại, vẫn thấy vấn vít không gian “nhiệt đới” trên bìa sách rất đẹp và mộc mạc.

Ngày của Mẹ


image

Lần đầu tiên tôi biết đến Ngày của mẹ lại là khi tôi không ở nhà.
Vào siêu thị thấy người ta treo khuyến mãi Ngày của mẹ, trèo lên xe buýt gặp một nhóm phụ nữ vừa đi nhà thờ, mỗi người cầm một bông hoa hồng.
Tôi nói lời chúc người phụ nữ đứng gần nhất trên xe. Bà bảo “Cháu cũng có mẹ đúng không? Cho bác gửi lời chúc đến mẹ cháu nữa.”
Khi ấy mắt tôi cay xè.

Mẹ tôi, giống như nhiều phụ nữ khác, mẹ nói rất nhiều. Đặc biệt càng mệt thì mẹ càng nói nhiều hơn. Mẹ bảo là phải nói nó mới đỡ mệt.

Mẹ tôi đã theo sát tôi suốt 12 năm phổ thông, xin thầy cô giáo để tôi phải ngồi bàn đầu, tôi đi học được mấy điểm mẹ cũng biết. Chính vì thế tôi đã rất hạnh phúc vì lên Đại học mẹ không biết tôi học gì, thời khoá biểu như nào, mấy điểm, thầy cô giáo là ai. Và tôi luôn ngồi bàn cuối. Và kết quả học tập vẫn bình thường dù không có sự kèm cặp của mẹ.

Mẹ không muốn cho tôi đi du lịch một mình vì mẹ sợ. Mẹ phải rủ người đi cùng tôi, gọi điện. Tôi bảo “Mẹ phải cho con đi cho quen, ít nữa con đi một mình ở xa mẹ có kèm cặp được đâu”. Nhưng mẹ không chịu! Mấy tháng sau đó tôi đi thật, đi một mình hàng nghìn cây số rồi trở về nhà với mẹ mà không sứt mẻ gì.

Mẹ là người rất bảo thủ trong ăn uống. Cứ định làm món gì mới là mẹ lại bảo “Không nuốt được đâu” và món nào mẹ làm thì chắc chắn là phải ngon.

Mẹ chê tôi suốt ngày. Chê tôi xấu hơn mẹ, nấu ăn không ngon bằng, đanh đá quá… Mẹ dạy tôi rất nhiều, cũng vào đầu kha khá. Duy có chữ “Nhẫn” mẹ dạy thì không vào đầu vì tôi không chịu học.

Mẹ tôi cũng chả biết Ngày của mẹ là ngày gì. Thảo nào mẹ cũng bảo “Sao mày lại bêu riếu tao trên mạng?”

Còn tôi cũng chả mua quà gì cho mẹ đâu. Tôi chỉ về xem mẹ có cái gì mà tôi thích thì xin thôi.

Mẹ tôi đã nuôi tôi lớn lên từ đồng lương giáo viên còm cõi. Dù mẹ không giàu có về tiền bạc, tôi cũng chưa bao giờ phải thiếu thốn cái gì và chưa bao giờ oán trách mẹ.

Mẹ đã điều chỉnh quan niệm của mẹ, để hiểu và công nhận rằng tôi có thể sống độc lập và tôn trọng cuộc sống, tính cách của tôi.

Lúc nào buồn bã, khóc lóc là tôi lại nhớ mẹ nhiều lắm.

“Last days in Vietnam”


“Last days in Vietnam” là bộ phim tài liệu của đạo diễn Rory Kennedy về những ngày cuối cùng của Sài Gòn trước và trong ngày 30-4 sau khi tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trên đài phát thanh.

Bộ phim nói nhiều về sự nhân đạo của người Mỹ, tinh thần, trách nhiệm của ngài đại sứ Graham Martin khi tiến hành cuộc di tản với mục đích đưa càng nhiều người Việt đi càng tốt.

40 năm trôi qua.

Tiếp nhận thông tin từ nhiều nguồn, nhìn theo nhiều hướng cũng là một cách không tồi để nhẹ nhàng hơn với quá khứ và lịch sử.

Rốt cuộc thì Việt Nam- với vị trí địa lý chiến lược của mình- luôn là quân cờ trong những tính toán của các nước lớn.

Ai đúng? Ai sai? Ai là chính nghĩa?

Chiến tranh.

Thường dân và những người lính trở thành quân cờ trên bàn cờ chính trị.

Tôi ấn tượng nhất với lời tâm sự của một cựu bịnh VNCH “Tôi nghĩ về những đồng đội đã hy sinh. Chúng ta đã chiến đấu vì cái gì? Đây là điều mà người Mỹ muôn sao?”

15vanesobit

(Picture by Huber Van Es on 30-4-1975)


40 years after the war.
Is that so important to define winner or loser?
There are people, who lost their lives, their families,their origin, their future, their bodies’ parts because of the 40 years.

As Bao Ninh said in his famous novel “Losses can be made good, damage can be repaired, and wounds will heal in time. But the psychological scars of the war will remain forever”.
So.
Make Love Not War 

Viết một lần cho xong- Tự kê đơn thuốc.


Năm nay rất nhiều người có bầu và sẽ sinh con. Câu chuyện về các bà bầu thì có chuyện siêu âm, xét nghiệm, ăn uống, đẻ ở đâu, con đạp v.v và v.v. Nói ra thì mang tiếng ức hiếp bà mẹ và trẻ con nhưng thật sự ai cũng biết mẹ là người vĩ đại nhất. Hoặc là: người phụ nữ vĩ đại nhất khi đóng vai trò làm mẹ. Còn các vai trò khác thì chưa chắc.

Hẳn là từ lúc cưới phải so xem đôi nhẫn cưới của chị bao nhiêu triệu. Váy cưới chị mặc của hãng nào, bao tiền. Cỗ bao nhiêu mâm, bao tiền 1 mâm. Phòng cưới sắm những gì. Đắt hay rẻ… Đại loại là vầy. Lúc có bầu phải chạy đua xem ai có bầu trước, bụng ai to hơn, váy bầu có mấy cái, đẹp xấu như nào, uống sữa loại gì, ăn cái gì, siêu âm ở đâu… Lúc nuôi con mà mình nuôi con bằng sữa mẹ thì phải đi soi xem đứa nào nuôi con bằng sữa công thức để còn chê bai cái loại không biết thương con, lười v.v và v.v Chung qui là câu chuyện muốn mình phải đứng trên triệu người và thể hiện đỉnh cao thông thái của các mẹ.

Nói thật là càng ngày mình càng chán đến tận cổ những câu chuyện thần thoại cũng như những câu chuyện tử tế mà các bạn cứ thích kể cho mình nghe rồi.

Có bạn lần đầu gặp mình đã kể toàn chuyện tử tế thần tiên. Mình nghe thôi chứ không tin. Sau này có giấy trắng mực đen chứng minh cái sự thần tiên trong câu chuyện của bạn, mình chẳng thấy vui, cũng chẳng thấy may vì đã không tin bạn. Chỉ thấy buồn. Buồn tè.

Có bạn mình từng rất tin, bạn từng rất thật thà, chân thành. Sau này bạn thay đổi mình không nhận ra, hoặc dù mình nhận ra nhưng mình vẫn tin bạn. Bạn cũng chưa lừa lọc gì mình, nhưng giờ mình chán rồi, mình không muốn tin nữa. Vì mình thích đi dưới mặt đất cho chắc chân chứ mình không thích ngồi trên mây nghe chuyện thần tiên trên giời nữa rồi.

Là con gái thì nên khéo và yếu đuối một tý các bạn ạ. Như thế sẽ có nhều bạn nam sẵn sàng đứng ra che chở. Dù bạn là gái có bạn giai, có chồng,… bạn vẫn luôn cần phải yếu đuối, mong manh. Và tất nhiên là phải khéo. Mình rất thích quan sát ánh mắt và cử chỉ của người khác. Vì đơn gian dù cái mồm bạn có vặn vẹo, uốn éo đến đâu thì cử chỉ, nhất là ánh mắt của bạn sẽ “nói” những điều bạn nghĩ trong đầu. Mình thì mình thích nghe những điều mắt các bạn nói hơn là nghe cái mồm các bạn.

Có nhiều bạn nói toàn những điều vĩ đại, lớn lao, uyên thâm, toàn chuyện tử tế. Nhưng đến khi bạn làm thì lại chả tử tế được như thế. Các bạn có thể coi việc nhờ vả, lợi dụng lòng tốt, sự tử tế của người khác là thông minh. Mình cũng có thể coi cách các bạn nói và cách các bạn làm là bẩn. Mà các cụ dạy rồi “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Mình không bẩn được thôi mình đành đói vậy các bạn ạ. :)

Năm ngoái mình từng được nghe một bác sĩ đã chiến thắng bệnh ung thư vú nói chuyện. Chị có nói rằng khi phát hiện mình mắc bệnh thì tất cả những sân si ở đời đều thành phù du hết, và đến khi chữa hết bênh rồi thì chỉ muốn sống như thế nào để sau này mình chết đi, mình thì cười còn mọi người thì khóc. Câu chuyện của “cựu” bệnh nhân ung thư vú ấy, chắc chắn bạn đã nghe nhiều rồi.

Mình thì mình chẳng bao giờ có như cầu sống và học tập theo tấm gương của các bạn nêu trên. Mình chỉ mong sống được như những người chị, người bạn xung quanh mình, những người đang sống đơn giản và hạnh phúc với hiện tại, thường chỉ khi họ trải qua giai đoạn khó khăn rồi mình mới biết. Đơn giản, họ chẳng kể lể, kêu ca bao giờ.

Mình muốn sống như thế, cố gắng được như thế mà mãi chưa được :) Mình chẳng ước mơ được sống tử tế, thành công và vĩ đại như các bạn. Mình chỉ muốn được tôn trọng khoảng trời riêng, người thân sống vui sống khỏe, tự chiến thắng được bản thân mình đã là mừng lắm rồi.

Chả mong gì nhiều, chỉ mong cơm ăn ngày ba bữa, quần áo mặc cả ngày. Dù ăn ngày ba bữa thì hơi nhiều, lại béo, giấc mơ quay về 48kg như 2 năm trước lại xa vời.

Chả mong gì nhiều, chỉ mong những ngày giời đẹp như hôm nay được ra phố mà lượn, gió mát lạnh tỉnh cả người. Sung sướng lắm các bạn ạ.

Cuộc sống thật mong manh. Hôm nay có tất cả, nắm chắc trong tay rồi. Ngày mai mất mất quá nửa. Mình đã từng trải qua giai đoạn như thế, đã từng trăn trở, dằn vặt bản thân rất nhiều “Mình đã làm gì sai mà mọi sự lại ra như vậy”.

Các bạn cứ việc thẩm du tinh thần, thỏa mãn ước mơ được đứng trên triệu người đi. Sân khấu này là của các bạn. Mình không tranh.

Nhưng xin các bạn đừng lôi mình ra ngoài sân khấu, hoặc đừng dưỡn dẹo, nói hoặc liếc mình. Mình ngứa mắt, ngứa tai mình lại ngứa mồm xỏ các bạn.

Khi ấy mình vừa bị lộ cái đuôi đanh đá, lại vừa bị mang tiếng với cả hai giới nam- nữ là đã làm tổn thương “xâu xắc” đến người vô tội và yếu đuối. Các bạn nữ thì ghi tên mình và sổ thù vặt. Các bạn nam thì loại mình khỏi danh sách được ưu ái.

Lâu rồi không viết được dài như thế này. Âu cũng là tự kê đơn để khi nào “được” nghe đài hoặc xem kịch mà bị kích động thì lôi ra mà ngẫm.

404

Ảnh của bạn này: http://www.iliketoquote.com/img/404.jpg

“Boulevard of broken dreams”


Tối nay tôi ngồi nghe lại bài hát cũ kĩ “Boulevard of broken dreams” và ngẫm ngợi về cuộc đời mình với những giấc mơ vụn vỡ.

Có những mùi, những bài hát gợi lại những kỉ niệm đẹp đẽ.

Có những mùi dù vài năm trôi qua vẫn gợi lại kỉ niệm chẳng vui vẻ gì. Thực ra, đến giờ cũng chẳng còn cảm giác. Nhưng dù không cảm xúc thì vẫn không biến kỉ niệm buồn thành vui.

Và cái bài “Boulevard of broken dreams” nhắc tôi nhớ về buổi tối mùa hè nóng chảy mỡ được bạn rủ ra quán uống bia, nghe nhạc, giải khuây. Càng lớn lên càng thấm thía tại sao lại có từ “bạn bè”, ai là bạn, ai là bè. :)

Đối với tôi, chẳng có thay đổi nào là được, là hời. Cái gì cũng có giá của nó hết. Và mọi đổi thay đều có hai mặt, đều phải đánh đổi. Chưa biết có phải trả giá hay không.

Mỗi ngày trôi qua lại cảm thấy mất thêm một chút tự tin, thấy mình yếu đuối và kém cỏi đi từng ngày.

Đã lâu rồi tôi mới xem một bộ phim hay. Phim xem xong còn cảm thấy đọng lại đôi điều, chứ không phải những bộ phim bom tấn chuồi chuội ngoài rạp, xem để giải trí.

Đã rất lâu rồi tôi không viết về những bộ phim tôi từng xem, những quyển sách tôi từng đọc.

Đã rất lâu rồi tôi không còn biết tôi có thể làm được gì, tôi có thể làm đến đâu.

Xem phim xong mới ngỡ ra rằng từ hơn chục năm trước, khi còn là một đứa học sinh học dốt như bò, khi còn chưa biết gì về “gender equality”, về ” women empowerment”, tôi đã tuyền chỉ thích các nhân vật nữ thích độc lập, tự do.

Và kí ức nhắc tôi nhớ rằng, bằng những quyết định của bản thân kèm theo đời xô đẩy, tôi sắp mất sạch sự tự tin vốn đã vô cùng ít ỏi. Tôi đang nghĩ mình thật kém và ngu… Từng ngày… từng ngày…

Và kí ức nhắc tôi nhớ rằng, bao năm rồi, tôi vẫn đang lang thang trên “boulevard of broken dreams”

IMGP2111