Daily life, Vietnam

Vài món ăn ngày bé


by Vân Tường Nguyễn on Friday, September 7, 2012 at 10:54pm ·

Quán miến lươn là quán quen của bố, quen từ thời sinh viên. Ngày bố là sinh viên, nghèo làm gì có tiền để thường xuyên ăn hàng, thỉnh thoảng ghé vào, quí bà lão bán hàng, hỏi chuyện bà, rồi thành quen.
Hồi bé, lần nào được bố mẹ cho ăn miến lươn hoặc cháo lươn là cao cấp lắm. Thấy bát miến, bát cháo ấy sao mà ngon đến thế. Nước dùng ngọt lịm, lươn rán giòn, hành khô thơm ngậy.
Lớn hơn, mỗi khi bị ốm, bố hay mua miến hoặc cháo lươn cho ăn vì bố bảo ăn lươn bổ âm, tốt cho con gái.

Bao nhiêu năm, quán vẫn như thế. Bàn ghế vẫn thấp lè tè và cũ mèm. Bình nước cho khách và mấy cái chén vẫn được kê gọn một góc. Mảng tường vàng vẫn cũ kĩ.
Nhưng món ăn thì nhiều hơn và bà cụ già để quán lại cho cô con dâu.
Bao nhiêu năm, quán vẫn như thế. Nhưng bát miến/cháo hình như không còn cái vị đậm đà như ngày xưa nữa.

Quán bánh mì ở ngay gần cơ quan bố, quán bán món bánh mì pa-tê mà hồi bé mình chết mê chết mệt. Hôm nào đi học thêm mà được bố đưa cho cái bánh mì đầy ụ nhân, pa-tê thơm phức thì chẳng còn gì sung sướng bằng. Có thể, nhờ những cái bánh mì pa-tê thơm phức ấy mà mình thích đi học thêm hơn. Chăm chỉ đi học để được ăn bánh mì 😛 Bây giờ, đôi khi mình vẫn ghé quán mua bánh mì về ăn, thấy vị bánh không còn kì diệu như ngày còn bé. Nhân vẫn đầy nhưng pa-tê không còn cái mùi thơm nức cả mũi, cắn miếng bánh không còn có vị thơm của gan và vị béo ngậy của mỡ phần.

Hồi học mẫu giáo mình bị suy dinh dưỡng. Đứa nào bị suy dinh dưỡng thì bố mẹ sẽ đóng thêm tiền, đến giờ cô giáo sẽ gọi “Suy dinh dưỡng ra đây” thế là tự giác đứng dậy, chạy ra hành lang, tự lấy ghế ngồi và chờ cô phát cho cái bánh, quả chuối…hay cốc caramen. Mình không nhớ được nhiều về những món ăn cho trẻ suy dinh dưỡng… trừ món caramen. Cốc caramen đầu tiền của mình là cố caramen cho trẻ suy dinh dưỡng. Lần đầu tiên ăn mình cũng chẳng biết là đang ăn món gì, chỉ nhớ mãi vị ngọt, béo và màu vàng quyến rũ. Sau này, dù có ăn caramen ở hàng nào, nổi tiếng hay không nổi tiếng, món caramen ở trường mẫu giáo mãi là một đỉnh cao mà không caramen nào vượt qua được!

Chẳng hiểu vì khi tại quán hay tại mình mà cảm giác những món ăn ngày xưa không còn được như xưa nữa dù vẫn là chủ đấy, vẫn là khung cảnh đấy, vẫn những nguyên liệu ấy. Món nào cũng nhàn nhạt, thiêu thiếu, và làm mình nhớ vị đậm đà ngày bé.

Có lẽ là là tại mình!

Lớn lên, bận rộn hơn, suy nghĩ nhiều hơn và lăng kính trong veo ngày bé không còn “trong veo” nữa.

Lớn lên, được nếm nhiều món ăn hơn, Tây Ta đủ cả nhưng đã có món ăn nào thay thế được ấn tượng về những món ăn ngày bé?
Bản thân mình nhạt nhẽo đi nên làm cho món ăn cũng nhạt nhẽo theo cùng?
Nhiều khi, ăn không phải để lấp đầy cái dạ dày mà ăn là để tìm lại niềm vui, tìm lại những kí ức ngày bé.
Nhiều khi, đi chơi, đọc sách để tìm lại niềm vui, tìm lại những kí ức khi mình là một đứa trẻ con.

Dù mãi…

…chẳng tìm ra được.

Daily life

Hơn 10 năm trước. Tôi có một tuổi thơ


Hơn 10 năm trước, Tôi có một tuổi thơ.

Hơn 10 năm trước, truyền hình cáp, máy vi tính nhất là máy vi tính nối mạng còn rất hiếm. Chính vì thế, mỗi dịp nghỉ hè là một dịp để bọn trẻ con được “xổng chuồng”, tụ tập chơi đùa thỏa thích.
Tối nào cũng thế, chúng tôi sẽ tụ tập ở cầu thang khu tập thể, chơi trò cô giáo, bán hàng, biểu diễn rối, trốn tìm… Những đứa lớn sẽ làm thấy cô giáo, làm “nghệ sĩ”…lũ trẻ con lít nhít sẽ làm học sinh, làm khán giả.

Hôm nào chơi trò lớp học thì bàn ghế là bậc cầu thang, là tờ giấy báo, bảng là một mảng tường nhỏ. Tôi và hai đứa bạn, những đứa lớn nhất sẽ thay nhau vừa làm thầy cô giáo vừa làm đầu bếp để chuẩn bị đồ ăn cho lớp…bán trú. 😀 =))

Hôm nào chơi diễn rối thì phải chuẩn bị kí hơn. Chuẩn bị từ sáng để kịp cho “suất diễn” buổi tối! Rối là những con gấu bông, búp bê, mặt nạ cho nhân vật được vẽ bằng bút sáp, kịch bản chúng tôi sẽ vừa diễn vừa ….nghĩ. Vất vả nhất là khi giăng tấm chăn để ngăn cách giữa các nghệ sĩ và khán giả. Bàn tay trẻ con vụng về đóng đinh trên tường bê tông. Lần nào cũng thế, khi các nghê sĩ đang say sưa diễn rối, cái đinh sẽ rơi ra, tấm chăn rơi bịch xuống, và các cô chú nghệ sĩ …lộ hết hàng 😀 Lần nào cũng có sự cố nhưng lần nào cũng rất vui. Trong tất cả những trò chơi ngày bé, tôi vẫn thích nhất trò diễn rối!

Chơi trốn tìm cũng rất thích. Chỉ được di chuyển trong 2 nhịp cầu thang khu tập thể. Chỗ trốn thì nhỏ mà người chơi thì đông. Rồi còn có cả bố mẹ ông bà ra làm …. khán giả. Đã chật lại càng chật. Chính vì thế, chúng tôi học cách leo trèo, bám tường, … xoay sở trong hai nhịp cầu thang chật hẹp ấy để không bị bắt! Sau một hai tiếng trốn tìm như thế, đứa nào đứa nấy đều nhễ nhại mồ hôi và tay chân đen sì vì dính bụi!

Nhưng tất cả những kỉ niệm mùa hè cũng chỉ kéo dài đến khi chúng tôi- 3 đứa lớn nhất vào cấp 2. Khi học cấp 2, chúng tôi có quá nhiều lớp học thêm phải học trong hè, quá nhiều kiến thức cần phải học trước, và chúng tôi (thật ngôc nghếch) bắt đầu phân biệt là con gái chỉ chơi với con gái, con trai chỉ chơi với con trai. Những buổi tối mùa hè, cầu thang khu tập thể vắng lặng.Những tiếng ê a của những “lớp học”, tiếng bát đĩa nhựa va vào nhau khi chơi trò bán hàng, những buổi diễn rối, những lúc mồ hôi nhễ nhại khi chơi trốn tìm… thưa dần.

Bây giờ, nhà nào cũng có đầy đủ tiện nghi, có truyền hình cáp với Bibi, CN, Disney Chanel, có máy tính nối mạng, tôi không còn thấy trẻ con tụ tập chơi với nhau ở cầu thang mỗi khi nghỉ hè nữa.
Còn chúng tôi, những đứa trẻ ngày ấy đều đã xa tuổi thơ được hơn 10 năm. Có khi thi thoảng mới gặp nhau, có khi chỉ gật đầu chào nhau giữa những bước chân vội vã.
Những đứa trẻ “lít nhít” ngày nào còn đóng vai học sinh, khán giả trong những trò chơi của chúng tôi giờ cũng lớn lắm rồi.

Chỉ có những bậc cầu thang khu tập thể, “sân chơi” ngày nào của chúng tôi vẫn ở đó…..
Và những kỉ niệm thời thơ ấu…luôn có một góc….trong tim….

(Viết cho mùa hè tuổi thơ trong mùa hè cuối cùng của đời sinh viên)