Movie

The Danish Girl (2015)- Tôi không thích phim này.


MV5BMjA0NjA4NjE2Nl5BMl5BanBnXkFtZTgwNzIxNTY2NjE@._V1_SX214_AL_

The Danish Girl dựa trên câu chuyện có thật về Einar Wegener/Lili Elbe- người đầu tiên làm phẫu thuật chuyển giới để được sống với con người thật của mình.

Nếu như thông điệp đạo diễn muốn truyền tải qua bộ phim là  hành trình Lili (sống bên trong hình hài anh họa sĩ tài năng Einar) cố gắng thoát ra khỏi cơ thể người đàn ông để được sống là chính mình, là cô nàng Lili. Thi tôi lại có cảm giác anh họa sĩ Einar đang cố gồng mình hóa thân thành Lili thì đúng hơn. Lili không phải là người con gái mà Tạo hóa nhầm lẫn, trao cho hình hài con trai. Lili như một bóng ma, dày vò, bám riết lấy anh họa sĩ Einar và cuộc hôn nhân của anh và Gerda.

Tôi có đọc một bài review nào đó ca ngợi Gerda như một hình tượng người phụ nữ sẵn sàng hy sinh vì người mình yêu, và hy sinh được ca ngợi, điểm tô một cách rất truyền thống Việt Nam.

Tôi thì nhìn thấy ở Gerda cả một bầu trời bất hạnh. Có người vợ yêu chồng nào muốn một ngày mai thức giấc, chồng mình không là chồng nữa. Chồng mình trở thành một cô em họ, chia sẻ với mình váy áo, khăn quàng, phấn son? Còn nỗi đau nào hơn việc đôi bàn tay từng nằm lấy tay mình, người từng ôm ấp vỗ về mình giờ lại trở nên xa lạ? Nếu như Einar- đã- hóa- thân- thành- Lili sống ở một nơi nào đó xa hẳn đi, Gerda không gặp mặt, không nhìn thấy nữa, có lẽ người phụ nữ ấy sẽ bớt đau đớn hơn là ngày ngày chạm mặt chồng, thậm chí vẫn nằm ngủ cạnh nhau nhưng người chồng ấy lại không tồn tại nữa.

Và đau xót hơn nữa khi cô họa sĩ Gerda chuyên vẽ chân dung, bị phòng tranh từ chối hết lần này đến lần khác, lại vụt sáng, được mời sang Paris nhờ những bức tranh vẽ Lili- người phụ nữ vẫn sống bên trong con người chồng cô. Sự tồn tại và hiện hữu của Lili đặt dấu chấm hết cho sự tồn tại của chồng Gerda- anh chàng Einar, và đánh dấu tình yêu đau đớn, tuyệt vọng mà Gerda dành cho chồng. Có Lili, Gerda mãi mãi phải chia xa tình yêu của mình. Nhưng có Lili, Gerda lại có thành công trong sự nghiệp.

Xem phim xong điều đọng lại trong tôi không phải là điều mà đạo diễn muốn truyền tải “Find the courage to be  yourself”, cũng như hình ảnh Einar/Lili chịu đau đớn và cả cái chết để ước mơ được sống với giới tính thật.

Gerda mới là nhân vật mà tôi nhớ. Và điều tôi cảm nhận là “Find the courage to face reality”

(Ảnh: Google)

Advertisements
Daily life

Tạm biệt 2015. Chào 2016


IMG_20151231_103308_edit

Vào ngày cuối cùng của năm, cô gái nọ thường xem lại 1 lượt quyển lịch bàn của năm sắp qua trước khi cất đi và đặt thêm quyển lịch của năm sắp tới. Mấy chữ ghi chú ngắn gọn, những cái khoanh tròn đánh dấu một năm bận rộn, hối hả nhưng ý nghĩa.

Năm 2015, nhiều người hỏi quá nên cô gái xin xác nhận: Cô béo vì ăn nhiều, làm ít chứ năm nay cô chưa có bầu! Xin quý cô bác, quý anh chị, quý bạn bè đừng băn khoăn hay giục giã nứa!

Năm 2015 cho đến giờ phút này cô gái tự thấy là một năm thành công, cô đã làm được nhiều việc, hoàn thành được kha khá những điều muốn làm. Nếu nói một tay cô làm nên tất cả thì quá điêu. Nếu nói tất cả nhờ vào may mắn thì quá phét vì đời cô ít khi gặp quá nhiều may mắn. Ít ra, nhờ may mắn và cố gắng làm việc nhóm với nhau hiệu quả cô đã có một-năm-không-vất-đi.

Cô vẫn nhớ một bộ phim cô từng thích (giờ không thích vì thấy nó Holywood quá) nói rằng “Cuộc sống mang đến cho bạn hàng ngàn cơ hội, việc của bạn là chọn lấy một cái”. Cảm ơn những cơ hội mà cuộc sống đã mang đến cho cô trong năm 2015, để cô có dịp nhận ra bản năng trong cô chưa bị thời gian, tuổi tác và cân nặng làm hao mòn đi, chỉ là bản năng ấy cần có cơ hội để thể hiện. Năm 2015, cô gái nọ cũng thấm thía rằng cuộc sống, để tồn tại cái đã, thì luôn phải cố gắng. Trước kia cô từng nghĩ “Cố làm gì, chả ăn thua đâu, đời vốn dĩ không công bằng”. Giờ cô lại nghĩ “Cứ kiên trì, bền bỉ, tuy lâu hơn, mất công sức, mất thời gian hơn những sẽ nhận được điều mình mong muốn, mà đầu óc, lương tâm lại không bứt rứt”.

Năm 2015 cũng là năm của những mất mát, của cảm giác hụt hẫng, ngỡ ngàng và chia ly mãi mãi. Thời gian giúp cô bình tĩnh hơn khi đối diện với những mất mát. Có những nỗi đau, những niềm nhớ chẳng thể nói thành lời, chẳng thể biểu hiện trên nét mặt. Nên chăng là hãy sống cho tử tế, hết mình và đừng lãng phí cuộc đời vào những việc như kèn cựa, ra vẻ, thể hiện, … và …

Vẫn nhớ ngày đầu tiên của năm 2015, nhìn lên bầu giời nắng thênh thang ở Đà Nẵng, cô gái từng mong năm đầu tiên mà ngày đầu năm ở xa Hà Nội sẽ là một năm tốt lành. Mong ước ấy đã thành hiện thực.
Năm 2016 không có điều kiện để đón năm mới ở xa Hà Nội, vẫn mong năm tới sẽ là một năm tốt đẹp. Và những điều tốt đẹp ấy, cô gái sẵn lòng đánh đổi bằng vất vả, nỗ lực. Miễn là những điều tốt đẹp sẽ đến.

“The best is yet to come”.

Movie

Echoes of rainbow (2010)/ Tuế nguyệt thần thâu


movie-echoes-of-the-rainbow-by-luo-qirui-s2-mask9(Ảnh: m13.mask9.com)

Bộ phim là kí ức tuổi thở của chính đạo diễn La Khải Nhuệ. Hồng Kông những năm 1960s. Năm 1969, Neil Armstrong trở thành người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng. Đạo diễn đội bể cá tròn lên đầu và tưởng tượng mình là phi hành gia…

Câu chuyện của gia đình họ La: một gia đình nghèo bố làm thợ đóng giày, mẹ làm nội trợ với hai câu con trai là một câu chuyện buồn nhưng không bi quan. Hồng Kông trong phim là một con ngõ nghèo, mỗi người một nghề nhưng tối tối các gia đình lại kê bàn ra ngõ chung để ăn tối. Họ mời nhau những món ăn trên mâm cơm gia đình, mắng con, dạy con cũng trong những bữa cơm ấy.

Cậu bé Tai To là một đứa trẻ thông minh nhưng nghịch ngợm, rất yêu quí anh trai- người quá hoàn mỹ: học giỏi, đàn hay, chơi thể thao tốt. Cuộc sống gia đình nghèo những tưởng sẽ êm đềm mãi nếu không có một ngày người anh trai phát hiện bị ung thư máu. Gia đình đã nghèo lại càng nghèo hơn trong khi cảnh sát tăng phí “bảo kê”, cửa hàng ngày càng vắng khách, y tá bệnh viện nhũng nhiễu đòi tiền bồi dưỡng.

Người xem lặng đi khi chứng kiến cảnh người cha mang tiền đến bệnh viện để mua thêm máu cứu con trai: ông không còn tiền nữa đành cầm cố chiếc nhẫn cưới. Nơi ngón áp út bàn tay lấm lem hằn lên dấu vết chiếc nhẫn cưới. Cuộc sống không chỉ là sẻ chia niềm vui mà quan trọng hơn là bên nhau những lúc khó khăn. Hai vợ chồng người thợ giày nắm chặt tay nhau, đôi nhẫn cưới giờ chỉ còn một chiếc.

Làm cha làm mẹ ai cũng muốn mang đến cho con mình những điều tốt đẹp nhất. Chắc hẳn cha mẹ Tai To đã rất đau lòng khi biết đứa con trai nhỏ tự đặt tiệm bánh 1 hộp bánh Trung thu bằng số tiền bán ảnh các ngôi sao em sưu tập được. Ước mơ của cậu bé ngày ngày đội bể cá lên đầu giả làm phi hành gia chỉ là được ăn hết một hộp bánh trung thu hai trứng.

Những cảnh quay, màu sắc của bộ phim đều rất vintage, rất đẹp. Trước đây mình xem phim và nghĩ không Hồng Kông nào đẹp hơn được phim của Vương Gia Vệ. Hóa ra, trong một bộ phim khác Hồng Kông xuất hiện đẹp chau chuốt nhưng không lộng lẫy, mà bình dị và rất nên thơ.

Daily life

Quyền được vấp ngã?


11811583_10207594150321025_7578477185466030399_n

Hôm qua tôi nhớ ra.

Trên chuyến tàu lang thang nước Ý.

Có một gia đình nọ.

Cậu con trai tầm 20 tuổi lên tàu đi đâu đó, hành lí là 1 túi nhỏ xách tay gọn ghẽ. Anh chàng Ý ấy sẽ như bao hành khách khác lên tàu nếu như bố mẹ anh không tiễn con trai ra ga, đưa con đến ghế ngồi, cất hành lí hộ con và dặn đi dặn lại là “Con ngồi yên đây nhé, hành lí bố mẹ để đây cho con nhé…” trong khi anh con trai tỏ rõ sự ngại ngùng vì bố mẹ quan tâm quá mức. Người cha người mẹ quá yêu con và lo cho con. Và anh chàng người Ý kia, cũng như rất nhiều “đứa con” khác cảm thấy ngột ngạt vì sự bao bọc của các đấng sinh thành.

Tôi để ý đến gia đình ấy vì anh con trai ngồi gần chỗ tôi ngồi. Và vì khi ấy tôi đang đi một mình, đang ở rất xa bố mẹ.

Tôi sinh ra là “con đầu cháu sớm”, tức là dưới tôi có rất nhiều “các em” và theo văn hóa cổ truyền, tôi phải sống, phải học, phải lao động sao cho xứng đáng là chị lớn, phải là tấm gương để các em noi theo.

Thật tiếc, tôi sinh ra đã bị đứt mất vài dây thần kinh. Cụ thể là dây thần kinh sĩ diện, dây thần kinh thích được oai, được trọng vọng, dây thần kinh yêu quyền lực và dây thần kinh thích được ngợi ca.

Thế nên.

Tôi chúa ghét phải sống để làm gương cho ai, vì tự thấy làm gương cho bản thân mình còn chưa xong. Tôi cũng chúa ghét những lần bố mẹ tôi lôi các tấm gương của đứa anh họ, đứa chị họ, đứa con bác XYZ, đứa cháu cô ABC, bạn LMN ra làm gương bảo tôi noi theo.

Tất cả những gì tôi đã và đang làm không phải để chạy đua với ” thần tượng” nào hay để hi vọng được trở thành “thần tượng” trong mắt ai đó. Chỉ là cố gắng để chiến thắng bản thân, để không phải phiền lụy đến những người xung quanh, và một phần quan trọng không kém: hoàn thành các nhiệm vụ được giao phó sớm để chuồn đi chơi cho nhanh.

Tôi cũng chưa bao giờ lấy quyền làm chị để răn dạy các em dù tôi thừa khả năng làm thế. Tôi chia sẻ những vấp váp tôi đã gặp phải khi chúng nó hỏi. Và “bơm vá” khi có thể, để chúng nó đỡ phải có những trải nghiệm như tôi. Ví như, tôi đã phải vật vã xin bố mẹ mua xe máy để đi học vì trường xa không đi được xe đạp và sau 1 kì đi học bằng xe buýt số 21 tôi thấy quá bất cập. Còn các em họ tôi, vào đại học là có xe máy đến trường.

Tôi cũng sợ hết vía mỗi khi “được” lấy ra làm tấm gương hay được dí cho những nhiệm vụ của một đứa “con đầu cháu sớm”.

Và vì tôi chả có đứa anh đứa chị nào để nói giúp, tôi chọn cách thằng thừng từ chối những nhiệm vụ mà đời giao phó.

Tôi nhận ra.

Cha mẹ lúc nào cũng yêu thương con cái, bao bọc con cái và nghĩ rằng mình đã mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất. Thế nhưng, chính sự bao bọc ấy lại tước đi quyền được vấp ngã, được học hỏi từ thất bại, được trưởng thành cả về thể xác và tinh thần của những đứa con.

Mẹ tôi đã từng bao bọc tôi như thế.

Và tôi đã và đang giành cái quyền được thất bại, được vấp ngã. Tất nhiên là dám làm, dám chịu, va vấp, thiếu thốn thì đừng có kêu, tìm cách mà khắc phục hậu quả.

Tôi ngã biết bao lần, giờ vẫn chưa đứng dậy nổi.

Và tương lai thì cũng chả biết đâu mà lần.

Dù ngày mai có ngã đau hơn, thì ít ra hôm nay, hôm qua, hôm kia … tôi đã được ngã, được sống cuộc sống của tôi chứ không phải là sống thay, sống hộ, sống cuộc sống của một con rô bốt phụ thuộc vào người cầm điều khiển từ xa.

Uncategorized

20.07.2015


Ngày diệu kì!
Sáng mở mắt ra các em thanh niên đã dùng khoan bê tông bật tung các nắp cống để thay nắp mới.
Không lấy được xe đi làm đành đi xe ôm nhà trồng được.
Không chủ động phương tiện đi lại chân cứ cuồng lên…
Tối về trong lúc rửa bát bị giá inox khứa một đường lên ngón trỏ.
Kí ức của năm Tuất nọ. Trưa 30 bị đứt tay máu chảy từa lưa phải vào viện khâu 3 mũi hiện về. Cũng ngón trỏ, chỉ khác là bàn tay đối diện.

Hôm nay nhìn máu chảy ứa ra, không đau nhưng sợ. Trong sợ hãi phát hiện ra máu dưới ánh đèn nêon màu rất đẹp nhé!

Tan làm ngẫm về sự trưởng thành. Khi đứng trước 1 sự việc mà vài năm trước thấy thật “kinh khủng” chỉ nghĩ là “Lại mày? Ok từ từ rồi tính”. Không phải vì khôn hơn, giỏi hơn gì. Chỉ là vì trưởng thành tức là lúc nào cũng có vài cái “kinh khủng” nên không hơi đâu mà xoắn.

Đi làm mấy năm lần đầu tiên tự mua được cái xe đạp. Xe máy chưa biết đến bao giờ mới mua nổi. Ô tô thì chưa mơ. Sau gần 10 năm mới đi xe đạp bị sợ sợ là. Và cũng thích thích là. Cảm giác cuộc sống chậm rãi hơn rất nhiều…

Uncategorized

09.07.2015


Facebook có chức năng ngồi lê đôi mách kì diệu mà tôi rất ghét: Một là “Show ticker”. Hai là bạn A trong friendlist like status/post của bạn Z nào đấy thì cũng báo về cho tôi xem.

Hôm nay tôi có lướt qua, thấy một bạn Z nào đó share bài 18 nhân viên y tế có nguy cơ phơi nhiễm HIV sau ca cấp cứu. Chuyện này hiện đang rất hot. Và bạn Z- với trí tuệ của một thám tử đã bảo đặt ra nghi vấn đây là chiêu trò PR của ngành Y Tế cũng như khẳng định nhân viên Y tế ai bảo không biết phòng thân thì kêu cái gì.

Tôi chưa bao giờ ao ước được làm thầy, dù cho:
Nếu tôi chọn nghề giáo, khi ra trường đến 90% tôi có việc ngay cũng như đỗ vào biên chế nhưng tôi không chọn.
Trường Y ở ngay cạnh nhà nhưng tôi không dám thi vì học dốt, vì sợ máu me, vì sợ không có đủ sức khỏe để trực triền miên.

Tôi từng biết 1 câu chuyện có thật về anh X nọ. Anh nốc rượu bia vô độ nên huyết áp lên vùn vụt. Một ngày mũi anh nổ bòm và anh phải đi cấp cứu. Bác sĩ mổ cho anh, cứu anh. Lúc hết thuốc giảm đau anh chửi luôn bác sĩ.

Trước khi chỉ trích ngành giáo dục, ngành y tế vừa ngu si, vừa thối nát, trường học tranh tre nứa lá, bệnh viện quá tải…., có bạn nào vào trang web của Tổng Cục Thống Kê để ngắm xem hai lĩnh vực này, nhất là y tế được chi bao nhiêu % trong miếng bánh ngân sách?

Ngành Y Tế có cần phải lôi mạng người ra để PR? Trong khi chỉ có khám, chữa bệnh, cấp cứu 1 ngày đã đủ mệt chết mẹ rồi?
Ngành Giáo dục, các thầy cô giáo đứng lớp hít bụi phấn có ai muốn bị chửi là ngu, là dốt? Bị các phụ huynh yêu quý- phó mặc việc dạy dỗ con mình cho nhà trường và khi không hài lòng thì kiện, thì xông lên bóp cổ, chửi bới, nện luôn cô giáo?

Các bạn ạ!
Tôi đến với cuộc đời này, được đỡ ra từ bàn tay dì tôi là một nữ hộ sinh.
Tôi được nuôi lớn bằng đồng lương của người mẹ làm nghề bán cháo phối.
Thế nên cho dù nếu học nghề thầy giáo, thầy thuốc thì “gia đình có đầu ra” tôi cũng xin chào thân ái.

Làm thầy ở Việt Nam chỉ oai, chỉ sướng nếu làm thầy cúng, thầy bói thôi.
Và làm Thánh thì sướng nhất là Thánh Soi, Thánh Phán ở trên Phây búc.

Uncategorized

28.06.2015


Ngày nắng mới.
Nên tự nhiên bị stress.
Chả ai làm gì, nói gì động chạm đến nhưng tự dưng cứ thấy buồn, bị mệt mỏi ý, người cứ rã rời ý.

Thế nên trưa đi xem quần áo để vui lên.
Vào một shop cả nhân viên lẫn mấy khách đều là người Việt ta cả.
Xong bỗng dưng có hai anh chị bước vào. Chị nói giọng Bắc, anh nói giọng Nam và Ings lích.
“Do you know they have just approved the new airport in Long An? It’s fifty km far from Hochiminh City?”
“Chắc phải có shuttle bus chứ?”
“May be. Anyway I don’t care”
“Thế bao giờ anh định đi Úc”
“Bao giờ em bắt đầu việc của em?”
“Chắc là trong tháng tới”
“Ok let’s say you will start yours on 1 July. So anh sẽ đi…… (đoạn này anh nói giọng Nam liến thoắng, em không quen nên không nghe được)
‘Anh đi như vậy là vì sớm quay về với em hay để làm gì”
“Anh muốn sớm quay về với em và vì việc khác nữa”
“No, so it will be to tired for you. You shouldn’t do that”

Thôi con lạy ông Giời con quẩy đôi lốp xe máy về văn phòng luôn cho xong. Ok guys the crazy weather in North Vietnam drives me crazy. So các bạn đừng thấy phiền khi đọc status này và đừng hate mình nha. Tai mình rất thính khi đi hóng hớt. That’s why I’m easily affected by external yếu tố.