Move, Vietnam

Bà Năm Đà Lạt


Chiều nay hay tin bà Năm mất rồi. Người phụ nữ sống gần 1 thập kỷ ở Đà Lạt, vẫn đứng bán quán, vẫn minh mẫn khi đã hơn 90 tuổi. Mất rồi.
Nghe khách ngồi quán kể, có những năm quán bà Năm không nghỉ ngày nào, kể cả Tết vì bà già rồi, chẳng cần đi chơi đâu.

Quán bà Năm. Cà phê pha vợt, quán bé xíu, tường màu vàng cũ, bàn ghế gỗ bạc phếch màu thời gian.
Đi ra sau chợ Đà Lạt, rẽ vào Phan Bội Châu, nhìn sang bên phải gặp quán Bà Năm.
“Bà cho cháu xin ly cà phê sữa đá. Bà cho cháu ly ya-ua”.

Quán bà Năm. Hiếm khi có khách du lịch. Hiếm có khách du lịch. Có chăng là những người đang sống ở Đà Lạt, mà nhiều khi tấm áo khoác họ mang bạc màu, sờn vải vì nắng, gió cao nguyên.

Hai năm rồi chưa có dịp quay về Đà Lạt. Mong rằng khi trở lại quán bà Năm vẫn còn.
Vẫn được ngồi bên bộ bàn ghế gỗ cũ, gọi ly cà phê sữa đá, nhìn ra con đường Phan Bội Châu đang ươm vàng ánh nắng hay lây phây cơn mưa xứ núi. Giữa những người địa phương, chỉ để cùng lặng im với họ, cùng ngắm nhìn màu bạc sờn trên áo họ.

Đà_Lạt #Nhớ_Tây_Nguyên

2016

Advertisements
Move, Vietnam

Đà Lạt- tháng 5/2016


Quyết định đến Đà Lạt thật chóng vánh, lí do thật cao sang là “để tránh nóng”.
Cảm giác hạnh phúc khi vùng cao nguyên dần hiện ra phía dưới cánh tàu bay. Những dãy núi trập trùng, một hồ nước được bao quanh bởi những ngọn núi, và cả một vùng thiên nhiên của Tổ quốc trải dài trước mắt.
Đà Lạt dịu dàng, Đà Lạt khỏe khoắn khi vừa bước xuống đường băng, gió núi mát lành và ánh nắng vàng mật ùa đến vuốt ve che chở.
 
Mình đến Đà Lạt sáng mùng Một đầu tháng. Chính vì thế mà việc đầu tiên làm ở Đà Lạt là tìm một ngôi chùa để vào cầu bình an.
Rồi cứ thế đi loanh quanh Đà Lạt. Để tận hưởng cuộc sống thật chậm rãi, thật “địa phương”, để được hít hà cho đã luồng không khí trong veo và mát lành.
 
Mình đã tìm đến một hostel nhỏ xíu nằm giữa rừng thông, sống với những người Đà Lạt.
Mỗi buổi sáng tự động thức dậy thật sớm, bước ra ngoài để hít thở không khí trong lành, nhìn lên bầu trời đang sáng dần, nhìn những cành thông và nghe tiếng chim kêu, tiếng gà gáy.
Đà Lạt ấy không có vô tuyến, chẳng có máy tính. Chỉ có mùi của rừng thông, của sương, của đất đỏ, chỉ có màu vàng của nắng, màu xanh của cây cối, màu rau củ, màu chó mèo chạy tung tăng. Chỉ có gió lướt trên da những khi chạy xe trên những con đường Đà Lạt.
 
Đà Lạt lần thứ 2 quay lại không còn là sự ngỡ ngàng, hối hả khám phá. Đà Lạt lần này là tìm đến những nơi chốn được đề cập trong sách, trong những bài viết về Đà Lạt. Ghé quán bà Năm thân quen để uống ly nâu đá, trong cái không gian,bàn ghế cũ kĩ và xộc xệch. Đi bộ lang thang trong Ấp Ánh Sáng, chân bước trên những phiến đá lát đường trơn bóng, để biết tại sao “ấp Ánh Sáng” lại day dứt đến thế trong những trang viết về Đà Lạt.
 
Đà Lạt lần này, được đọc cuốn sách về lịch sử Đà Lạt ngay ở Đà Lạt, dưới ánh nắng lọt qua tán lá thông.
 
Đà Lạt không mỹ miều, không phải là “thành phố đáng sống”, không phải là “Thành phố ngàn hoa/ trong sương” như slogan của ngành du lịch.
 
Đà Lạt chỉ đơn giản là góc nhỏ yên bình, là khoảnh khắc được sống chân phương giữa cây cối, thú vật. Là thấy mình càng có ít, càng muốn ít thì càng tự do.

Italia, Move

Roma- hiền từ và dịu dàng


Sáng nay vừa đi vừa ngắm nắng quá đỗi dịu dàng, vừa nhớ lại những gì đã qua.
Chợt nhận ra mấy năm vừa qua bao điều đã xảy ra, bao người đã gặp gỡ và chia tay.
Tôi hỏi bạn trai tôi “Anh xem ảnh có thấy em từ năm 2011 đến giờ trông khác không?”
Anh bảo không, chỉ là do kiểu tóc.
Có lẽ vậy.
Chỉ khác ở chỗ thời gian không quay trở lại.

Tôi nhận ra mình đã than vãn quá nhiều trong khi tôi thật may mắn 🙂
Trên chặng đường đã qua, không khi nào tôi không gặp được những người tốt, sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ.
Dù tôi chỉ gặp họ một lần trong đời… 🙂

Ciao Bella!

by Vân Tường Nguyễn on Thursday, June 2, 2011 at 10:17pm

9 năm. Chào nước Ý! Chào Roma!

Khi tôi đặt những bước chân đầu tiên lên con phố Giotto, cạnh ga Termini, Roma dường như vẫn đang say giấc. Cảm giác thân thuộc ùa đến khi tôi kéo vali lên dốc và nói Buongiorno với bất cứ ai tôi gặp trên đường.

Roma không phải là một thành phố xa lạ bởi thành phố ấy đã sống trong trái tim tôi từ rất lâu rồi.

Roma không phải là thành phố hoàn hảo đến từng cm như những hình ảnh quảng cáo du lịch.

Roma từng khiến tôi hơi thất vọng.

Nhưng Roma dạy tôi rằng yêu là chấp nhận thành phố như nó vốn thế.

Đài phun nước Trevi, điện Patheon, những bậc thang Tây Ban Nha, quảng trường Navona, cái miệng Sự Thât, Colosseo, via Veneto…quá đẹp…

View original post 479 more words

Italia, Move

Hoàng hôn ở cảng


(Tiêu đề hình như không quá liên quan đến nội dung)

 

Hà Nội những ngày nắng. Rồi Hà Nội những ngày mưa. Những ngày mưa phùn và rét. Vừa buốt vừa rét.

Cuộc đời những ngày nắng. Rồi cuộc đời có những ngày mưa.

Cuộc đời của những ngày phải trầm trọng hóa con kiến thành con voi, để có cái mà nghĩ, mà động não. Hình như đã qua lâu rồi.

Tôi nhớ. Rất nhớ.

Có những buổi chiều tản bộ ra bến cảng. Cảng nhỏ thôi. Thuyền đỗ thì nhiều mà người thì ít. Ngồi nhìn nắng dần nhạt màu. Rồi hoàng hôn lan dần ra trên mặt biển.

Bình yên lắm.

Yên tĩnh lắm.

Nhẹ nhàng lắm.

Tôi nhìn sang khu biệt thự xây cạnh biển, thuộc về một khách sạn hạng sang. Tưởng tượng nếu đứng trên tầng hai của biệt thự kia, ngay cạnh ô cửa sổ thật gần mà cũng thật xa kia, rồi nhìn cảnh hoàng hôn đang buông xuống thì sẽ tuyệt diệu đến như thế nào.

Tôi thường thích ngồi vu vơ bên cảng, hoặc đi lang thang dọc cầu tàu. Những lúc ấy, suy nghĩ lặp lại trong đầu tôi luôn là “Sau này mình sẽ nhớ khoảnh khắc này lắm đây”. Và tôi nhớ thật. Càng những lúc khó khăn, suy nghĩ thì lại càng nhớ.

Những lần đi ra cảng chơi, tôi không bao giờ mang theo máy ảnh, thậm chí cả điện thoại. Chính vì thế, bây giờ tôi không có một tấm ảnh.

Chỉ có thể lục tìm trong trí nhớ.

Trong nỗi nhớ 🙂

Tôi bây giờ không còn là tôi của cái thời ngồi trên bến cảng mà ngắm hoàng hôn nữa rồi. Tôi đã từng rất cáu kỉnh. Bây giờ tôi vẫn cáu kỉnh, nhất là khi gặp những người mà tôi ngán đến tận cổ. Nhưng sự cáu kỉnh không còn kéo dài dai dẳng, hay thậm chí vác về đến tận nhà như ngày xưa.

Tức à? Chửi vài câu, thường bằng bàn phím, chứ cũng chả buồn mở mồm. Một lúc. Là hết.

Gặp những đứa mình chán ngán à. Cũng tức. Một lúc.

Rồi sau đó có thể gặp một em bán hàng siêu dễ thương lại còn bán đồ đẹp sale 40-50%. Thế là vui 🙂

Thời tiết thất thường. Tâm trạng cũng thất thường. Lúc tràn trề hi vọng. Lúc đầu óc lại u ám và lo lắng hết cái nọ đến cái kia.

Chỉ có cảm giác yên bình trong quá khứ xa xa, chỉ có kí ức là không thay đổi. Nguyên vẹn.

Trên đường ra bến cảng đôi lúc dẫm phải những viên đá nhỏ, đá chui vào dép xăng đan làm nhói nhói gan bàn chân.

Trước khi ra bến cảng bao giờ cũng phải diễu qua hàng cà phê bán kem và bánh, với một hàng gà quay và khoai tây chiên.

Đầu bến cảng thường có sạp bán hoa quả.

Đi lang thang vào cảng cũng nên cẩn thận vì hay có chó to chạy loăng quăng.

Nhiều lúc muốn quay lại quá khứ. Quá khứ không có kí ức, không có nỗi nhớ. Vì lúc đó tất cả vẫn đang ở thì hiện tại.

Ngoài kia mưa phùn vẫn rả rích.

Trong lòng nỗi nhớ vẫn len lỏi.

Viết lăng nhăng xong.

Cảm giác có một sợi chỉ Hạnh Phúc đang ở rất gần.

Ờ. Biết đâu. 🙂

(Ảnh minh họa không quá liên quan đến nội dung)
(Ảnh minh họa không quá liên quan đến nội dung)

Move

Kuala Lumpur


Mấy năm trước tôi từng đọc “Không khóc ở Kuala Lumpur”- câu chuyện về cuộc sống của những người trẻ với tiêu đề “không khóc” nhưng thực ra lại có rất nhiều nước mắt, có những cơn mưa, có sấm chớp, có tiếng quạ kêu.

Khi tôi đặt chân đến Kuala Lumpur, không có nước mắt, không có tiếng quạ nhưng có mưa, có sấm chớp, có cái cảm giác nhớp nháp khó chịu khi đi từ điều hòa ra ngoài, khi chân đạp vào những vũng nước mưa.

Vừa ra khỏi ga KL Sentral, tòa tháp đôi Petronas sáng rực nhắc tôi rằng tôi đang thực sự ở Kuala Lumpur, nhắc tôi rằng mỗi ngày người ta phải đốt nhiều điện lắm để thắp sáng biểu tượng của thành phố này.

Khách sạn tôi ở nằm gần ga, khu phố bình dân và luôn tấp nập người xe. Ngày đâu tiên đến đây, tôi bắt đầu bữa tối lúc nửa đêm, xung quanh hàng quán vẫn tấp nập, người ta vẫn cười nói, vẫn nấu nướng như thể mới 7 giờ tối. Chính vì thế, Kuala Lumpur cho tôi cảm giác thành phố này không bao giờ ngủ.

Kuala Lumpur còn cho người ta cảm giác thành phố này vẫn đang phát triển từng ngày, bên cạnh khu xung quanh tòa tháp đôi với những tòa nhà chọc trời, người ta vẫn đang xây dựng các công trình mới từng ngày từng giờ, vẫn dễ dàng bắt gặp các lô cốt được dựng giữa đường. Tôi chợt nghĩ, chỉ vài năm nữa thôi, nếu tôi quay lại Kuala Lumpur, liệu các khu nhà cũ có hoàn toàn biến mất để nhường chỗ cho những tòa nhà chọc trời?

Kuala Lumpur là một thành phố xanh. Tôi rất thích những hàng cây rợp mát hai bên đường hay những “khu rừng nhỏ” bao quanh các tòa nhà. Những “khu rừng” nhân tạo ấy làm cho người ta không có cảm giác ngột ngạt hay bức bối vì những cột bê tông ngạo nghễ, làm cho những con đường dù tấp nập xe cộ cũng không quá bụi bặm. Tháp đôi Petronas và tháp truyền hình Kuala Lumpur quá cao, chính vì thế nó dễ làm tôi lầm tưởng là tôi có thể dễ dàng đi bộ từ tháp đôi sang tháp truyền hình. Đi bộ ở Kuala Lumpur sau cơn mưa không hề dễ chịu, nhưng được đứng trên đồi nơi người ta đặt tháp truyền hình, giữa rừng cây xanh mướt, gió thổi mát rượi thì rất tuyệt. Lúc ấy, con người lười biếng trong tôi bắt đầu bao biện “Nếu gần nhà mình cũng có rừng cây thế này thì ngày nào mình cũng vào tập thể dục”, cũng như tôi từng bao biện rằng ” Nếu Hà Nội cũng có hệ thống tàu như KL, tôi sẽ bán ngay xe máy để dùng phương tiện giao thông công cộng” 🙂

Phải, người ta vẫn nói “Với một chữNếungười ta có thể cỏ cả thành phố Paris vào một cái chai”  🙂

Kuala Lumpur giống như một bàn tiệc lớn nơi thực khách có thể thưởng thức món Mã, món Ấn, món Tàu và những món ăn đế từ phương Tây. Kuala Lumpur và Malaysia là một đất nước nơi tất cả các dân tộc, các tôn giáo chung sống hòa hợp (Ấy là tôi đọc thấy thế!). Đối với tôi, cách để khám phá văn hóa Malaysia dễ nhất là ăn những món ăn đường phố. Buổi sáng có các sạp bán đồ ăn lưu động của người Mã với bánh, cơm, mì hoặc Starbuck, Mc Donald, Old Town White Coffee. Còn lại người ta bán đồ ăn khắp phố. Khu China Town ngào ngạt mùi khói từ các bếp nướng hay các chảo xào rán, con phố Little Indian nơi các quán ăn của người Ấn đầy tràn ra vỉa hè. Tôi từng có đôi chút thất vọng khi dạo chơi trong con phố Little Indian: không có nhạc công, không có người vẽ henna tatto, không có cửa hàng bán gia vị, chỉ có hàng ăn vào cửa hàng quần áo. Và mấy con phố gần khách sạn với những lều bán đồ ăn của người Mã, người Ấn và người Hoa mở cửa suốt ngày đêm.

Kuala Lumpur hấp dẫn tôi không bởi những tòa nhà chọc trời thể hiện sự phát triển và giàu có của thành phố. Kuala Lumpur hấp dẫn tôi bởi những khu phố hơi nhếch nhách, bởi tiếng quạ kêu suốt ngày- và tôi không hiểu tại sao ở đây lại có nhiều quạ đến thế, bởi những dòng người chờ tàu, chờ xe bus để đi học, đi làm và trở về nhà.

Ở đâu cũng có người giàu, người nghèo, và không phải ai cũng có may mắn kiếm sống nhàn nhã và dễ dàng. Có người từng nói với tôi: Thành phố này không thể sống nếu thiếu điều hòa.

Và thành phố này sẽ sống sao đây nếu thiếu những quán ăn bàn ghế kê tràn ra vỉa hè, nơi người địa phương dùng bữa, tán chuyện, đọc báo, nơi những người nước ngoài như tôi quan sát và nhặt nhạnh cho mình cảm nhận về Kuala Lumpur?

 

Một ngày kia khi Kuala Lumpur hoàn tất quá trình xây dựng, những khu phố nhỏ những chứa đựng trong nó biết bao câu chuyện về sự hòa trộn văn hóa liệu có còn?

Nếu một ngày kia khi tôi quay lại Kuala Lumpur và thành phố này chỉ còn những tòa nhà cao tầng với những hàng cây, hẳn tôi sẽ thấy hụt hẫng nhiều lắm…

Image

Italia, Move

29.8.2012



Những ngày này, đầu óc mình hay đi lang thang về phía những nơi xa, những nơi đã đến và những nơi chưa từng đến. Chắc vì năm nay chưa đi đâu xa, thế nên mới nhớ.
Cảm giác nhớ những cảnh vật trôi qua cửa kính ô tô và xe lửa: những ngôi nhà, những khu dân cư thưa thớt, những quả đồi… và nhớ những sân ga.
Cảm giác thèm một ô cửa sổ thật yên, một cốc trà sữa nóng, một cái ghế tựa màu sắc, một cái gối ôm và một cái gì đó để đọc. Chỉ cần thế thôi. Lạ nhỉ, trời đang oi và nóng điên lên mà lại thèm những thứ ấm áp.
Cảm giác nhớ một cơn mưa, nhớ khăn ấm.

Vừa đánh máy vừa nghe Bee Gees hát “How deep is your love”:
“How deep is your love
I really need to learn
Cause were living in a world of fools”

Cảm giác mình cũng là một kẻ khờ, đi lang thang giữa những nhớ nhung, nhưng mong ước, những quyết định, những hi vọng.
Kẻ khờ có đến đích?

Italia, Move

Napoli


by Vân Tường Nguyễn on Tuesday, August 28, 2012 at 10:43am ·

Napoli là một thành phố đẹp. Cái đẹp của Napoli không biết phải mô tả như thế nào, đơn giản là bạn đến thành phố ấy, nhìn, nghe, thở cùng Napoli và bạn có cảm giác là nó đẹp, rất đẹp.

Napoli không phải là một thành phố an toàn nhưng cũng không phải là một nơi đầy rẫy nguy hiểm, nhung nhúc camorra. Một người đến từ Milano đã khuyên tôi đừng bao giờ đến Napoli hay những thành phố ở miền Nam nước Ý bởi “everybody there is mafia”. Tôi không tin, tôi vẫn đến và tôi biết mình sẽ hối tiếc nếu không đến.

Tôi không tin được ông cảnh sát tôi gặp trong Palazzo Reale, người đã dặn đi dặn lại là tôi nhớ vào Galeria Umberto I và uống cafe liên quan đến camorra.

Tôi không tin những anh bồi bàn đầu vuốt keo bóng mượt, một tay bưng khay đồ uống, chân đi như múa giữa những hàng ghế và sẵn sàng nháy mắt tinh quái với khách qua đường liên quan camorra.

Chẳng biết có phải do nắng gió từ vịnh Napoli không mà người dân ở đây thường có mái tóc sẫm màu, lông mi dài và cong cùng đôi mắt đen sâu thẳm. Nếu nhìn sâu vào đôi mắt Napoli, đôi mắt có gì đó rất rộng, rất sâu và rất…tình ấy, người ta có thể cảm thấy mình đang chìm dần, chìm dần.

Ai có thể nghĩ rằng những đôi mắt rất đẹp, rất sâu ấy lại liên quan đến tội ác cơ chứ?

Thời gian ở Napoli của tôi quá ít để có thể nhận biết được hết khu vực nào an toàn, khu vực nào không. Khu gần ga, lúc nào cũng đông đúc, lộn xộn, với những người nhập cư đến từ khắp nơi và nhiều hàng quán không phải là một nơi an toàn. Khu phố cổ- được Unesco công nhận là Di sản văn hóa thế giới- là khu vực tương đối an toàn. Trong hostel ở Firenze, anh bạn người Thổ- người rất sẵn sàng ngồi tán chuyện với tôi vì cả hai cũng thích Napoli, từng nói “Tao thuê nhà ở khu phố cổ, tao đi học ở Napoli, và tao chả thấy làm sao cả!”. Khu phố cổ ở Napoli khá đông đúc với những sạp hàng bày tràn cả ra đường và những nhà hàng pizza (pizzeria). Trên Via dei Tribunali, người ta có thể tìm thấy những quán pizza được mở từ mấy trăm năm trước, pizza nướng bằng củi chứ không phải bằng lò điện, và thưởng thức chiếc bánh đặc sản của nước Ý ở chính thành phố mà nó sinh ra.
Pizza Magherita trong một nhà hàng trên Via dei Tribunali

Đi lang thang ở Napoli, trong những phố dài và hẹp, thỉnh thoảng lại có chiếc xe ga phóng vèo qua là một trải nghiệm thú vị. Người Napoli rất cẩn thận, họ luôn mang theo mũ bảo hiểm nhưng không phải ai cũng thích đội! Và trên những con đường đá cổ bóng loáng bởi thời gian, có những đoạn hơi dốc, nhìn người Napoli phóng xe máy và giữ thăng bằng ta có cảm giác họ đang làm xiếc. Ở đây, người ta có thể bắt gặp những tấm biển gắn cạnh cửa một dinh thự “Nơi đây hoàng tử… được sinh ra” như nhắc nhở về một thời xa xưa- Napoli là thủ đô của vương quốc lớn nhất trên bán đảo Ý (Kingdom of Two Sicilies) trước khi nước Ý được thống nhất vào năm 1861.
Khu phố cổ

Sống ở Napoli trong một tòa nhà cũ với khoảng sân chung khấp khểnh và cầu thang với lan can sắt cũ kĩ làm người ta nhớ đến những xóm, những khu tập thể ở Việt Nam. Quần áo phơi đầy ban công và mỗi tối, khi nhà nhà sáng đèn, người người trở về mái ấm, tòa nhà cũ lại rộn rã bản nhạc cuộc sống. Người ta cười nói, tranh luận hay cãi cọ, đứng từ ban công nhà mình nói chuyện với bà hàng xóm ở nhà đối diện.
Ban công “khu tập thể”
Khu dân cư gần ga

Tôi từng nhìn thấy hai Napoli qua cửa sổ tàu hỏa: một Napoli cổ kính với những tòa nhà được xây vuông vức trong quá khứ và không bị hủy hoại bởi bom đạn chiến tranh, một Napoli hiện đại với những tòa nhà chọc trời và tên của các tập đoàn đa quốc gia trong khu Centro Direzionale.

Khu Centro Direzionale (Ảnh: Google)
Núi rác

Thời gian ngắn ngủi lưu lại ở Napoli mang đến cảm giác về sức sống của thành phố này. Những đống rác lớn trên phố nhắc nhở người ta về sự tồn tại của camorra, của tội ác. Nhưng những đôi mắt, những nụ cười Napoli, những dinh thự và những con phố tập nập vẫn tồn tại sau bao biến cố nói với tôi rằng: thành phố ấy đang sống, và sống rất mạnh mẽ.