Daily life

Kí sự đi đẻ (phần 3)


16487246_10212302919717317_5041552802797284809_o

Trên đường vào phòng bệnh cố nhìn mà chả thấy người thân đâu, hoang mang vcc. Vào phòng bệnh cũng tự lăn từ cáng ra giường, y tá trải drap giúp thôi. Mình nhờ y tá ra hành lang gọi giúp “Anh Cương” mà chả thấy anh Cương đâu cả. Khó hiểu vcl. Đang nằm trên giường bệnh chửi thầm anh Cương thì bác sĩ bế Đà Lạt vào (Đà Lạt được “bàn giao” ở phòng trực của bác sĩ trước khi về với mẹ”), đặt Đà Lạt nằm cạnh mẹ rồi bảo “Pha sữa cho con ăn đi nhé bạn này đói rồi”.
Đậu má! Bác sĩ vừa đi một cái là mồm thằng Đà Lạt bắt đầu ngoạc ra. Trên người mình không có một cái gì ngoài bộ quần áo bệnh viện và cái kính đeo trên mắt cùng một đứa trẻ sơ sinh đang ngào ngào vì đói. Mượn điện thoại gọi “anh Cương”- không nhấc máy, gọi bà ngoại bà bảo đang nấu cháo chuẩn bị vào. Lúc này thằng Đà Lạt cũng ngừng khóc, tưởng êm thì lại khóc lại, bí quá lại phải mượn điện thoại gọi cho “anh Cương”. May quá lần này thì nhấc máy.
“Anh đang ở đâu đấy? Anh vào phòng bệnh ngay con với em về phòng bệnh rồi. Con đói lắm đang khóc mà không có gì ăn”
“Ờ em nào đấy?”
@#$%^&*(())_^^#@@^%&(^*()(_+. Nói chung cũng muốn làm người phụ nữ yếu đuối, dịu dàng lắm mà đời không cho thì đành phải chịu.
“Vợ anh chứ ai. Anh có điên không đấy? Anh đang ở chỗ nào rồi? Vào viện ngayyyyy”
Nghe tiếng quát “anh Cương” nhận ra vợ ngay và hết cơn ngáo. Hóa ra anh đang nằm ngủ ở nhà.
Bác cùng phòng nghe biết là người nhà chưa đến, thằng Đà Lạt thì cứ ngào ngào vì đói nên thương tình hỏi có muốn cho con ăn không bác cho. Lúc đầu còn ngại, sau nghe tiếng con khóc suốt ruột quá nên đành xin bác 20ml. Bác rất tốt bụng pha luôn 20 ml sữa của con bác và bế thằng Lạt cho bú. Được 20 ml sữa thằng Lạt êm luôn , không khóc lóc gì nữa. Vậy đó, những giọt sữa đầu đời thằng Đà Lạt được ăn là đi xin của bác giường bên và cũng bác là người cho nó ăn chứ không phải bố mẹ.
Một lúc sau người nhà đến đông đủ, mình nằm mãi cũng chán thấy có bác sĩ đến vội hỏi xem em ngồi được không. Dù mình thấy khỏe khoắn và không thấy đau (vì thuốc giảm đau vẫn còn tác dụng) nhưng không nên manh động, cậy khỏe. Bác sĩ bảo “Ngồi được thì tốt quá” nên mình ngồi dậy luôn, tiện thể xem mặt Đà Lạt. Hơn 12 tiếng sau khi mổ mình xuống giường tự đi ra nhà vệ sinh. Lúc này thuốc giảm đau đã hết tác dụng, bắt đầu thấm thía cơn đau dù giờ thì quên là đau như thế nào rồi. Phòng mình ở đầu hành dãy trong khi nhà vệ sinh ở cuối dãy, quãng đường từ phòng ra nhà vệ sinh hôm đó là lần đầu tiên mình đi chậm đến thế, từng bước nhỏ bước nhỏ vì đau vết mổ dù đi không phải vịn vào đâu cả. 3 ngày 2 đêm nằm viện thật sự vô cùng nhàm chán, chả có gì để làm để chơi trong khi không gian bệnh viện luôn ồn ào người ra người vào nên mình ngủ được rất ít. Rảnh quá nên mình hay lò dò ra hành lang tập đi, dù không đi được thoăn thoắt như bình thường nhưng việc đi lại thường xuyên giúp mình giải khuây, làm quen với việc đau vết mổ dù mỗi khi ngồi dậy vẫn phải nhờ người đỡ.
Sang ngày thứ 3 mình lải nhải hỏi bác sĩ từ sáng xem đã được ra viện chưa vì trước khi đi đẻ đã hỏi thăm rồi. PSHN đẻ thường thì hôm trước hôm sau về còn đẻ mổ nằm 3 hôm thôi. May quá bác sĩ cho mình về. Về đến nhà yên tĩnh, mát mẻ đúng là một thiên đường. Còn sau đó quãng thời gian nuôi trẻ sơ sinh thì không thiên đường lắm.
Giờ ngồi biên lại những dòng này, kí ức chửa đẻ ùa về mà vẫn thấy ghê hết cả răng. Giờ bảo đẻ một cái mà được luôn 1 đứa trẻ 1 tuổi thì ok chứ nghĩ đến cảnh nuôi con 1 năm đầu mà vái cả nón.
Advertisements
Daily life

Kí sự đi đẻ (phần 2)


17038513_10212579505791796_8940467403106973815_o.jpg

Đận này nghe chuyện đi đẻ nhiều nhiều nên lại ngồi viết tiếp phần 2. Phần 1 ở đây: https://cia0bella.wordpress.com/2017/04/30/ki-su-di-de-phan-1

Phòng mổ sáng choang với 3 giường mổ đây rồi. Mình được chỉ vào giường ở chính giữa phòng cũng là cái giường mổ mà “đèn không hắt bóng” bị cháy. Lúc đấy vẫn còn tâm trạng để nhớ lại truyện “Đèn không hắt bóng” cơ đấy. Giường mổ cao vcc phải tự trèo lên. Giờ thì trèo lên dễ không mà khi ấy còn đeo bụng bầu nặng trịch, trèo lên được giường mổ cũng hết hơi. Trước khi trèo lên giường mổ thì phải bỏ váy phụ sản lại. Lần đầu tiên trong đời phải chuổng cời giữa cái phòng sáng choang, lại còn toàn người lạ. Nhưng tâm lý khi ấy chỉ mong mẹ tròn con vuông nên cũng không xấu hổ lắm. Nằm trên giường mổ rồi, kĩ thuật viên phòng mổ nhanh chóng thao tác chuẩn bị cho cuộc mổ. Đầu tiên là đặt ống xông tiểu, đây chắc là cái việc kinh khủng nhất trên đời, kinh hơn cả mổ. Đặt cái ống xông vào mà buốt tận óc, may mà anh KTV thao tác cũng nhanh chỉ tầm 15-20 giây gì đó là xong. Đặt ống xông tiểu xong thì tự nhiên trên đầu hiện ra 1 anh KTV khác, nhanh tay phanh áo mình ra để dính dính mấy cái lên người để đo nhịp tim, đặt máy đo huyết áp, dây truyền phía bên phải, đặt hai cái ống ô-xi vào mũi. Xong xuôi thì gây tê màng cứng. Lúc này anh KTV đặt ống xông tiểu đã quay lại, trước khi chọc kim anh dặn “Đau thì bảo anh NGAY nhé!”. Để gây tê màng cứng phải nằm nghiêng sang phải, đầu gối co lên hết cỡ, lúc này có một KTV nữ giúp giữ đầu gối. Khi bầu có lần mình xem clip mô phỏng gây tê màng cứng sợ hết hồn vì bác sĩ cầm cái kim dài như thanh kiếm chọc vào tủy sống mà đến lúc gây tê màng cứng thật thì không thấy gì, chỉ nhói 1 tí xíu là xong. Gây tê màng cứng xong anh KTV sẽ hỏi thấy chân ấm chưa…, chị KTV đặt một miếng vải trắng dày bên trái và bảo mình nghiêng mặt sang trái, rồi họ dựng màng chắn trước mặt mình để chuẩn bị cuộc mổ.
Do được gây tê nửa thân dưới nên mình hoàn toàn không có cảm giác gì và cũng chẳng biết khi nào bác sĩ bắt đầu rạch bụng. Chỉ đến lúc nghe thấy giọng nữ nào đó kêu “Lệch à, lệch à” rồi cảm nhận có bàn tay đang ấn lên bụng mình thì mới biết cuộc mổ đang diễn ra. Khi ấy vẫn tuân thủ yêu cầu của kịp mổ, nghiêng đầu sang trái, kê mặt vào cái khăn trắng, xung quanh không gian trắng toát, tự nhẩm trong đầu “Nam mô a di đà Phật” mong con sinh ra được thuận lợi, bình an. Phòng mổ khi ấy chỉ có một mình mình đang mổ nhưng do phòng chăm sóc sau sinh ở ngay cạnh, thỉnh thoảng lại có tiếng khóc nên mình cũng chẳng biết Đà Lạt được bác sĩ đưa ra lúc nào, khi bác sĩ đưa ra có khóc không, tiếng khóc của con ra sao, cũng chẳng biết cảm giác bụng mình bỗng nhẹ bẫng như mọi người kể lại.
Đang lúc mổ thì mình thấy nôn nao, buồn nôn lắm mà sợ nôn trên giường mổ không biết có bị mắng không. Nhưng không nhịn nổi nữa nên đành nôn vậy. Lúc này mới hiểu tại sao lại có chiếc khăn trắng thần thánh và tại sao KTV lại dặn mình kê mặt vào đó. Nôn xong mình không thích tự ngắm bãi nôn của bản thân lắm nên mình quyết định quay đầu sang phải, nhìn cái máy đo nhịp tim, huyết áp. Lúc này có vẻ em bé đã được đưa ra thuận lợi và bác sĩ đang vệ sinh, khâu vá… Đang nằm ngắm cái máy chạy tít tít thì có chị KTV cầm hồ sơ hỏi bệnh án của mình đi ra hỏi tên chồng tên con để kiểm tra xem mình có tỉnh táo không. Thấy con mẹ trả lời leo lẻo cái mồm nên chị cầm hồ sơ một đi không trở lại, trước khi đi khuất còn nghe chị bảo “Tỉnh, nôn trên giường mổ rồi”.
Nằm chơi ngắm máy 1 tí thì y tá bế Đà Lạt ra cho mẹ xem mặt, Đà Lạt đươc đưa về gần đầu mẹ “Mẹ xem mặt con đi”. Ôi trời đất ơi! Cả thai kỳ lo lắng con đẻ ra “đẹp trai” như bố, may mà trời thương cho em bé Đà Lạt trắng muốt, môi đỏ. Nhìn thấy con mà nước mắt trào ra, tôi không tin đời tôi vì con quá xinh so với kì vọng của mẹ. Trước khi đẻ xem video thấy mẹ gặp con lần đầu khóc nức nở, không hiểu tại sao thế. Đến lượt mình mình cũng khóc nức nở thật, rất tự nhiên thôi. Cô y tá đưa Đà Lạt đến gần để mẹ thơm lên trán con 1 miếng rồi bảo “Mẹ đừng khóc nữa” rồi bế tót Đà Lạt đi mất. Khâu vá gần xong thì bác sĩ mổ chính đến chúc mừng mình và dặn “… Hai mẹ con phải dùng kháng sinh”. Lúc đó mừng quá nên không kịp nghe lí do, chỉ kịp bỏ hai từ “kháng sinh” vào đầu. Khi về buồng bệnh mới biết do nước ối xanh nên hai mẹ con đều phải dùng kháng sinh để tránh nguy cơ nhiễm khuẩn. May vẫn nhớ nói lời cảm ơn bác sĩ cho cẩn thận và tử tế. Bác sĩ thứ 2 là người hoàn tất khâu vết mổ, lúc bác sĩ đi qua chỗ mình tay vẫn cầm cái kim khâu dính máu lủng lẳng sợi chỉ nhìn như cái liềm mini. Nhìn thấy máu là mình hết hồn nên quên không cảm ơn bác sĩ thứ 2, đến giờ vẫn thấy áy náy. Khâu vá xong các kĩ thuật viên lại tiến đến, gỡ màn chắn, dây dợ, máy móc trên người trừ có dây truyền vẫn theo mình vào phòng hậu phẫu. Trước khi mổ nghe các KTV đùa với nhau là đèn mổ chỗ mình nằm cháy rồi, bóng của Mỹ nên chưa thay được, bác sĩ bảo KTV là mổ không cần đèn. Mình chỉ sợ bác sĩ mổ cho mình là mổ mò, không có đèn thật nên lúc dỡ màn chắn mình phải nhìn lên trần kiểm tra ngay. Ô may quá! Đèn bị cháy nhưng họ xoay đèn của giường bên cạnh sang, bác sĩ mổ cho mình có dùng đèn cho sáng nên không để quên dao, kéo, bông gạc các thứ trong bụng mình. Thu dọn thiết bị xong xuôi, 2 cô KTV đứng ở hai đầu, túm lấy drap, “xách” mình sang giường có bánh xe rồi đẩy sang phòng hậu phẫu.
Phòng hậu phẫu có đặc điểm các trường hợp cần theo dõi sát: tiểu đường, cao huyết áp, tiền sử dị ứng thuốc gây tê, giảm đau thì nằm ở gần bàn trực, cửa ra vào… Mình luôn nằm ở đoạn cuối phòng và không lấy gì làm buồn vì điều đó chứng tỏ sức khỏe của mình khá ổn. Nằm phòng hậu phẫu nghe tiếng mọi người nôn, xin thêm chăn vì lạnh mình mới biết việc mình nôn trên bàn mổ là hoàn toàn bình thường. Các phản ứng của cơ thể như nôn, thấy lạnh đều là tác dụng phụ của thuốc gây tê. Lúc này mình không thấy muốn nôn hay lạnh gì cả, chỉ có cảm giác hơi nôn nao như khi bị say xe. Đã thế giường mình nằm còn bị di chuyển, ngoáy phải ngoáy trái mấy lần để xếp chỗ nên cảm giác “say xe” càng nhiều. Đến khi giường được “cố định” rồi thì cảm giác say xe cũng dần hết nhưng không ngủ được vì tí lại nghe tiếng nôn, tiếng xin thêm chăn đắp… Nằm trong phòng hậu phẫu cũng buồn nên mình bắt đầu tập ngoáy chân. Nếu khi gây tê màng cứng chân nào mất cảm giác trước thì khi nằm phòng hậu phẫu chân đó cũng lấy lại cảm giác trước. Mình bắt đầu ngoáy được các ngón chân phải trong khi chân trái vẫn chưa lấy lại cảm giác. Đến khi y tá kêu mọi người tập cử động đi thì mình đã co được chân phải lên rồi, chân trái thì lúc đầu phải dùng tay kéo lên. Do không ngủ được và quá rảnh nên mình rất chăm ngoáy ngón chân và tập co duỗi chân, không bị y tá kêu ca mắng mỏ gì.
Nằm hậu phẫu chán quá sinh nông nổi, có y tá đi qua mình lại hỏi “Bao giờ thì em được về buồng bệnh chị nhể?”. May mà chỉ phải nằm có tầm 4 tiếng là được ra, trước khi ra được làm vệ sinh và đút cho 1 viên giảm đau. Viên này có tác dụng khá lâu, đến tận sáng sớm hôm sau. Từ giường mổ sang giường bánh xe thì có người “xách” giúp còn từ giường bánh xe sang cáng để về buồng bệnh thì phải tự. May là mình cũng rảnh tay rảnh chân nên tự di chuyển không vấn đề. Nằm trên cáng gần cửa chờ một lúc thì cũng đến lượt mình. Chú điều dưỡng đẩy cáng của mình khá lớn tuổi, da đồi mồi nhưng rất dễ chịu. Trên đường chú nhìn hồ sơ bệnh án rồi hỏi “Sao 89 mà giờ mới đẻ? Khó à hay kế hoạch? Đẻ muộn thế? Giờ chúng nó 96-97 đã vào đây đẻ ầm ầm”.
Ra khỏi khu hậu phẫu thì chia tay chú “đồi mồi” chuyển qua 2 em y tá trẻ, 1 em đẩy cáng giúp mình, 1 em vào đón Đà Lạt ra, cho mình xem số ở chân Đà Lạt để so với số trên tay mẹ rồi đưa về phòng bệnh.
Movie

Loving Vincent (2017)


giphy-2.gif

Starry
Starry night
Paint your palette blue and grey

Look out on a summer’s day
With eyes that know the
Darkness in my soul.”

Tôi chọn xem “Loving Vincent” đơn giản vì Van Gogh vốn nổi tiếng là một họa sĩ cá tính và tôi trông chờ một bộ phim nội dung không nhạt nhẽo. Tôi không có nhiều hứng thú với tranh vẽ. Đối với tôi hội họa quá phức tạp, quá nhiều chi tiết cần quan sát kĩ để khám phá còn tôi thì quá thiếu hứng thú để đủ kiên trì.

 “Loving Vincent” là trải nghiệm phim đặc biệt. Lần đầu tiên trong đời tôi được xem một bộ phim kết hợp giữa tranh động và cảnh người đóng. Lần  đầu tiên trong đời, những bức tranh sơn dầu hiện lên trên màn ảnh rộng sống động và đẹp đẽ đến như thế.

Bộ phim kể về cuộc đời của một vị họa sĩ tài hoa, nổi tiếng thế giới. Và như nhiều văn nghệ sĩ tài hoa khác, ông đã sống trong sự cô đơn và nghèo túng đến khi lìa đời và tác phẩm, sự nghiệp của ông chỉ thực sự được công nhận sau khi ông mất. Ê kíp làm phim đã tiếp cận một đề tài quá cũ bằng một phương pháp  mới, rất hay và rất cầu kì, để mang đến trải nghiệm tuyệt diệu kéo dài 95 phút trên màn ảnh rộng. Những bức tranh của Van Gogh, những bức tranh được vẽ thêm theo phong cách của ông biến bộ phim trở thành một cuộc triển lãm nhỏ. Nơi hội họa không còn là một điều gì quá cao xa. Hội họa trở nên sống động, gần gũi. Những ngôi sao lấp lánh trên mặt nước, những nhân vật trong tranh đang di chuyển, tàu đang chạy, cánh đồng lúa mì đang rì rào trong gió…

Nếu như không xem “Loving Vincent”, có lẽ suốt đời tôi vẫn mang một ấn tượng mơ hồ rằng Van Gogh rất tài năng, và như câu “Tài đi kèm với tật”, ông lập dị, quái đản, tự cắt tai, rồi tự sát? “Loving Vincent” đã cho tôi một câu chuyện khác.

Van Gogh là một thiên tài khi trong 10 năm cầm  cọ, ông đã vẽ nên hơn 2000 tác phẩm và rất rất nhiều những tác phẩm ấy hiện nay là vô giá. Van Gogh cũng không phải một kẻ quái đản. Tuổi thơ thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ, luôn sống  trong cảm giác mình không bao giờ bằng được người anh trai xấu số cùng tên “Vincent”. Tuổi trẻ thất bại trong mọi công việc ông thử sức. Và chỉ thực sự tìm thấy hội họa khi đã sang tuổi 27, dù hội họa chẳng mang lại cho ông một cuộc sống đủ đầy hay danh tiếng khi ông còn sống.

Cũng như tên phim, “Loving Vincent”,  nội dung phim cứ nhẹ nhàng và tình cảm như thế. Van Gogh đã trao đổi rất nhiều thư từ với em trai thân thiết Theo, đồng thời là người đã ủng hộ ông theo đuổi hội họa bằng cả vật chất và tinh thần. Cuối thư, bao giờ ông cũng viết thật trìu mến: “Loving Vincent”. Trong phim, Van Gogh không chỉ có tài, mà còn rất nghiêm túc với hội họa. Ông vẽ say sưa, cư xử tình cảm với những người xung quanh. Tuy nhiên sự cô đơn, thiếu thốn tình cảm thời thơ ấu, những thất bại với công việc và phụ nữ cùng với sự nghèo túng trong suốt 10 năm cuối đời cầm cọ vẽ, đã đẩy Vincent đến chỗ bị tổn thương tâm lý, phải điều trị, rồi cuối cùng tự giải thoát bằng một nhát súng vào bụng.

Có thể đối với mọi người, cái chết của Vincent là sự tự giải thoát hoặc thể hiện sự bế tắc đến cùng cực.

Còn đối với Van Gogh, như trong lá thư ông gửi cho em trai, ông luôn tin rằng con người khi chết đi sẽ chạm được tới những  vì sao. Nếu chờ đợi và thuận theo quy luật sinh lão bệnh tử, thì lâu quá. Chính vì thế Vincent đã tự chấm dứt cuộc sống để sớm được đến với những vì sao.

Daily life

Tổng kết 2017- Đơn giản là SML


26116043_10215430877154298_5061701162495458084_oVậy là năm 2017 đã qua di, một năm sml theo đúng nghĩa đen. Công việc bận rộn và quay cuồng nhất khi tôi chưa nghỉ đẻ và khi tôi quay lại sau “kỳ nghỉ thai sản”. Còn 6 tháng ở nhà với công việc “làm mẹ” thật sự mệt mỏi, kiệt quệ và stress chứ không hề lãng mạn như trong thơ ca nhạc họa.

Ngày cuối năm 2017, Thánh Mark hiển linh nhắc lại cho tôi cái tổng kết cuối năm 2016. Tôi đã chào đón 2017 với tâm trạng mệt mỏi và thấp thỏm vì công việc trì trệ, lo lắng khôn nguôi là việc thì chưa xong mà mình thì đẻ mất rồi. mình sẽ đẻ như thế nào… May mắn thay, tôi chia tay 2017 trong sự nhẹ nhàng.

Công việc bất ngờ thuận lợi hơn kì vọng nên ngày làm việc cuối cùng của 2017 tôi được xin nghỉ phép đi xem phim, đi lượn siêu thị và ngồi quán cà phê. Tôi được sờ vào, được sở hữu cuốn sách mà tôi mong ngóng từ khi học cấp 2.

Nhìn lại 365 ngày đã qua, tôi cảm thấy hài lòng. Năm nay là năm tôi cảm thấy mình nhận nhiều hơn cho đi, và những thứ “nhận” được không ít thì nhiều là thành quả của những điều tôi đã “cho đi” trong quá khứ.

Năm 2017 tôi nhận ra kỳ vọng, ganh đua, mong này muốn nọ không làm tôi hạnh phúc hay giàu có hơn mà ngược lại, chúng còn băm nát cả nhưng hạnh phúc bé nhỏ mà tôi đang có.

Tôi vẫn tin vào sự thật thà, tử tế, chân thành dù trong xã hội này sống như thế thì dễ bị bất mãn.

Điều mừng nhất khi chia tay 2017 không phải là đong đếm những gì tôi đã đạt được. Mà đơn giản, tôi không chờ đợi hay kỳ vọng bất cứ điều gì ở năm 2018 hay không phải mang theo bất cứ nỗi lo nào vắt từ 2017 sang 2018.

Chào 2018. Mong một năm khỏe vui. Thế là được.

Movie

The Greatest Showman- Bậc thầy của những giấc mơ (2017)


the greatest showmanNếu tầm này nằm ngoái có “La La Land” thì tầm này năm nay có “The Greatest Showman”- hai bộ phim nhạc kịch mang màu sắc lấp lánh phù hợp với thời điểm những ngày cuối năm- khi đai đa số chúng ta ngoài việc sấp sấp ngửa ngửa với công việc thì có thể kiếm được chút thời gian ít ỏi để nhìn lại một năm đã qua, tận hưởng sự ấm áp, rộn ràng từ Giáng Sinh (dù ta theo Công giáo hay không) cũng như cho phép mình mơ mộng về một năm mới tốt đẹp hơn, thuận lợi hơn ở phía trước.

“The Greatest Showman” là dự án được thai nghén tới 7 năm trời của Hugh Jackman, do ông thủ vai chính, mang đến hình ảnh một Hugh Jackman mới mẻ- không còn râu ria hay kham khổ- mà sạch sẽ, bảnh bao, luôn mang trong mình khát khao làm giàu.
Bộ phim kể về một vài sự kiện trong giai đoạn rất ngắn của cuộc đời Phineas Taylor Barnum hay thường được gọi P. T. Barnum- người được coi là ông tổ của nghệ thuật trình diễn cũng như người sáng lập đoàn xiếc nổi tiếng Barnum & Bailey Circus. Xuất thân nghèo khó- con trai một người thợ may, sau đó lại lâm vào cảnh mồ côi, bần hàn khi người cha qua đời nhưng Barnum chưa bao giờ từ bỏ tình yêu với cô gái nhà giàu Charity. Tình yêu đó giúp Barnum vươn lên từ vị trí đứa trẻ mồ côi sống lăn lóc trên hè phố đến một anh viên chức chăm chỉ, cưới được Charity, có gia đình riêng, có con cái. Và vì Charity cũng như các con, Barnum quyết tâm làm giàu, quyết tâm mang đến cho Charity cuộc sống mà ông từng hứa với nàng.

Khởi nghiệp không thành công với bảo tàng tượng sáp, Barnum nghe theo “lời khuyên” của hai cô con gái, mang đến sức sống cho bảo tàng bằng cách chiêu mộ những người “dị thường”, những người bị “mẹ đẻ che giấu”, “mang họ ra ánh sáng” bằng một show diễn đầy màu sắc, nhạc điệu. Xã hội Mỹ thế kỉ 19 hiện lên với tầng lớp thượng lưu bóng bẩy, nơi những người nghèo, người da màu, người có ngoại hình “dị thường” bị phân biệt, đối xử, chế nhạo; và show diễn của Barnum bị phản đối, chửi bới, đỉnh điểm lầ bị đốt phá bởi dám đưa những con người như vậy lên sân khấu.

Đối với Barnum, show diễn là phương tiện giúp ông kiếm sống và làm giàu. Đối với những người được ông đưa lên sân khấu, show diễn là cơ hội để họ tìm thấy tự tin và hạnh phúc. Đối với khán giả của Barnum, show diễn là nơi họ tìm thấy tiếng cười. Đối với tôi, bỏ qua mục đích “kinh tế” của Barnum khi làm show, show diễn là bữa tiệc của âm nhạc, ánh sáng, của những màn trình diễn mãn nhãn và là sân khấu của “sự bình đẳng”- nơi những con người ở đáy cùng xã hội, bị xã hội vùi dập, tưởng như chẳng bao giờ nhìn thấy ánh sáng, được lao động và kiếm sống chân chính, được tỏa sáng, được tự tin.

Tuy nhiên, cảnh quay tôi thích nhất trong phim không phải là những show diễn- những bữa tiệc của âm nhạc, màu sắc và tiếng cười, mà là cảnh Barnum trở về nhà sau khi nhận tin bị sa thải do công ty phá sản, ông mang đến niềm vui cho vợ và hai cô con gái với “chiếc đèn của những điều ước”. Cả gia đình quây quần trên sân thượng, bao quanh là những tấm ga giường trên dây phơi và những hình ảnh đẹp đẽ được tạo nên từ ánh sáng của đèn cầy và chao đèn đang xoay tròn. Charity- vợ của Barnum- từ bỏ gia đình giàu có để đi theo chàng trai nghèo- và kể cả khi cuộc sống có vất vả thế nào, kể cả khi chồng mới mất việc, cô vẫn chỉ ước cuộc sống lúc nào cũng hạnh phúc như thế này.

Cuộc hôn nhân của Barnum và Charity lâm vào khủng hoảng không phải lúc nghèo khó mà là khi họ giàu có, thừa mứa về vật chất. Tôi tin rằng cuộc hôn nhân ấy, câu chuyện của họ không phải chỉ có trên phim. Đấy là câu chuyện của rất nhiều người chúng ta, khi ta rất muốn nhưng khó có thể có tất cả: sự nghiệp vẻ vang, túi đầy tiền và một gia đình hạnh phúc.

Và thật may mắn, bộ phim kết thúc có hậu. Cuộc hôn nhân của Barnum và Charity không tan vỡ. Barnum vực dậy được gánh xiếc và quay về với gia đình, dành thời gian “nhìn hai con gái của tôi lớn lên”.

Tất nhiên, phim là phim và đời là đời.
Nếu “The Greatest Showman” được công chiếu vào tháng 12 năm 2017, kể về cuộc đời của người đàn ông vĩ đại- P. T. Barnum- người sáng lập đoàn xiếc nổi tiếng Barnum & Bailey Circus; thì 7 tháng trước đó, tháng 5 năm 2017 đoàn xiếc danh tiếng này đã phải đóng cửa vĩnh viễn vì không đủ sức tồn tại trong thế giới phẳng, thế giới của smart phone và Internet.
Và có lẽ trong đời thực, thật khó để chúng ta trở thành The Greatest Showman cho chính cuộc đời mình.
Để vừa đứng trên đỉnh cao, vừa có một cuộc sống hoàn mỹ.

 

Movie

“Án mạng trên tàu tốc hành phương Đông” (2017)


Aff_ciwl_orient_express4_jw

Bộ phim mở đầu bằng cảnh những người Do Thái đang đứng cầu nguyện trước Bức tường Than Khóc. Trong bối cảnh hiện tại, khi chính quyền Donald Trump công nhận Jerusalem là thủ đô của Isarael thì sự trùng hợp trong phim làm tôi cảm thấy hứng thú với bộ phim ngay từ ban đầu.

Được chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn trinh tham nổi tiếng Agatha Christie, bị ràng buộc bởi thời lượng của phim điện ảnh, nên bộ phim phần nào cho người xem cảm giác các nút thắt được cởi bỏ quá nhanh, quá vội, nhân vật thám tử Hercule Poirot quá giỏi, chỉ cần vài cuộc phỏng vấn, vài quan sát là đã phá được án.

Bộ phim không gây ấn tượng với tôi bởi cốt truyện hay diễn viên vì trinh thám, phiêu lưu không phải thể loại phim tôi yêu thích. Nhưng phục trang và các cảnh quay trong phim thì rất rất rât đẹp. Từ vùng đất Jerusalem ngập tràn ánh nắng, sầm uất, đa tôn giáo nhưng thường xuyên xảy ra xung đột, đổ máu. Đến Istanbul náo nhiệt nơi con tàu tốc hành phương Đông khởi hành chuyến hành trình xuyên qua 2 lục địa Á Âu với ga cuối ở thành phố Calais (Pháp).

Con tàu tốc hành phương Đông sang trọng không phải chỉ tổn tại trong tiểu thuyết. Đoàn tàu xa hoa- được mệnh danh là vị vua của các chuyến tàu” và “con tàu của nhà Vua” có thật, được đưa vào vận hành năm 1883 với hành trình từ thủ đô Paris đến Constantinople (Istanbul ngày nay). Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, chiến tranh, đoàn tàu chính thức ngừng hoạt động vào năm 2009 do không thể cạnh tranh được với tàu cao tốc và hàng không giá rẻ.

Xứng đáng với sự xa hoa “huyền thoại” của cái tên “Tàu tốc hành phương Đông”, phục trang cũng như từng góc quay trong phim đều được đầu tư, chau chuốt kĩ lưỡng. Nếu bộ phim không gây ấn tượng với tôi về nội dung thì ngược lại nó làm tôi ngất ngây vì đẹp. Góc nào cũng đẹp, đẹp từ chiếc cúc áo trên đồng phục của anh nhân viên tàu đẹp đi.

Xem “Án mạng trên tàu tốc hành phương Đông” tôi chợt nhớ đến The Grand Budapest Hotel”. Hai bộ phim đều được đầu tư kĩ lưỡng về phục trang và bối cảnh, đem đến sự mãn nhãn cho người xem dù nội dung phim có thể khiến những khán giả khó tính thấy bất mãn.

 

Movie

“Cô ba Sài Gòn” (2017)


co ba sai gon_1

 

Ngoại trừ đoạn đầu phim hơi điệu đà, làm quá thì “Cô ba Sài Gòn” là bộ phim đáng xem và thành quả của bộ phim chắc sẽ xứng đáng với nỗ lực của nhà sản xuất khi quảng bá bộ phim rất sớm trước khi công chiếu. Cụm rạp BHD thì cho khách uống coca, ăn bỏng ngô với bao bì “Cô ba Sài Gòn” từ mấy tháng nay luôn rồi.

Kịch bản, nội dung phim không có gì quá cầu kỳ và phức tạp. Một tiệm may áo dài nổi tiếng Sài Gòn thập niên 80. Một bà chủ tiệm sắc sảo, yêu công việc và tôn trọng việc kế thừa cơ nghiệp ông cha để lại. Một cô con gái xinh đẹp, có tài và không muốn phải đi theo truyền thống gia đình.

Phục trang trong phim được đầu tư và rất rất rất đẹp. Phục trang, kiểu tóc của cô nàng Như Ý trong phim làm người ta liên tưởng đến hình ảnh Jacquelin Kenedy. Khán giả được dẫn dắt đến với Sài Gòn náo nhiệt, tập nập, thời trang, sành điệu của những năm 60 rồi đến với không gian nghiêm trang của ngôi biệt thự cổ, đồng thời là tiệm may Thanh Nữ nổi tiếng; và Sài Gòn ngày hôm nay với những tòa cao ốc. những con đường xe cộ đi lại như mắc cửi, nơi hội tụ những gì mới nhất, hiện đại nhất và thời trang nhất của cả nước.

100 phút ngồi xem phim là 100 phút được đắm chìm trong những bộ trang phục đẹp, những khung hình vintage.
Đối với tôi, áo dài là trang phục phù hợp để đi làm, đi học, đi tiệc. Dù vóc dáng không còn thắt đáy lưng ong, gọn gàng để tự tin diện áo dài, tôi vẫn nghĩ không có người phụ nữ Việt nào trông xấu xí khi mặc áo dài.

Là một người thích những điều cổ cổ, cũ cũ, thích vintage, thích biển hiệu kẻ sơn, “Cô Ba Sài Gòn” với tôi là một trải nghiệm mãn nhãn.

Dù bạn không quan tâm lắm đến áo dài, hay bạn chẳng có chút gì gắn bó với Sài Gòn, bạn vẫn nên đi xem bộ phim này. Vì biết đâu đấy, xem phim xong bạn sẽ thấy hứng thú hơn với thời trang hay với mảnh đất Sài Gòn phóng khoáng và phồn hoa.

“Cô Ba Sài Gòn” không phải phim nghệ thuật, nhưng sẽ là rất sai nếu nói đây là bộ phim thị trường. Bộ phim thể hiện sự tiến bộ, đầu tư chau chuốt và chuyện nghiệp của nhà sản xuất cũng như mang đến cho khán giả cái nhìn mới về phim Việt Nam.

Dù chưa bao giờ được đến Sài Gòn, tôi vẫn tự tin khẳng định bộ phim này rất Sài Gòn, nhưng lại không hề “địa phương chủ nghĩa” mà đẹp đẽ, tân thời và khoáng đạt.

Chắc tại có tuổi rồi người ta cũng khác. Tôi giờ càng ngày càng thích phim Việt ngoài rạp mới chết chứ các bạn mình ạ. 🤣🤣🤣🤣