0

La La Land (2016)


Một bộ phim ấn tượng về âm nhạc, bối cảnh, phục trang chứ không phải cốt truyện. Câu chuyện kiểu tình chỉ đẹp khi còn dang dở, tuổi trẻ khó khăn yêu nhau da diết rồi không đến được với nhau, và cuộc sống ổn định, yên ả khi kết hôn/chung sống với một người khác dễ dàng bắt gặp trong những bộ phim điện ảnh/ truyền hình Đài, Trung.
 
La La Land không phải là một bộ phim dễ xem nếu khán giả là người không thích nghe nhạc Jazz hoặc đến rạp để tìm kiếm một câu chuyện tình yêu lãng mạn, sụt sùi nước mắt rồi hớn hở ra về và bàn luận với nhau.
 
Nhạc của La La Land rất hay, bối cảnh rất đẹp. Đẹp đến độ những cảnh hoàng hôn tím biêng biếc làm mình băn khoăn liệu nó có thật trên đời. Cách khai thác phục trang và bối cảnh khéo léo làm người xem vừa sống trong không gian vintage cổ điển đã được kéo về thực tại với tiệc pool party vui ngất trời.
 
Âm nhạc và anh chàng nhân vật chính chơi piano, tôn thờ “pure Jazz” (và chấp nhận chơi nhạc Jazz “hợp thời hơn” để có công việc ổn định, có thu nhập tốt và để nuôi được đam mê “pure Jazz”?), cùng với không gian đặc quánh nơi người ta chơi nhạc Jazz cổ điển làm mình nhớ đến “1900”. Cùng là cây đàn piano, bộ vest, Jazz và không gian mà con người ta có thể rời bỏ tất cả, chỉ có âm nhạc và âm nhạc.
 
Đối với mình La La Land là một bộ phim xem được, nhưng không đến mức đạt đến số điểm ngất ngưởng như thế trên IDMB. Dẫu sao cũng là một bộ phim nên xem. Để nhắc người ta nhớ về tuổi trẻ, về đam mê và ước mơ cũng như về thực tại với suy nghĩ mỗi ngày làm sao kiếm đủ cơm mà bỏ vào mồm.
 
Phim sẽ thật sự lãng mạn nếu ngồi đằng sau mình không phải hai con dở hơi ngồi ghế đôi, trước giờ chiếu thì bật đèn pin để chụp ảnh tự sướng với nhau, trong giờ chiếu thì nói liên tục như đài phát thanh để thuyết minh chuyện phim.
 
Được cái bước ra khỏi rạp gặp cơn gió mùa ùa vào thổi tung áo khoác. Hai con người đang chung tay xây dựng địa ngục của tình yêu cùng nắm tay nhau bước trên vỉa hè rộng mà vắng hoe, dưới những hạt mưa lất phất, cảm giác còn lãng mạn hơn cả xem phim.
 
Ảnh minh họa không lấy từ phim mà là tranh Van Gogh. Vì xem phim làm mình nhớ đến tranh của cụ.
 
(“Starry Night Over the Rhone, Vincent Van Gogh, 1888)
van-goh
0

Vĩnh cửu (2016)- Trần Anh Hùng


enter5

Tôi đi xem “Vĩnh cửu” bởi bộ phim như “Vĩnh cửu” ít khi được chiếu rạp. Nếu có thì cũng chỉ chiếu trong thời gian ngắn với 1 vài khung giờ ít ỏi, không đi nhanh là hết cơ hội.

Tuyệt diệu làm sao khi bước vào rạp chiếu phim chỉ có chưa đến 10 khách. Không ai đứng lên về sớm. Không ai quay ra bảo nhau “Chả hiểu cái gì”. Không ai nhai bỏng ngô rau ráu và hút nước Coca rột rột. Cực kì yên tĩnh. Chỉ có ánh sáng phát ra từ màn ảnh và nhạc cổ điển làm nền trong phim.

Trong bối cảnh thành phố chật chội và xô bồ, nồng nặc khói bụi, Vĩnh cửu của Trần Anh Hùng là một bộ phim rất đẹp, đẹp đến mức tưởng như không có thật. Trần Anh Hùng dẫn người xem vào thế giới của ánh nắng lung linh trong vắt, của khu vườn xanh mướt lá và hoa, của tiếng chim ngân, của những căn phòng được chau chuốt đến từng lọ hoa.
Trong bối cảnh mà phim muốn ăn khách phải có cốt truyện, nhân vật cá tính, tình tiết giật gân, Vĩnh cửu nhẹ nhàng, uốn lượn như một dòng ánh sáng lấp lánh. Vĩnh cửu nữ tính như chiếc khăn tơ, bay thật nhẹ mà vẫn đủ cuốn lấy, ôm lấy những vật thể đang trôi trong không gian.

Có gì đâu, khi con người sinh con đẻ cái, từ đời này đến đời khác. Chính con người làm nên Vĩnh cửu. Cuộc sống có người đến, có người đi, có được có mất, nhưng chính việc tạo ra những đứa trẻ sẽ nối dài mãi sợi dây vô hình, sẽ làm nên Vĩnh Cửu.
Những người phụ nữ trong phim sinh nhiều con và việc sinh đẻ cứ lặp đi lặp lại ấy lại không làm ta thấy mệt mỏi. Đơn giản, đối với Vĩnh cửu, sinh con là trải nghiệm đẹp đẽ và yêu dấu nhất.

Nghe Clair De Lune của Debussy trong phim (và những bản nhạc cổ điển khác nữa), đắm chìm trong những cảnh quay đẹp với nội dung bình dị, giản đơn, cảm giác muốn bộ phim đừng bao giờ kết thúc, để thế giới đẹp ấy sẽ không biến mất.
Sẽ còn mãi.
Sẽ Vĩnh cửu.

2

The Danish Girl (2015)- Tôi không thích phim này.


MV5BMjA0NjA4NjE2Nl5BMl5BanBnXkFtZTgwNzIxNTY2NjE@._V1_SX214_AL_

The Danish Girl dựa trên câu chuyện có thật về Einar Wegener/Lili Elbe- người đầu tiên làm phẫu thuật chuyển giới để được sống với con người thật của mình.

Nếu như thông điệp đạo diễn muốn truyền tải qua bộ phim là  hành trình Lili (sống bên trong hình hài anh họa sĩ tài năng Einar) cố gắng thoát ra khỏi cơ thể người đàn ông để được sống là chính mình, là cô nàng Lili. Thi tôi lại có cảm giác anh họa sĩ Einar đang cố gồng mình hóa thân thành Lili thì đúng hơn. Lili không phải là người con gái mà Tạo hóa nhầm lẫn, trao cho hình hài con trai. Lili như một bóng ma, dày vò, bám riết lấy anh họa sĩ Einar và cuộc hôn nhân của anh và Gerda.

Tôi có đọc một bài review nào đó ca ngợi Gerda như một hình tượng người phụ nữ sẵn sàng hy sinh vì người mình yêu, và hy sinh được ca ngợi, điểm tô một cách rất truyền thống Việt Nam.

Tôi thì nhìn thấy ở Gerda cả một bầu trời bất hạnh. Có người vợ yêu chồng nào muốn một ngày mai thức giấc, chồng mình không là chồng nữa. Chồng mình trở thành một cô em họ, chia sẻ với mình váy áo, khăn quàng, phấn son? Còn nỗi đau nào hơn việc đôi bàn tay từng nằm lấy tay mình, người từng ôm ấp vỗ về mình giờ lại trở nên xa lạ? Nếu như Einar- đã- hóa- thân- thành- Lili sống ở một nơi nào đó xa hẳn đi, Gerda không gặp mặt, không nhìn thấy nữa, có lẽ người phụ nữ ấy sẽ bớt đau đớn hơn là ngày ngày chạm mặt chồng, thậm chí vẫn nằm ngủ cạnh nhau nhưng người chồng ấy lại không tồn tại nữa.

Và đau xót hơn nữa khi cô họa sĩ Gerda chuyên vẽ chân dung, bị phòng tranh từ chối hết lần này đến lần khác, lại vụt sáng, được mời sang Paris nhờ những bức tranh vẽ Lili- người phụ nữ vẫn sống bên trong con người chồng cô. Sự tồn tại và hiện hữu của Lili đặt dấu chấm hết cho sự tồn tại của chồng Gerda- anh chàng Einar, và đánh dấu tình yêu đau đớn, tuyệt vọng mà Gerda dành cho chồng. Có Lili, Gerda mãi mãi phải chia xa tình yêu của mình. Nhưng có Lili, Gerda lại có thành công trong sự nghiệp.

Xem phim xong điều đọng lại trong tôi không phải là điều mà đạo diễn muốn truyền tải “Find the courage to be  yourself”, cũng như hình ảnh Einar/Lili chịu đau đớn và cả cái chết để ước mơ được sống với giới tính thật.

Gerda mới là nhân vật mà tôi nhớ. Và điều tôi cảm nhận là “Find the courage to face reality”

(Ảnh: Google)

0

Tiếc nuối


“What do you like?”

“To live in Italy, and to enjoy myself in my own way.”

Dù mình có đọc bao nhiêu sách, có nhớ và có quên chi tiết này, chi tiết kia, chưa bao giờ mình quên đoạn hội thoại này kể từ lần đầu tiên đọc. Nhớ không phải vì có “nước Ý” vì hồi đọc sách nước Ý với mình chỉ đơn giản là cái tên. Nhớ vì thích hai nhân vật trong truyện và vì thấy hai nhân vật ấy có nhiều điểm giống mình.

Cho đến bây giờ khi mình lớn hơn, “nước Ý” với mình có nhiều ý nghĩa hơn, mình vẫn thích đoạn hội thoại này, và vẫn nghĩ hai nhân vật mình thích sẽ lấy nhau.

Thế rồi tác giả không để cho họ lấy nhau. Qua lời mẹ của Jo và suy nghĩ của chính Jo, bà đã giải thích lí do vì sao hai nhân vật này không nên lấy nhau: vì cả hai quá giống nhau, quá yêu tự do, trong khi hôn nhân cần nhiều sự nhún nhường… Cũng có thể mẹ của Jo đúng. Mình thì lại nghĩ bà sai. Vì suy nghĩ của mình rốt cuộc vẫn là suy nghĩ của cô con gái chứ không phải suy nghĩ của một bà mẹ?

Nhân vật Jo cho rằng sự nghiệp văn chương và tự do quan trọng hơn tất thảy, chính vì thế mà cô không tin là mình yêu người bạn thân, từ chối tình yêu của người bạn thân nhất.

Laurie, anh chàng muốn sống ở Ý và làm những gì mình thích cuối cùng lại lấy em gái của người mình yêu, thay đổi hòan tòan sau hôn nhân: quay về tiếp quản sản nghiệp, trở thành một người đàn ông thực sự.

Mình đọc đi đọc lại đoạn Jo đi New York để trốn tránh Laurie, đoạn anh chàng Laurie thổ lộ và bị từ chối trong giai điệu Pathetique. Bởi vì Laurie chơi bản đấy khi “thất tình”, bởi vì lâu lắm rồi mình không nghe lại bản Pathetique, không nghe nhạc cổ điển. Nhạc cổ điển, nhất là độc tấu piano, luôn đánh thức một phần nào đó dịu dàng ở trong mình…

Mình tiếc cho Laurie vì mình ghét nhân vật Amy vợ anh: nhân vật mình luôn cảm thấy sống ích kỷ và hơi thực dụng.

Mình tiếc cho Jo vì đã bỏ lỡ một người như Laurie. Cuộc đời này có được bao người hiểu và cảm thông với mình, cũng như mình có thể hiểu và cảm thông với họ?

Chợt nhớ đến đoạn tự sự trong “2046” :

“Love is all a matter of timing.

It’s no good meeting the right person too soon or too late.

If I’d lived in another time or place…

…my story might have had a very different ending.”

Nếu Laurie thổ lộ tình cảm với Jo vào lúc khác, hoặc không dễ dàng từ bỏ đến thế, câu chuyện hẳn đã có kết cục khác? Độc giả hẳn đã không tranh cãi đến tận bây giờ về một cuốn tiểu thuyết xuất bản từ thế kỉ 19?

Đã có lúc mình nghĩ tự do là quan trọng nhất trên đời. Mình không say mê sự nghiệp viết văn như Jo nhưng mình cũng đề cao tự do như cô ấy. Để rồi nhận ra rằng, lúc tự do nhất cũng chính là khi đơn độc nhất. Người ta chỉ có hai tay, chính vì thế muốn nắm thêm điều này thì phải buông điều khác 🙂 Và nuối tiếc cũng chỉ là tiếc nuối mà thôi.

2. Câu chuyện của Jo và Laurie là mình nhớ phim “Chạm” của đạo diễn Đức Minh. Đó là một bộ phim hay, cốt truyện không mới nhưng lại làm người ta nhớ bởi cách mà đạo diễn đi sâu vào từng ngõ ngách trong tâm hồn con người. Sống là để sẻ chia. Rất nhiều khán giả, trong đó có mình tiếc cho câu chuyện của Tâm và anh chàng thợ máy Brendan. Tại sao hai người đồng điệu về tâm hồn như thế lại không đến với nhau? Và rồi khi bình tĩnh lại, khi cảm xúc nguôi bớt sẽ thấy rằng, không phải cái “chạm” nào, dù nồng nàn hay thoáng qua, cũng có thể mang lại kết quả.

Nhiều khi chúng ta “chạm”, rồi lướt qua nhau, để cảm giác tiếc nuối như một sợi tơ mỏng, len lỏi, luồn sâu vào tâm hồn. Rồi bỗng một ngày ta gặp lại khung cảnh cũ, ta có tự hỏi “Nếu cái “chạm” ấy mang lại kết qủa, cuộc sống cuả ta giờ sẽ ra sao?

Photo: blogspot.com

Photo: blogspot.com

0

Argo


“Argo” là bộ phim dựa trên câu chuyện có thật về cuộc giải cứu sáu nhân viên ngoại giao Mỹ khỏi Iran năm 1979.

Điều mà bộ phim mang đến cho người xem không chỉ là một câu chuyện mang tính “điện ảnh”, “Holywood” về một sự kiện diễn ra năm 1979, về chiến công của tình báo Mỹ. “Argo” kể cho chúng ta câu chuyện về tình người.

  • Sáu nhân viên bộ phận lãnh sự- đã quyết định hủy tài liệu và bỏ trốn khi những người biểu tình tấn công Tòa đại sứ Mỹ. Trong giây phút sinh tử ấy, đáng lẽ phải chạy trốn càng nhanh càng tốt, họ vẫn không quên trách nhiệm và công việc của mình. Mặc dù có thể bị bắt và giết bởi chính người Iran, họ vẫn yêu cầu và nhường cho những người Iran đang xin visa ra trước; rồi mới rút ra khỏi phòng Lãnh sự. “Iranian first!” chỉ là một câu thoại rất nhỏ, một chi tiết rất nhỏ nhưng là câu thoại mà tôi thích nhất trong bộ phim này.
  • Ngài đại sứ Canada cùng vợ mình đã che giấu sáu nhân viên ngoại giao Mỹ trong nhà riêng dù biết rằng việc đó cực kì nguy hiểm. Những nhà ngoại giao ấy không phải là người Canada, họ chỉ đến từ đất nước láng giềng. Dù không có ràng buộc  nào về chính trị hay pháp lí, ngài Đại sứ vẫn giúp đỡ những người “bạn”. Những người cũng như ông, đại diện cho đất nước mình, cho Tổ quốc mình ở một đất nước xa lạ.
  • Cô gái giúp việc Iran trong nhà ngài đại sứ đã dũng cảm nói dối lực lượng nổi dậy khi họ đến hỏi, để che giấu và bảo vệ cho chủ nhân và “những người khách”.  Cô nói với quân nổi dậy rằng “Tất cả mọi người trong căn nhà này đều là bạn của Iran”.
  • Và nhân vật chính- điệp viên Tony Mendez- dù được cấp trên yêu cầu bỏ lại sáu nhân viên ngoại giao để chính phủ lo liệu, rời Iran trong vỏ bọc an toàn, ông vẫn bất chấp nguy hiểm, giải cứu sáu người xa lạ mà mối liên hệ duy nhất giữa ông và họ là tấm hộ chiếu Mỹ và tình cảm giữa người với người.  

Trước khi xem phim này, tôi từng nghĩ nhân viên ngoại giao là công việc nhàn nhã nhất trên đời: sống ở nước ngoài, lương cao, vừa làm vừa chơi. “Argo” đã cho tôi thấy khía cạnh khác trong công việc “ngoại giao” tưởng chừng vô hại và rất hào nhoáng ấy. Tôi thấm thía hơn phát biểu của Grant Heslov- nhà sản xuất “Argo” khi đoàn làm phim nhận giải Quả cầu vàng cho “Phim xuất sắc nhất”. Heslov nói rằng: “Giải thưởng này dành cho Tony Mendez. Các bạn đã nhìn thấy ông. Ông là một anh hùng của nước Mỹ. Ông đại diễn cho những nhân viên đang ngày ngày hi sinh cho nhân dân Mỹ. Các nhân viên ngoại giao đang làm việc ở nước ngoài. Tôi muốn cảm ơn họ rất nhiều!”.

 “Argo” đã và đang nhận được những chỉ trích, nhất là từ phía Iran, về nội dung của bộ phim và về những câu chuyện chính trị xung quanh. Thực ra, đối với tôi, hình ảnh về đất nước Iran trong “Argo” chỉ là một Iran của quá khứ. Iran ngày hôm nay đẹp và văn minh được truyền tải qua  “A Seperation”. Tiếc rằng truyền thông và có lẽ là chính phủ Iran chỉ trích người Mỹ bóp méo lịch sử, hình ảnh đất nước Iran nhưng quay lưng lại với “A Seperation”– bộ phim mang về vinh quang cho điện ảnh Iran tại Oscar 2012 và mang một hình đẹp của Iran ngày nay ra thế giới.

 

“Argo” không chỉ mang đến câu chuyện về tình báo Mỹ, về ngoại giao Mỹ, bộ phim là thông điệp về tình cảm con người. Dù trong hoàn cảnh hỗn loạn và nguy hiểm đến thế nào, tình người và sự chia sẻ vẫn không bao giờ biến mất.  

Image

(Ảnh: NYTimes)