Movie

“Nhắm mắt thấy mùa hè” (2018)


BeFunky-collage.jpg

 

Nếu bạn đang thấy quá ngột ngạt với cái nóng mùa hè, hãy xem “Nhắm mắt thấy mùa hè” để sống trong không gian mùa hè hoàn toàn khác: xanh non và mát rượi.

“Nhắm mắt thấy mùa hè” là câu chuyện của cô gái Nhật Hạ đến thị trấn Higashikawa trên đảo Hokkaido để tìm cha. Nơi thị trấn bé nhỏ với những cánh đồng xanh dài, những rừng những núi xanh mướt, nơi có những người  bản địa sống giản đơn, chân phương, Nhật Hạ không chỉ tìm thấy cha, hiểu hơn về cha bởi khi cha sang Nhật sợi dây liên lạc duy nhất chỉ là những tấm ảnh. Thời gian Hạ ở Nhật không dài nhưng đủ để cô tìm thấy tình bạn, tìm thấy tình yêu và tìm thấy nguồn sống mới sau những mất mát, đổ vỡ.

“Nhắm mắt thấy mùa hè” đưa tôi trở về những ngày tháng còn sinh viên, mải mê đọc hết quyển truyện này đến quyển truyện khác, trong đó có khá nhiều truyện Nhật. Sau khi đi làm, không có đủ thời gian và sự thảnh thơi, tôi không còn đọc truyện Nhật nữa vì không thích, không đủ kiên nhẫn với sự chậm rãi, nhẩn nha của nhân vật, của cốt truyện và không chịu nổi nỗi buồn cứ miên mang, mãi mãi. Những quyển truyện Nhật thường mang cái không khí bàng bạc, thoáng buồn, thoáng nuối tiếc và luôn rất rất rất chậm rãi. “Nhắm mắt thấy mùa hè” cũng mang đến cái không khí “rất Nhật” ấy lên màn ảnh. Tiết tấu phim chậm rãi, không có cao trào và cái kết để lại dư vị buồn trong lòng người xem. Tôi bắt gặp chính mình ở những cảnh quay đầu phim khi Nhật Hạ ngồi tựa trán vào cửa kính ô tô khi trên đường đến Higashikawa. Cuộc đời này, có không ít lần tôi đi đâu đó một mình, ngồi một mình một hàng ghế, tựa trán nhìn ra bên ngoài. Cảnh quan ven đường có thể đổi khác nhưng cảm giác nhẹ nhõm vì được ở một mình, được cô đơn và đầu óc chẳng phải nghĩ ngợi gì thì luôn như vậy. Xem phim và ước gì mình cũng được như Nhật Hạ. Một chút hành lí, một chuyến đi, để kiếm tìm những điều đã mất và để quên đi những gì đã mất.

Nếu nhà sản xuất Thanh Tân mang trải nghiệm cá nhân cùng sự hiểu biết về con người và đất nước Nhật Bản vào bộ phim, thì đạo diễn Cao Thúy Nhi- một cô gái Đà Lạt- mang đến cảm nhận rất riêng của người Đà Lạt cũng như của người làm phim lứa tuổi 30 vào “Nhắm mắt thấy mùa hè”.

Nếu bạn yêu văn hóa Nhật, yêu nước Nhật, yêu chiếc máy ảnh phim hay chỉ đơn giản là yêu những khung cảnh đẹp, hãy xem “Nhắm mắt thấy mùa hè”. Bởi bộ phim là ly nước lọc đá mát lành, làm dịu sự mệt mỏi của nóng hè và để lại vị ngọt của nước trắng sau khi uống.

Thị trấn Higashikawa trong phim: màu xanh của cánh đồng, màu vàng của hoa hướng dương, màu xám tro của ngọn núi.

Đà Lạt lạnh lẽo, ướt mưa. Ngôi nhà gỗ tuyệt mĩ màu turquoise. Đà Lạt nhuộm hồng trong ánh hoàng hôn.

 

“Bên nhau dù mai xa nhau
Dù trong ký
c, trong nhng khung hình
N
ơi xa còn dành riêng nhau nhng nhim màu
Mang theo v
min an yên
Ch
n quên hết hay chn nh tht nhiu
R
i li nh nhng sm mai thc dy

Ngày mai vn đến, nng vn ươm vàng
M
à người biến mt như pháo hoa tàn
D
òng thư trao nhau năm y theo mây ngàn

Ngày mai vn đến, gió hát ngang tri
Còn mình nh
m mt, không nói mt li.
L
i được thy, mùa hè ta gp nhau
L
i được sng, mùa hè ta gp nhau.”

 

“Nhắm mắt thấy mùa hè” là bộ phim độc lập với kinh phí có hạn, lại là bộ phim đầu tay với 90% cảnh quay ở nước ngoài. Chính vì thế, nỗ lực của ê-kíp thật sự đáng được ghi nhận. Không có những cảnh yêu đương cao trào, không có gay cấn, không có diễn viên ngôi sao, “Nhắm mẳt thấy mùa hè” là bộ phim kén người xem. Sẽ có rất rất rất nhiều người đến rạp, xem phim, và ra về với sự chán ngán vì phim chẳng có nội dung hay ho, mới mẻ gì ngoài những cảnh quay đẹp.

 

Một.

Hai.

Ba.

Bốn.

Năm.

“Nhắm mắt thấy mùa hè”.

Tôi nhìn thấy mình trong hình ảnh cô gái Nhật Hạ trên chuyến xe đến thị trấn Higashikawa. Tôi nhìn thấy mình trong hình ảnh những cô cậu thanh niên ở CLB nhiếp ảnh. Tôi nhìn thấy mình trong căn nhà gỗ turquoise.

Nhắm mắt.

Thấy cả một thời tuổi trẻ hiện về.

Advertisements
Movie

“100 ngày bên em”


best_28bde1d3bf-5-100-ngay-ben-em-6

“100 ngày bên em” không mang đến một câu chuyện mới, thậm chí câu chuyện ấy đầy rẫy trong các phim Hàn, Trung, Đài. Thế nhưng “100 ngày bên em” vẫn mang hơi thở riêng, hơi thở Việt cho kịch bản tình yêu vượt lên số mệnh.

Nhật Minh là một game thủ giỏi, đã từng đoạt giải quốc tế, thế nhưng những biến cố dồn dập 3 năm trước khiến anh thay đổi. Minh vẫn chơi game quên tháng ngày nhưng anh không còn động lực để thi đấu và kiếm tiền nữa. Minh chơi game, đơn giản để đắm chìm vào thế giới ảo. Trong thế giới ảo Minh là người chiến thắng. Trong thế giới thực, anh là kẻ chiến bại.

Ánh Dương có tất cả những gì một cô gái trẻ mơ ước: xinh đẹp, giàu có, là VBlogger nổi tiếng, chồng sắp cưới đẹp trai giàu có. Ánh Dương kiếm tiền và hạnh phúc từ thế giới ảo, chính vì thế cô luôn chăm chút và đắm chìm trong thế giới ấy.

Minh và Dương là bạn học thời Đại học nhưng giờ đây họ là hai con người của hai thế giới quá khác. Họ sẽ chẳng là gì khác ngoài hai người bạn học cũ nếu hôm ấy không tình cờ chạm mặt nhau ở hành lang bệnh viện.

Hai con người.

Hai thế giới.

Hai tương lai.

Bỗng dưng chung số phận: mắc bệnh hiểm nghèo, tiên lượng xấu.

Và số phận đưa đẩy.

Họ yêu nhau.

“100 ngày bên em” là bộ phim kể về tình yêu buồn với cái kết buồn nhưng không bi lụy. Đan xen trong phim là những cảnh hài hước, hài duyên dáng chứ không phải hài nhảm. Một bộ phim hơn 90’ vừa thu được tiếng cười vừa lấy đi nước mắt của người xem. Theo tôi, đó là một bộ phim thành công.

Cuộc sống không có gì là mãi mãi, chẳng ai có thể bất tử, cuộc sống có thể sẽ kết thúc khi ta vẫn còn rất trẻ, vẫn còn rất nhiều dự định và cả trách nhiệm.

Tình yêu, khi chẳng có khó khăn, dễ dàng nói ra ba từ “yêu mãi mãi”. Thế nhưng khi đứng trước ranh giới sinh tử, khi tình yêu và trách nhiệm với gia đình phải đặt lên bàn cân, khi Ánh Dương nói với Nhật Minh, cô trốn tránh anh bởi “Em không muốn là nỗi đau mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời”. Ta hiểu, tình yêu và lí trí không phải lúc nào cũng là hai kẻ đối địch. Yêu có lí trí chưa chắc đã không phải là yêu.

“100 ngày yêu em” không đơn thuần mang thông điệp về tình yêu nam nữ. Đó còn là thông điệp về tình cảm gia đình, tình bạn bè, chiến hữu.

Trong thế giới hiện đại, khi chúng ta có mạng Internet, có smartphone, có mạng xã hội, chúng ta có nhiều cơ hội để tìm hiểu đối phương hơn 15 hay 20 năm trước. Chính vì thế, tôi không tin tình yêu giữa Nhật Minh và Ánh Dương là vội vàng, là chóng vánh, là sự đồng cảm giữa những người đồng cảnh ngộ hơn là tình yêu.

Trong thế giới hiện đại, chúng ta phân thân để sống giữa thực và ảo. Nhiều khi chúng ta sống ảo nhiều hơn, vì sống ảo dễ hơn, long lanh hoàn hảo hơn và ít trách nhiệm hơn. “100 ngày bên em” là lời nhắc nhở mỗi người hãy sống thật nhiều hơn, dù sống thật thì “cơ cực” hơn sống ảo rất nhiều. Đừng chỉ vội vã sống thực khi chúng ta đột nhiên phát hiện mình không còn nhiều thời gian phía trước.

“100 ngày bên em” với bối cảnh chủ yếu ở Sài Gòn, Đà Lạt và Nghệ An được trau chuốt không chỉ về mặt hình ảnh mà cả về âm nhạc. Nhạc trong phim khi thì hài hước dí dỏm, khi thì da diết và khi nào cũng hợp lí. Ca khúc chủ đề của Hòa Minzy và Đức Phúc rất tròn trịa, mềm mượt, không kịch tích, không lên gân, hòa hợp với không khí dịu nhẹ của phim. Chắc lúc thu âm bài này chưa xảy ra scandal “con chó hôi”.

Dù ngày mai không đến
Ch cn mình bên
Trói em bng tim anh
Và hơi m chân thành.
Ngoài kia mưa giông but giá
Chng sá chi khi đôi mình
Ghì cht nhau và sát bên nhau
Trao nhau chiếc hôn sâu
La La La La Love Love

Gn em anh ch mun thế gii ngưng li
Đ ta bên nhau mãi
Sut đi không phai nhòa
La La La La Love Love

Gn anh em ch mun Trái Đt thôi xoay tròn
Dng nơi ta đã trót
Trót thuc v nhau…”

Tôi đã nán lại trong rạp chỉ để xem xem kịch bản phim là của nước nào. “100 ngày bên em là bộ phim với kịch bản thuần Việt, được truyền cảm hứng từ một bộ phim Hàn Quốc, được cố vấn kịch bản bởi đạo diễn Bùi Thạc Chuyên và… (chữ chạy nhanh quá tôi không đọc kịp :”>).

“100 ngày bên em” là một bộ phim đáng xem, vì như đã viết ở trên, bộ phim mang hơi thở Việt với những dấu ấn riêng của đạo diễn- đồng biên kịch Vũ Ngọc Phượng. Phim không phải phim nghệ thuật nên không kén khán giả, nhưng cũng không đơn giản là bộ phim ngôn tình với mô típ yêu đương cứ khơi khơi, hời hợt suốt hơn 90’. Phim có yêu, có chia xa, có sinh li tử biệt nhưng không bi lụy, mang đến cảm giác nhẹ nhõm khi rời rạp.

Movie

Three Billboards Outside Ebbing, Missouri (2017)


Three Billboards.png

Một người mẹ đau khổ và giận dữ khi thấy đã 7 tháng trôi qua mà cảnh sát vẫn chưa tìm được kẻ tình nghi trong vụ án của con gái mình. Bà quyết định thuê 3 tấm biến quảng cáo ở ngay địa điểm xảy ra vụ án đế đưa ra những thông điệp chỉ trích trực tiếp nhắm vào cảnh sát trưởng William Willoughby.

3 tấm biển quảng cáo nền đỏ máu, chữ đen, được đặt trên con đường đã từ lâu ít người qua lại “trừ khi họ bị lạc hoặc bị ngu” lại gây nên sự xáo động lớn ở một thị trấn nhỏ và buồn tẻ như Ebbing. Bởi lẽ cảnh sát trưởng Willoughby được rất nhiều cư dân Ebbing yêu quí vì sự tận tụy phục vụ cộng đồng. Và còn bởi lẽ đối tượng bị những tấm biển quảng cáo nhắm đến là một bệnh nhân ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối với sự sống chỉ tính bằng ngày.

“Three Billboards Outside Ebbing, Missouri” có tên tiếng Việt là “Truy tìm công lý”- Cái tên rất kêu nhưng lại dễ khiến người xem lầm tưởng đây là bộ phim trinh thám, hay là bộ phim bóc trần mảng tối, tiêu cực trong lực lượng cảnh sát Mỹ.

Tôi thích tên gốc của bộ phim hơn. Ba tấm biển quảng cáo, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại soi rọi những góc khuất trong cuộc sống vốn tưởng như yên bình, buồn tẻ ở thị trấn nhỏ Ebbing.

Mildred Hayes- người phụ nữ thuê 3 tấm biển quảng cáo, người mẹ đơn thân mất đi đứa con gái của mình, người phụ nữ với vẻ ngoài xù xì, thô ráp. Liệu câu chuyện về 3 tấm biển quảng cáo nhắm vào cảnh sát có thực sự chỉ xuất phát từ sự đau đớn của một người mẹ mất con? Hay xuất phát cả từ sự dằn vặt của Mildred khi vào ngày con gái bà bị hãm hại, hai mẹ con đã có cuộc tranh cãi nảy lửa và nếu bà cho con gái mượn ô tô thì sự việc đau lòng đã không xảy ra? Một cảnh phim khi chồng cũ của Mildred tìm đến nhà để nói chuyện với bà về 3 tấm biển quảng cáo, ông hỏi cậu con trai: “Mụ điên đâu rồi?”. Thú thực đấy chính là cảm giác của tôi về Mildred.

Cách bà làm căng thẳng cuộc sống những người xung quanh, sự thô ráp, cục cằn của bà làm tôi thấy mệt.

Cách Mildred dẫn dắt cuộc sống của bà khiến tôi nghĩ về cuộc đời của mỗi con người. Đứng trước một biến cố trong đời, bao nhiêu người trong chúng ta đủ sáng suốt và tỉnh táo để suy nghĩ thấu đáo, để không tìm một ai đó và đổ lỗi cho họ về những bất công trong cuộc đời của chính chúng ta, để không bị hết hận thù này đế hận thù khác đè nén?

Cảnh sát trưởng Willoughby- người làm được việc rất khó là được cả thuộc cấp và cộng đồng yêu mến. Người đàn ông của gia đình, không muốn để vợ con phải chăm sóc mình những ngày cuối đời nên đã quyết định tự sát khi ông vẫn còn đủ sức khỏe để sắp xếp mọi chuyện, viết thư để lại cho vợ, cho Mildred và cho cậu cấp dưới nóng nảy Dixon. Nếu như chỉ đọc review phim, nhiều khi người ta khó có thể cảm thông với chi tiết: cảnh sát mà lại được nhiều người yêu mến. Thế nhưng có xem phim, biết những lá thư ông viết cho những người ở lại mới hiểu được tại sao Willoughby lại được nhiều người yêu mến như thế. Đằng sau dáng vẻ cao to, đằng sau những từ chửi thề là một người đàn ông tận tụy và tình cảm. Willoughby ra đi nhưng đã kịp trả tiền thuê 3 tấm bảng quảng cáo 1 tháng giúp Mildred, ông biến cái mà chính ông từng gọi là “cuộc chiến” trở thành một trò chơi mà ắt hẳn làm ông cười khoái trá ngay khi đã nằm sâu dưới 3 tấc đất.

Hai nhân vật ấn tượng nhất với tôi trong phim là hai nhân vật phụ: anh chàng chủ công ty quảng cáo Red Welby và cô nàng Polly- cô bồ 19 tuổi của chồng cũ bà Mildred. Sự chân thành của Red Welby khi mời Dixon uống nước cam, cẩn thận chuẩn bị cả ống hút- dù vừa bị anh ta đánh đến mức nhập viện hay sự hồn nhiên, mộc mạc của cô nàng Polly đã xóa đi định kiện về người đàn ông dáng vẻ ẻo lả hay cô nàng có mối quan hệ yêu đương với người đàn ông bằng tuổi cha mình. Sự trong trẻo của họ, cùng với những ngọn núi xanh rì chìm trong sương mây đã thổi một làn gió lành, xua bớt đi không khí ngột ngạt của bộ phim mở đầu bằng một vụ án mạng, lấn áp bằng những nắm đấm, tiếng chửi thề, lời đe dọa hay những ánh mắt nặng thù hận.

Nữ diễn viên Frances McDormand đã thể hiện rất xuất sắc nhân vật người phụ nữ cô độc và không hạnh phúc Mildred Hayes. Từng nét mặt, từng cử chỉ đều lột tả xuất sắc một người phụ nữ phải trải qua nhiều điều bất hạnh trong cuộc sống, để rồi trở nên xù xì, thô ráp. Và những khoảnh khắc hiếm hoi người xem nhìn thấy nét phụ nữ ở Mildred là khi bà đặt những chậu hoa đầy mầu sắc dưới chân các biển quảng cáo để trang trí hay khi bà trò chuyện với một con nai. Một khoảnh khắc thôi, tất cả sự thô ráp, cục cằn và hận thù như biến mất, chỉ còn người phụ nữ dịu dàng và có phần yếu đuối.

Thông qua “Three Billboards”- 3 tấm biển quảng cáo- Martin McDonagh đã phản ánh thực trạng nước Mỹ với những vụ án bế tắc, nạn phân biệt chủng tộc, tình trạng bạo lực học đường hay tình trạng ấu dâm ở các cơ sở tôn giáo. Bộ phim có một kết thúc mở, vẫn chưa có ai bị bắt, vụ án vẫn bế tắc nhưng người xem khi rời rạp sẽ cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi những nhân vật xù xì, cộc cằn, khô ráp dường như đang “mềm” bớt, sống dịu dàng hơn và nhẹ thù hận hơn.

Movie

“The shape of water” (2017)


TheShapeofWater.jpg

Lấy bối cảnh nước Mỹ thời kỳ chiến tranh lạnh, “The shape of water” là câu chuyện tình yêu của cô gái câm Elisa với chàng “thủy quái” đến từ vùng Amazon. Elisa sống một mình trong tòa nhà cũ nơi tầng một là rạp chiếu bóng, các tầng trên được ông chủ rạp tận dụng làm các căn hộ cho thuê. Cô không có nhiều bạn bè. Ở chỗ làm cô chơi thân với người phụ nữ da màu Zelda và khi trở về nhà thì bầu bạn với người hàng xóm là ông họa sĩ già Giles.

Cuộc sống của Elisa sẽ lặng lẽ trôi như vậy: ngày ngày luộc trứng, bắt xe buýt đi làm, ngắm nhìn thành phố qua cửa sổ xe buýt, chăm chỉ cần mẫn làm công việc tạp vụ trong một trung tâm nghiên cứu của chính phủ; nếu như một ngày kia người ta không đưa “asset”- thủy quái vào phòng thí nghiệm trong trung tâm.

Elisa nhận ra “thủy quái” không hề đáng sợ thậm chí anh còn rất cô đơn. Giống như cô. Từ chỗ ban đầu là chia sẻ với “thủy quái” quả trứng luộc, sau là chia sẻ bữa ăn, vừa ăn vừa nghe nhạc, tình cảm ngày càng này nở giữa cô tạp vụ bị khiếm khuyết tiếng nói nhưng không hề khiếm khuyết trái tim, tâm hồn và anh chàng “thủy quái” .

Nếu Elisa cảm nhận vẻ đẹp tâm hồn của “thủy quái” bằng trái tim thì người bác sĩ trực tiếp nghiên cứu “thủy quái” – Dr. Robert Hoffstetler – cũng là gián điệp Nga Dimitri lại cảm nhận trí tuệ, năng lực của “thủy quái” bằng con mắt và cái đầu của người làm khoa học. Chính vì thế, không hẹn mà gặp, họ cũng chung tay giải cứu “thúy quái” khi các nhà cầm quyền- vốn chỉ coi “thủy quái” là một ”asset”, một mẫu vật để nghiên cứu, không có giá trị sử dụng thì phá hủy- quyết định giết “thủy quái”.

Màn giải cứu không quá giật gân hay kịch tích như trong các bộ phim lấy bối cảnh thời hiện đại. Không có siêu xe bay nhảy, không có quá nhiều rượt đuổi hay kế hoạch tinh vi. Bởi lẽ cái mà “The shape of water” muốn nói đến là tình yêu, là tình người, bằng lối kể chuyện chân phương, mộc mạc.

Elisa không thể dùng lời nói để thể hiện tình cảm nhưng cô có trái tim, có đôi mắt, có hành động thay lời nói. “Thủy quái” không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ con người nhưng anh có đôi mắt, có hành động để bày tỏ cảm xúc. Hai con người cô đơn, giao tiếp với nhau bằng con tim và tâm hồn. Yêu thương nhau bất chấp những khác biệt.

Sẽ là thiếu sót nếu chỉ nhắc đến tình yêu mà quên đi yếu tố tình người trong phim. Người đồng nghiệp, người bạn da màu Zelda, ông hàng xóm họa sĩ với sự nghiệp long đong Giles. Họ đều có cuộc sống không suôn sẻ, dễ dàng và thậm chí đều cô độc. Nhưng khó khăn không làm họ trở nên khắc nghiệt hay lấy đi của họ tình cảm con người, trước là tình cảm yêu mến với cô gái câm Elisa, sau là sự cảm động với mối tình của cô.

“The shape of water” không đơn thuần là câu chuyện về tình yêu giữa con người và một sinh vật không phải con người. Bộ phim là câu chuyện cổ tích với kết thúc có hậu khi những người yêu nhau được ở bên nhau mãi mãi. Trong thế giới dư thừa vật chất và ô nhiễm nhưng càng ngày càng thiếu đi tình người và tình yêu, “The shape of water” là một bài thơ đẹp.

“Không thể thấy được dáng hình em, anh sẽ tìm em mãi

Tình yêu của em lấp đầy đôi mắt anh. Trái tim anh trở nên nhỏ bé. Nơi nào cũng có bóng dáng em…”

“Unable to perceive the shape of You, I find You all around me.

Your presence fills my eyes with Your love, It humbles my heart, For You are everywhere…”

Movie, vietnam

Những tháng năm rực rỡ (2018)


6

“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.” (Cửu Bá Đao)

Ai đã từng đến trường, ai đã từng có một hội bạn gái thân chắc chắn sẽ nhìn thấy tuổi thanh xuân của mình trong “Những tháng năm rực rỡ”.

Bộ phim

là hai câu chuyện đan xen nhau:  cuộc sống hiện tại của những cô gái trong nhóm “Ngựa Hoang” và họ của “ngày hôm qua” khi đang là những nữ sinh trung học nghịch ngợm ở Đà Lạt.

là sự đan cài giữa cảm giác vô lo vô nghĩ khi bạn vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường và sự hoài niệm khi cô gái ngây thơ ngày nào giờ đã thành người phụ nữ trung niên, đã trải qua những thăng trầm trong đời.

là cái kết đẹp cho câu chuyện tình bạn: dù có khoảng cách 25 năm mất liên lạc vì những biến động chính trị và cuộc đời thì cuối cùng họ vẫn tìm thấy nhau, che chở, giúp đỡ nhau.

“Những tháng năm rực rỡ” là bộ phim remake phim Hàn Quốc và có sự tham gia của tập đoàn CJ, thế nên không có gì ngạc nhiên khi “Những tháng năm rực rỡ” cũng giống với “Cô gái đến từ hôm qua” đều được chau chuốt kĩ càng từ bối cảnh, trang phục cho đến nhạc phim. Từng góc máy, từng bộ trang phục, từng đoạn nhạc xuất hiện trong phim dường như được tính toán thật kĩ càng để khán giả, dù có thích bộ phim hay không, thì khi ra khỏi rạp vẫn phải ấn tượng vì những góc quay đẹp và nhạc phim hay.

Cảnh phim ấn tượng với tôi chính là cảnh anh chàng lãng tử “Đông Hồ” ngồi chơi nhạc bên bờ hồ, cũng là cảnh phim trái tim cô bé Hiểu Phương tan nát vì phát hiện ra chàng trai mình yêu thầm lại là người yêu của bạn thân. Có ai trong chúng ta không trải qua thời niên thiếu mà không từng yêu thầm một ai hay nắm tay một người trải qua mối tình “bọ xít”? Có ai trong chúng ta chưa từng khóc khi “trái tim nát tan”. Bỗng dưng văng vẳng trong đầu “Tháng năm rực rỡ” của Kai Đinh (dù bài hát chả liên quan gì đến phim)

Anh từng rất muốn, chinh phục cả thế giới
Đến khi quay đầu, thế giới từng chút từng chút đều là em
Anh từng rất muốn, đôi mình là mãi mãi
Đến khi xa rời, mãi mãi có lẽ là một vài năm thôi

Chúng ta giờ đây lớn lên, giữ trong lòng mình những điều không tên
Năm tháng xa rồi, mình không còn đi bên đời nhau nữa

Anh viết, một lá thư tay thật dài
Anh hát, một khúc hát mong cho bay đi thật xa
Tình yêu đó, là những tháng năm rực rỡ trong anh
Mùa đầy gió, nắm tay mình nói yêu nhau
Trên con phố, lá bay đầy khắp không gian
Trái tim tình yêu mình đã vỡ tan lâu rồi”

Đông Hồ và Tuyết Anh- hai nhân vật chính của chuyện tình bên hồ, không có nhiều đất diễn trong phim. Tuy nhiên, vẻ đẹp lạnh lùng, bất cần của Tuyết Anh (mà Jun Vũ đã thể hiện thật tròn trịa) hay sự ga lăng rất… Đà Lạt của Đông Hồ lại làm tôi thích thú hơn cả. Dù sau này cuộc đời của họ rẽ sang hai hướng, tình yêu đẹp chẳng thể giữ hai người bên nhau trên chặng đường đời, thì khoảng khắc nụ hôn của Đông Hồ và Tuyết Anh trong không gian lung linh, bàng bạc vùng cao nguyên đối với tôi là Vĩnh Cửu.

Đạo diễn đã chọn Đà Lạt làm bối cảnh cho thời thanh xuân và xây dựng lại hình ảnh của Đà Lạt trước năm 75- nơi qui tụ tinh hoa của tôn giáo, học thuật và nghệ thuật như những gì Nguyễn Vĩnh Nguyên mô tả trong “Đà Lạt- một thời hương xa” chứ không phải là Đà Lạt của ngày hôm nay lộn xộn với festival hoa này hoa nọ hay chặt chém, kẹt xe. Đà Lạt trong phim có thể dữ dội với cảnh sinh viên biểu tình chống chính quyền hay câu chuyện bắt lính nhưng cũng đầy mộng mơ với thảm cỏ xanh bên mặt hồ Xuân Hương lấp lánh ánh nắng và quen thuộc với những con đường quanh co dốc.

Tuổi thanh xuân hay mối tình đầu của mỗi người có lẽ đều rất đẹp. Khi ấy chúng ta “trắng tay”, chưa có tiền bạc, thành công, địa vị… nhưng chúng ta lại có cả một khoảng trời tự do để mơ ước và những khát khao không ràng buộc. Để rồi sau khi bước qua một đoạn đường đời, dù ngắn hay dài, và quay đầu nhìn lại, tuổi thanh xuân ấy luôn đẹp đẽ, ấm áp như một một ngày có nắng và gió lành.

Nếu cuộc sống hôm nay có chút mỏi mệt, xin đừng quên “Những tháng năm rực rỡ”.

italia, Movie

“Call me by your name” (2017)


callmebanner

Dù bộ phim này được nhắc đến nhiều trên các trang mạng hay cuốn sách cùng tên được các hiệu sách cũ mà tôi theo dõi trên Facebook rao bán (và khá đắt hàng), tôi chẳng thấy có chút hứng thú nào với phim này. “Call me by your name”- “Gọi anh bằng tên em” nghĩa là gì? Khó hiểu.

Tôi chỉ xem phim khi sau lướt qua một bài báo nói rằng bối cảnh phim là … miền Bắc nước Ý những năm 1983. Và tôi tìm phim để xem, rồi nhận ra, không phải tự nhiên mà “Call me by you name” lại nhận được nhiều sự quan tâm từ công chúng đến thế.

Mùa hè.

Miền Bắc nước Ý.

Năm 1983.

Đã thành thông lệ, cứ đến hè là gia đình giáo sư Perlman lại đón một sinh viên đến sống cùng gia trong căn biệt thự cổ ở vùng thôn quê. Lần này, gia đình chào đón Oliver, chàng sinh viên người Mỹ với dáng vẻ cao lớn, và một tác phong … rất Mỹ.

6 tuần Oliver đến sống cùng vợ chồng giáo sư Perlman và con trai họ- chàng thiếu niên Elio thích đọc sách, sáng tác nhạc sẽ trôi qua êm ả như một kỉ niệm đẹp nếu như Oliver và Elio không rung động và dành tình yêu cho nhau.

Cá nhân tôi không quá hứng thú với người đồng tính và cuộc sống của họ. Thế nhưng cách mà biên kịch James Ivory, đạo diễn Luca Guadagnino và ê kíp làm phim dẫn dắt câu chuyện đã cuốn hút tôi, xóa đi cái “định kiến” rằng người ta hay “làm quá lên” khi nói về cộng đồng LGBT. Kể về tình yêu, tình yêu đồng tính, và tất nhiên không thiếu những cảnh với yếu tố tình dục, “Call me by your name” không hề mang đến cho người xem cảm giác vồ vập, sỗ sàng, với cảm xúc về tình dục lấn át tình yêu. “Call me by your name” tựa nhưa cốc nước chanh mát lạnh cho ngày hè nóng rực, mát lành, nhẹ nhàng xoa dịu từng giác quan. Oliver và Elio nhận ra tình cảm dành cho nhau, và rồi quyết định không kìm nén, che giấu cảm xúc thật của mình nữa. Họ đến với nhau. Nhẹ nhàng, tự nhiên như thế. Đạo diễn- vốn là một người đồng tính, từ từ dẫn dắt người xem, đi theo từng cảm xúc, từng rung động của hai nhân vật chính.

Để rồi ta nhận ra, tình yêu đồng tính, hay tình yêu dị tính thì cũng đơn thuần là… tình yêu.

Đơn giản là hai con người, hai trái tim cùng rung động.

Người đồng tính hay dị tính thì cũng khát khao yêu thương. Và nếu tình yêu là phi biên giới, phi tuổi tác thì tại sao ta cứ trói buộc tình yêu với xu hướng tình dục dị tính hay đồng tính?

Với tôi, “Call me by your name” không chỉ đơn thuần là câu chuyện về tình yêu đồng tính. Là người mẹ, tôi học được từ cách mà cha mẹ Elio đối diện và phản ứng khi nhận ra quan hệ tình cảm giữa con trai mình và một người đàn ông. Cảnh phim khi giáo sư Perlman trò truyện với Elio trong thư viện, ông tôn trọng thế giới tình cảm của con, không cấm đoán, không dạy dỗ răn đe. Ông chỉ nhắc nhở con mình: “Cha có thể đã từng đến rất gần ranh giới ấy, nhưng cha chưa bao giờ trải qua những gì hai con từng trải qua. Luôn có điều gì đó giữ cha lại. Cuộc đời con là do con quyết định, nhưng con nên nhớ rằng, trái tim và cơ thể chúng ta chỉ có một. Và trước khi con nhận ra điều ấy thì trái tim con đã kiệt sức, còn cơ thể con trông tàn tạ đến mức không ai muốn nhìn, không ai muốn đến gần” . Sinh con ra là điều không dễ dàng, khi con bé thì nuôi nấng vất vả, con lớn lên rồi thì cha mẹ lại nghĩ đến chuyện dạy con, làm bạn với con. Làm bạn với con chưa chắc đã khó. Nhưng để trở thành người bạn tốt của con là điều không dễ dàng.

Tất nhiên, không thể phủ nhận, bộ phim thu hút tôi còn vì bối cảnh phim.

Nước Ý.

Biệt thự cổ.

Cái nắng rạng rỡ của mùa hè Nam Âu. Vườn cây xanh mát và những bàn ăn được bày trong vườn. Những người phụ nữ Ý yêu nấu nướng với những món ăn được nấu bằng công thức gia truyền.

Quảng trường nước Ý- nhỏ và bình yên. Tabacchiera.

Bộ phim, với khung cảnh rất Ý của nó đã đưa tôi trở lại nước Ý/ làm tôi nhớ Ý thêm. Cũng giống như mùi cà phê, tiếng máy pha ca phê, vị lá oregano trên chiếc bánh mì giòn, vị phô mai hay mùi bếp điện khi nấu ăn, những cảnh phim dễ dàng khuấy lên nỗi nhớ nước Ý. Nếu như được xem phim trong rạp với màn ảnh rộng, ắt hẳn nỗi nhớ sẽ còn đậm hơn khi tưởng như da đang được sưởi ấm bằng ánh nắng Nam Âu, mũi đang hít hà cái không khí nóng nhưng không oi nồng trên quảng trường nước Ý.

“Call me by your name. And I will call you by mine.”

Movie

The Greatest Showman- Bậc thầy của những giấc mơ (2017)


the greatest showmanNếu tầm này nằm ngoái có “La La Land” thì tầm này năm nay có “The Greatest Showman”- hai bộ phim nhạc kịch mang màu sắc lấp lánh phù hợp với thời điểm những ngày cuối năm- khi đai đa số chúng ta ngoài việc sấp sấp ngửa ngửa với công việc thì có thể kiếm được chút thời gian ít ỏi để nhìn lại một năm đã qua, tận hưởng sự ấm áp, rộn ràng từ Giáng Sinh (dù ta theo Công giáo hay không) cũng như cho phép mình mơ mộng về một năm mới tốt đẹp hơn, thuận lợi hơn ở phía trước.

“The Greatest Showman” là dự án được thai nghén tới 7 năm trời của Hugh Jackman, do ông thủ vai chính, mang đến hình ảnh một Hugh Jackman mới mẻ- không còn râu ria hay kham khổ- mà sạch sẽ, bảnh bao, luôn mang trong mình khát khao làm giàu.
Bộ phim kể về một vài sự kiện trong giai đoạn rất ngắn của cuộc đời Phineas Taylor Barnum hay thường được gọi P. T. Barnum- người được coi là ông tổ của nghệ thuật trình diễn cũng như người sáng lập đoàn xiếc nổi tiếng Barnum & Bailey Circus. Xuất thân nghèo khó- con trai một người thợ may, sau đó lại lâm vào cảnh mồ côi, bần hàn khi người cha qua đời nhưng Barnum chưa bao giờ từ bỏ tình yêu với cô gái nhà giàu Charity. Tình yêu đó giúp Barnum vươn lên từ vị trí đứa trẻ mồ côi sống lăn lóc trên hè phố đến một anh viên chức chăm chỉ, cưới được Charity, có gia đình riêng, có con cái. Và vì Charity cũng như các con, Barnum quyết tâm làm giàu, quyết tâm mang đến cho Charity cuộc sống mà ông từng hứa với nàng.

Khởi nghiệp không thành công với bảo tàng tượng sáp, Barnum nghe theo “lời khuyên” của hai cô con gái, mang đến sức sống cho bảo tàng bằng cách chiêu mộ những người “dị thường”, những người bị “mẹ đẻ che giấu”, “mang họ ra ánh sáng” bằng một show diễn đầy màu sắc, nhạc điệu. Xã hội Mỹ thế kỉ 19 hiện lên với tầng lớp thượng lưu bóng bẩy, nơi những người nghèo, người da màu, người có ngoại hình “dị thường” bị phân biệt, đối xử, chế nhạo; và show diễn của Barnum bị phản đối, chửi bới, đỉnh điểm lầ bị đốt phá bởi dám đưa những con người như vậy lên sân khấu.

Đối với Barnum, show diễn là phương tiện giúp ông kiếm sống và làm giàu. Đối với những người được ông đưa lên sân khấu, show diễn là cơ hội để họ tìm thấy tự tin và hạnh phúc. Đối với khán giả của Barnum, show diễn là nơi họ tìm thấy tiếng cười. Đối với tôi, bỏ qua mục đích “kinh tế” của Barnum khi làm show, show diễn là bữa tiệc của âm nhạc, ánh sáng, của những màn trình diễn mãn nhãn và là sân khấu của “sự bình đẳng”- nơi những con người ở đáy cùng xã hội, bị xã hội vùi dập, tưởng như chẳng bao giờ nhìn thấy ánh sáng, được lao động và kiếm sống chân chính, được tỏa sáng, được tự tin.

Tuy nhiên, cảnh quay tôi thích nhất trong phim không phải là những show diễn- những bữa tiệc của âm nhạc, màu sắc và tiếng cười, mà là cảnh Barnum trở về nhà sau khi nhận tin bị sa thải do công ty phá sản, ông mang đến niềm vui cho vợ và hai cô con gái với “chiếc đèn của những điều ước”. Cả gia đình quây quần trên sân thượng, bao quanh là những tấm ga giường trên dây phơi và những hình ảnh đẹp đẽ được tạo nên từ ánh sáng của đèn cầy và chao đèn đang xoay tròn. Charity- vợ của Barnum- từ bỏ gia đình giàu có để đi theo chàng trai nghèo- và kể cả khi cuộc sống có vất vả thế nào, kể cả khi chồng mới mất việc, cô vẫn chỉ ước cuộc sống lúc nào cũng hạnh phúc như thế này.

Cuộc hôn nhân của Barnum và Charity lâm vào khủng hoảng không phải lúc nghèo khó mà là khi họ giàu có, thừa mứa về vật chất. Tôi tin rằng cuộc hôn nhân ấy, câu chuyện của họ không phải chỉ có trên phim. Đấy là câu chuyện của rất nhiều người chúng ta, khi ta rất muốn nhưng khó có thể có tất cả: sự nghiệp vẻ vang, túi đầy tiền và một gia đình hạnh phúc.

Và thật may mắn, bộ phim kết thúc có hậu. Cuộc hôn nhân của Barnum và Charity không tan vỡ. Barnum vực dậy được gánh xiếc và quay về với gia đình, dành thời gian “nhìn hai con gái của tôi lớn lên”.

Tất nhiên, phim là phim và đời là đời.
Nếu “The Greatest Showman” được công chiếu vào tháng 12 năm 2017, kể về cuộc đời của người đàn ông vĩ đại- P. T. Barnum- người sáng lập đoàn xiếc nổi tiếng Barnum & Bailey Circus; thì 7 tháng trước đó, tháng 5 năm 2017 đoàn xiếc danh tiếng này đã phải đóng cửa vĩnh viễn vì không đủ sức tồn tại trong thế giới phẳng, thế giới của smart phone và Internet.
Và có lẽ trong đời thực, thật khó để chúng ta trở thành The Greatest Showman cho chính cuộc đời mình.
Để vừa đứng trên đỉnh cao, vừa có một cuộc sống hoàn mỹ.