Italia, Sport

(Euro 2016) Italia- Sweden


540913200
during the UEFA EURO 2016 Group E match between Italy and Sweden at Stadium Municipal on June 17, 2016 in Toulouse, France. Italy wins 1-0

Nghe Fratelli d’Italia vẫn thấy xúc động.
Xem bóng đá vẫn thấy lo lắng và hồi hộp.
Giờ adrenalin vẫn đang tăng trong từng mạch máu.

Cảm ơn Gli Azzurri. Các anh là đội tuyển “vô danh tiểu tốt” nhất kể từ khi em biết yêu tuyển Ý, nhưng các anh cũng là đội tuyển đoàn kết nhất kể từ khi em yêu màu Thiên Thanh.
Cảm ơn các anh già, lùn của em đã chiến đấu và chiến thắng đội tuyển Thụy Điển cao to và khỏe như trâu.
Cảm ơn Conte và cái đầu “quái thai” của ông. Nhờ mưu tính chiến thuật, ông đưa Squadra Azzura đến chiến thắng đầu tiên sau 12 năm không thắng trận thứ 2 ở các kỳ Euro, và Italia trở thành đội thứ 2 giành vé vào vòng sau.

Cảm ơn Gli Azzurri đã giúp em nhận ra em vẫn yêu các anh, mãi yêu các anh. Dù tuổi tác và cân nặng làm em không còn yêu các anh điên rồ như thời trẻ.
Em có thể mỉa mai, chê bai khi các anh thất bại (vì đá như dở hơi).
Em có thể dửng dưng khi có ai đó khích bác, dè bỉu các anh.
Nhưng em không thể ngừng yêu các anh, và sẽ mãi yêu như thuở ban đầu- 14 năm trước.

VIVA ITALIA! VIVA ITALIA! VIVA FRATELLI D’ ITALIA!

Advertisements
Daily life, Italia

Agrigento, Sicilia


Từ đầu năm đến giờ lúc nào cũng quay cuồng. Mỗi tháng quay cuồng một kiểu.
Cuộc sống bây giờ câu “Khôn ngoan chẳng lọ thật thà” hình như không hợp mốt lắm.Nhưng thôi kệ đi, mình thấy vui là được rồi.

Hình như mỗi lứa tuổi sẽ có một kiểu khủng hoảng, chả tuổi nào giống tuổi nào. Ngày xưa thời còn trẻ, nghĩ là ít nữa lớn rồi thì chả còn gì mà khủng hoảng, nghĩ suy đâu.

Mãi rồi cũng lớn. Phát hiện ra ở cái tuổi này thì băn khoăn về giá trị thật, giá trị ảo, điều gì mới là cần thiết, điều gì mới là quan trọng. Đại loại thế. Giống kiểu đứng giữa đường, nhìn bên trái thấy một kiểu, nhìn bên phải thấy một kiểu. Không biết bên nào mới là thực. Rồi không biết là mình đang tỉnh hay đang mê.
Và nhớ, nhớ cái thể giới đơn giản, chan hòa trong quá khứ không xa lắm. Hồi ấy chưa bao giờ phải băn khoăn giữa thật-ảo, tin hay không tin cái gì.

Cũng có thể tất cả đều là thật đấy! Chẳng qua môi trường của mình không giống như thế, nên mình không tin được mà thôi

Quanh đi quẩn lại thấy mình cũng chả có gì. Thôi được cái cảm giác hài lòng (không phải thỏa mãn) với cuộc sống hiện tại kéo lại.

Muốn sống bình thường, nhạt nhòa cũng được, chứ không thích nổi bật và làm người của công chúng. Văn dốt võ dát thì chấp nhận thôi, bon chen thể hiện cũng chả ai để ý đâu mà cố. :))

Italia, Move

Hoàng hôn ở cảng


(Tiêu đề hình như không quá liên quan đến nội dung)

 

Hà Nội những ngày nắng. Rồi Hà Nội những ngày mưa. Những ngày mưa phùn và rét. Vừa buốt vừa rét.

Cuộc đời những ngày nắng. Rồi cuộc đời có những ngày mưa.

Cuộc đời của những ngày phải trầm trọng hóa con kiến thành con voi, để có cái mà nghĩ, mà động não. Hình như đã qua lâu rồi.

Tôi nhớ. Rất nhớ.

Có những buổi chiều tản bộ ra bến cảng. Cảng nhỏ thôi. Thuyền đỗ thì nhiều mà người thì ít. Ngồi nhìn nắng dần nhạt màu. Rồi hoàng hôn lan dần ra trên mặt biển.

Bình yên lắm.

Yên tĩnh lắm.

Nhẹ nhàng lắm.

Tôi nhìn sang khu biệt thự xây cạnh biển, thuộc về một khách sạn hạng sang. Tưởng tượng nếu đứng trên tầng hai của biệt thự kia, ngay cạnh ô cửa sổ thật gần mà cũng thật xa kia, rồi nhìn cảnh hoàng hôn đang buông xuống thì sẽ tuyệt diệu đến như thế nào.

Tôi thường thích ngồi vu vơ bên cảng, hoặc đi lang thang dọc cầu tàu. Những lúc ấy, suy nghĩ lặp lại trong đầu tôi luôn là “Sau này mình sẽ nhớ khoảnh khắc này lắm đây”. Và tôi nhớ thật. Càng những lúc khó khăn, suy nghĩ thì lại càng nhớ.

Những lần đi ra cảng chơi, tôi không bao giờ mang theo máy ảnh, thậm chí cả điện thoại. Chính vì thế, bây giờ tôi không có một tấm ảnh.

Chỉ có thể lục tìm trong trí nhớ.

Trong nỗi nhớ 🙂

Tôi bây giờ không còn là tôi của cái thời ngồi trên bến cảng mà ngắm hoàng hôn nữa rồi. Tôi đã từng rất cáu kỉnh. Bây giờ tôi vẫn cáu kỉnh, nhất là khi gặp những người mà tôi ngán đến tận cổ. Nhưng sự cáu kỉnh không còn kéo dài dai dẳng, hay thậm chí vác về đến tận nhà như ngày xưa.

Tức à? Chửi vài câu, thường bằng bàn phím, chứ cũng chả buồn mở mồm. Một lúc. Là hết.

Gặp những đứa mình chán ngán à. Cũng tức. Một lúc.

Rồi sau đó có thể gặp một em bán hàng siêu dễ thương lại còn bán đồ đẹp sale 40-50%. Thế là vui 🙂

Thời tiết thất thường. Tâm trạng cũng thất thường. Lúc tràn trề hi vọng. Lúc đầu óc lại u ám và lo lắng hết cái nọ đến cái kia.

Chỉ có cảm giác yên bình trong quá khứ xa xa, chỉ có kí ức là không thay đổi. Nguyên vẹn.

Trên đường ra bến cảng đôi lúc dẫm phải những viên đá nhỏ, đá chui vào dép xăng đan làm nhói nhói gan bàn chân.

Trước khi ra bến cảng bao giờ cũng phải diễu qua hàng cà phê bán kem và bánh, với một hàng gà quay và khoai tây chiên.

Đầu bến cảng thường có sạp bán hoa quả.

Đi lang thang vào cảng cũng nên cẩn thận vì hay có chó to chạy loăng quăng.

Nhiều lúc muốn quay lại quá khứ. Quá khứ không có kí ức, không có nỗi nhớ. Vì lúc đó tất cả vẫn đang ở thì hiện tại.

Ngoài kia mưa phùn vẫn rả rích.

Trong lòng nỗi nhớ vẫn len lỏi.

Viết lăng nhăng xong.

Cảm giác có một sợi chỉ Hạnh Phúc đang ở rất gần.

Ờ. Biết đâu. 🙂

(Ảnh minh họa không quá liên quan đến nội dung)
(Ảnh minh họa không quá liên quan đến nội dung)
Movie

“La grande bellezza” (The Great Beauty) (2013)


“La grande bellezza” bắt đầu bằng một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, đầy nhạc, đầy ánh sáng, rất thời trang và sự pha trộn giữa những người giàu có, những nghệ sĩ nổi tiếng và những vũ công thóat y. “La grande bellezza” bắt đầu bằng bữa tiệc sinh nhật lần thứ 65 của nhà văn, nhà báo Jep Gambardella- người đàn ông độc thân, tài năng và nổi tiếng.
Lựa chọn ở bối cảnh bộ phim ở một thành phố đã quá nổi tiếng, quá “cũ” nhưng cách Paolo Sorrentino lại không hề cũ. Roma rũ bỏ tấm áo yên bình, hiền hòa trong ngày nắng; tấm áo cũ kĩ, hoài niệm khi những cơn mưa, bầu trời xám xịt bao phủ các phế tích từ thời La Mã. Roma hiện đại, Roma với những cuộc vui ồn ã, Roma ăn chơi hơn, và Roma cũng hời hợt hơn.

Jep Gambardella dành phần lớn những buổi tối và đêm trong cuộc đời để ăn mặc thanh lịch, đến dự những bữa tiệc hoặc tổ chức những bữa tiệc trong ngôi nhà nhìn ra Colosseo của mình, và đi lang thang trên những con phố Roma. JepGambardella đi đâu, tìm kiếm gì trong những bữa tiệc triền miên, trên những con phố thưa vắng của Roma khi đêm xuống.Có lẽ ông đi tìm “La grande bellezza”, tìm vẻ đẹp vĩ đại, sẽ giúp ông có cảm hứng viết cuốn sách thứ hai trong sự nghiệp. Ai nói rằng cứ sống ở thành phố mà dấu ấ ncác công trình vĩ đại từ thời La Mã ở khắp nơi, cái đẹp có thể nhìn thấy mọi lúc, là người ta có thể dễ dàng tìm thấy“La grande bellezza”.

Những mối quan hệ, những cuộc gặp gỡ của Jep cho chúng ta gặp:

  • người đàn ông sống 40 năm ở Roma, luôn mơ ước tổ chức những show diễn cho riêng mình. Đến khi show diễn đầu tiên củathành công, đứng trên sân khấu, nhận tràng pháo tay của khán giả, ông quyết định không diễn tiếp, rời Roma về quê ngay hôm sau, bỏ lại tất cả tài sản và có lẽ cả những kỉ niệm.
  • người phụ nữ 40 tuổi nhưng vẫn trình diễn thoát y vì cần tiền, mà hóa ra là tiền đề chữa bệnh.
  • nữ thánh hơn 100 tuổi ăn chay trường, đến Vatican nhận sắc phong, cố gắng hết sức leo lên hết các bậc thang nhà thờ bằng cặp đầu gối già nua, run rẩy, với đức tin mãnh liệt vào Chúa trời.
  • anh chàng tưởng là điênmà lại không hề điên, thích Proust. Khi chết đi, chẳng có bạn bè khiêng quan tài. Cuối cùng bốn ông già, những người bạn của bà mẹ nổi tiếng lại đứng lên khiêng quan tài,tiễn anh đoạn đường cuối.
  • giới nghệ sĩ, giới thượng lưu và thậm chí cả tu sĩ phát cuồng,phụ thuộc vào những liều botox.
  • người đàn ông kì lạ, được “các công chúa của Roma” tin tưởng nên có chiếc vali chứa đầy chìa khóa, mở được cánh cửa dẫn đếnnhững địa điểm đẹ pvà không phải ai cũng vào được ở thành phố Vĩnh Cửu.

Paolo Sorrentino không thể quên đưa vào phim của mình những cảnh đẹp mê hoặc của Roma. Roma hiện lên bình dị khi Jep đi lang thang bên dòng Tevere hay via Veneto vắng người và thiếu vắng những paparazzi như trong “La dolce vita”. Roma hiện lên mê hoặc với khu vườn tuyệt đẹp của các “Hiệpsĩ dòng Malta”, với những bức tượng, với cả một không gian rộng mở lấp lánh ánh đèn. Nhưng Roma trong phim của Sorrentino không chỉ có thế. Roma ấy còn là Roma của những phận người đi lang thang trên phố, tham gia vào những bữa tiệc xa hoa , lạc lối trong những trống rỗng để kiếm tìm ý nghĩa, “la grande bellezza”của cuộc đời.

Tôi luôn thích phim Ý của các đạo diễn Ý hơn là phim Ý qua đôi mắt của Holywood. Holywood thích khai thác đất nước này ở khía cạnh phiêu lưu tình ái, những cảnh đẹp, tác phẩm nghệ thuật, ăn ngon, mặc đẹp và chấm hết. Năm 2012, đạo diễn Holywood nổi tiếng Woody Allen đã làm “To Rome with love”, cũng nhắc đến rất nhiều cảnh đẹp ở Roma, và rất hời hợt.

Phim của Sorrentino không quên nhắc chúng ta Roma, hay cả chính nước Ý đẹp đến thế nào, và không quên cho chúng ta thấy, đất nước ấy, những con người ấy vẫn đang ngày ngày trăn trở, đau đáu ra sao. Xem phim giống như uống tách cà phê vào buổi sáng, khi dạ dày còn rỗng không. Ngụm đầu không dễ uống lắm, nhưng rồi sẽ quen, sẽ thích và dư vị của tách cà phê kéo dài cả ngày.

Nếu có thể hỏi Sorrentino, chắc chắn tôi sẽ hỏi người đàn ông Napoletano, đang sống ở Roma nhiều năm rằng: Ông đã tìm thấy “la grande bellezza” của mình chưa? Và ông có nghĩ, một ngày nào đó, sau 40 năm sống ở thành phố Vĩnh cửu, ông- cũng như nhân vật trong phim- sẽ bỏ lại tất cả, trở về quê hương Napoli, với hai bàn tay trắng? 🙂

Những hình ảnh cuối cùng trong phim, đạo diễn cho góc máy lia dọc theo dòng Tevere. Con sông ấy chẳng quá đẹp so với những con sông ở các thành phố khác. Nhưng tôi tin, Tevere đẹp và vĩ đại. Bởi lẽ con sông ấy đã chứng kiến biết bao đổi thay, thăng trầm của thành phố. Và mỗi khi đi dạo bên dòng sông, như Jep, nghe tiếng nước chảy, cảm nhận nắng Roma, gió Roma, ta sẽ thấy như đang được nghe câu chuyện về thành phố Vĩnh cửu, và biết đâu, sẽ tìm được “la grande bellezza” trong nhưng mênh mông, trống rỗng. 🙂

Image

Italia

Ga xép


Sáng.
Ga xép.
Cả thành phố bị bao phủ bởi làn mưa trắng xóa.
Những khuôn mặt mệt mỏi,ngái ngủ hay háo hức đứng chờ tàu.
Mùi khói thuốc, mùi cà phê quyện với mùi mưa.
Những ngày xuân mưa tầm tã thế này, trời luôn lạnh, người ta luôn cần thứ gì đó để làm ấm.

Rồi tiếng thở dài, tiếng lầm rầm, tiếng than vãn. Cả hai chuyến tàu đi Roma và Venezia đều bị chậm, mỗi chuyến chậm hơn một tiếng.
Chữ “Ritardo” trên bảng thông báo như trêu ngươi hànhkhách.
Sân ga đang đông bỗng chốc vắng ngắt.Người ta quay vào phòng chờ nhà ga hoặc tìm một chỗ trong quán cà phê, những nơi ấm áp hơn, yên tĩnh hơn.

Cô vẫn ngồi lặng im trên băng ghế, tay cầm cốc cappuccino mua ở máy tự động. Cô không vội, cô yêu đất nước này, yêu cả cái chữ “Ritardo” đã quá quen thuộc mỗi khi đến nhà ga. Chậm hay nhanh, thành phố của những câu chuyện tình vẫn còn đó. Mà thực ra, trên đất nước hình chiếc ủng, có nơi nào không phải là nơi của những câu chuyện tình?
Anh ngồi trên sân ga, mải miết chơi bản nhạc phim “Bố già”- bản nhạc anh vẫn hay chơi những khi mưa, vừa ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc, vừa nhìn ra quảng trường. Anh sắp rời xa thành phố này, đến Roma làm việc trong nhà hàng của người chị họ.Liệu thành phố ấy có một khung cửa, một quảng trường cho những ngày mưa?

Cô nghe tiếng đàn,nhìn anh và cười. Ở đây, nhìn thấy một anh chàng đẹp trai đang chơi đàn đâu có gì lạ.
Anh nhìn lên, đáp lại nụ cười của cô.

“Chào anh, em là An, đến từ Việt Nam. Em có thể ngồi đây nghe anh đàn không?”
“Alessio, rấtvui được biết em. Mời em ngồi”

Anh cứ mải miết chơi đàn, cô  cứ lặng lẽ nghe, tay xoay cốc cà phê giờ đã rỗng không mộtcách vô thức.
Mưa vẫn cứ rơi.
Sân ga vẫn vắng lặng.

Rồi tiếng người xôn xao, tiếng bánh xe lăn trên sân, thông báo tàu đang đến ga trong vài phút nữa.
Khi ấy, Alessio đang chơi “Mi mancherai”.
Tình cờ… mà như một lời chia tay…

Tàu đến.
Cái hôn phớt trên má thay cho lời tạm biệt
Hai đôi mắt nhìn nhau đầy tiếc nuối.
Có thể đây là lần đầu tiên và duy nhất họ gặp nhau
Không ai hỏi ai, không trao đổi email hay số điện thoại.

Sáng.
Ga xép.

Hai chuyến tàu đi về hai hướng.

Daily life, Italia, Vietnam

28.10.2012


Hà Nội ngày bão. Mưa rả rích, dai dẳng suốt ngày. Chắc bão đang về gần lắm rồi nên thỉnh thoảng lại có cơn gió thổi mạnh làm mành tre đập vào cửa sổ cồm cộp.
Mình ngồi nhà uống trà, đọc sách.
Ngày mưa dai dẳng, chả ai làm gì, chẳng có chuyện gì cũng thấy buồn. Đường phố đi ngủ sớm.

Lại nhớ quãng thời gian ngắn ngủi ở Palermo, mình rất sợ những ngày mưa. Palermo bình thường đã buồn hơn Hà Nội. Ng
ày mưa thì lại càng buồn.
Hôm nào mưa là lại lôi ghế ra ban công ngồi, uống trà nóng, nhìn những giọt mưa rơi trên ban công, làm mái đỏ của khu nhà đối diện sẫm lại, nhìn những đám mây sà xuống, che khuất dần dãy núi.
Và từ đấy mình thấy rất sợ cái cảm giác cô đơn và buồn nếu phải sống một mình một phòng, tự tạo ra âm thanh, tự lắng nghe âm thanh (May mà chưa chập cheng đến độ tự nói chuyện với chính mình)

vào những ngày mưa…