Movie

Ngày em đẹp nhất (2018)


2018082015161436924_1534745770

 

Vẫn là tình đầu- đúng người nhưng sai thời điểm.

“Ngày em đẹp nhất” xoay quanh cuộc đời và tình yêu của Seung-hee và Woo-yeon từ khi họ là học sinh trung học- mô- típ quen thuộc và dễ được khán giả đón nhận.

Cũng như bao mối tình đầu trên màn bạc, tình yêu của Seung-hee và Woo-yeon trải qua những khoảnh khắc ngây thơ, ngọt ngào, được thử thách bằng những biến cố trong cuộc sống. Và cuối cùng, họ không cùng nắm tay nhau đi đến “nhà tù của tình yêu”, người xem vẫn cảm thấy hài lòng và ít tiếc nuối.

Seung-hee và Woo-yeon rời xa nhau không phải vì sự lựa chọn nâng lên đặt xuống rồi hy sinh tình yêu vì sự nghiệp hay tương lai. Họ cũng chẳng rời xa nhau vì người thứ 3 chen ngang. Chỉ đơn giản, anh chàng Woo-yeon chung tình yêu nàng từ lần đầu gặp mặt ở trường cấp 3, kiên trì yêu nàng suốt những năm đại học cuối cùng cùng có được trái tim người đẹp. Thế nhưng chính Woo-yeon, trong giai đoạn khó khăn của cuộc đời, đã không đủ bản lĩnh và sự bình tĩnh, để vuột mất tình yêu. Tôi không rõ Seung-hee sẽ là người con gái Woo-yeon yêu nhất hay không. Nhưng tôi chắc chắn, cô là người anh sẽ nhớ suốt đời.

Ắt hẳn không ít người trong chúng ta phải đối diện với khó khăn khi cầm tấm bằng “cử nhân” trong tay, tự tin bước ra trường đời để rồi nhanh chóng phát hiện ra tấm bằng ấy chẳng là gì cả. Tấm vé vào đời hóa ra không phải tấm vé vào khoang hạng Nhất như ta vẫn hằng mong. Những lần “apply” lia lịa và không nhận được một cuộc gọi phỏng vấn. Sự bế tắc khi bạn bè xung quanh đã dần “vào guồng” trong khi mình vẫn quay cuồng xin việc.

 

Tôi từng nói& nghĩ đến “nếu”, “giá như” vô vàn lần trong đời. Tôi không nhớ nổi tôi đã bao lần rơi vào tâm trạng giống anh chàng Woo-yeon, bế tắc, hoài nghi và tự đặt ra vô số chữ “nếu”.

Chữ “nếu” chẳng giúp được tôi, nhìn lại quá khứ và dằn vặt bản thân chưa hề giúp được tôi. Còn với chữ “nếu”, Woo-yeon đã để tuột mất tình yêu mà anh sẽ nhớ suốt đời. Seung-hee đã kiên quyết chia tay khi vẫn còn yêu Woo-yeon dù đối với cô, cơ hội sang Bỉ làm việc không hề sánh bằng cuộc sống chung cùng Woo-yeon.

Khi Seung-hee trở về nước, đến tận chỗ làm tìm Woo-yeon để báo rằng cô sắp lấy chồng và muốn gặt mặt trực tiếp chứ không phải báo qua điện thoại. Khi Woo-yeon khóc rưng rức nhìn thấy hình vẽ của Seung-hee ngày trước.

Tôi tin rằng họ vẫn còn yêu nhau.

 

Hẳn là nếu không có chữ “nếu”, cuộc đời đã rẽ sang một hướng khác, tình đầu đã không tan vỡ.

Đừng nuối tiếc, bởi Woo-yeon và Seung-hee đã có bốn mùa yêu nhau trọn vẹn. Và quan trọng hơn nữa, họ không chỉ trao cho nhau tình bạn, tình yêu, họ đã ở bên nhau, đồng hành và giúp đỡ nhau trong những thời khắc quyết định cuộc đời.

Nếu không có tình đầu da diết với Seung-hee, Woo-yeon không bao giờ thi đỗ và học đại học, gặp những người bạn tri kỉ rồi trở thành thầy giáo Woo-yeon chững chạc của hôm nay.

Nếu không gặp lại Woo-yeon, Seung-hee đã không quay lại với công việc thiết kế thời trang, không sang Bỉ làm việc rồi trở thành cô dâu bước vào lễ đường của hôm nay.

 

Mọi việc xảy đến trong đời đều có lý do của nó. Đừng sợ rằng, đừng nói nếu.

Cuộc đời không có Nếu. Chỉ có Quá khứ- Hiện tại- Tương lai.

Advertisements
Movie

Điềm mật mật (1996)


maxresdefault

Ngày 1 tháng 3 năm 1986.

Chuyến tàu từ Đại Lục đến Hồng Kông dừng tại ga Cửu Long.

Lý Tiểu Quân (do Lê Minh thủ vai) tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh hòa vào dòng người mang theo ước mơ đổi đời. Tiểu Quân bắt đầu giấc mơ Hồng Kông bằng công việc giao gà trên chiếc xe đạp cà tàng. Và trong một lần lớ ngớ bước vào McDonald, Lý Tiểu Quân gặp Lý Kiều (do Trương Mạn Ngọc thủ vai). Nếu anh chàng Lý Tiểu Quân đến từ Vô Tích luôn mang trong mình sự chân thành, và nụ cười nom hơi ngờ nghệch, “nhà quê” thì cô nàng Lý Kiều đến từ Quảng Châu với sự lanh lẹ, sắc sảo lại  nhanh chóng hòa nhập và tận dụng mọi cơ hội để kiếm tiền ở Hồng Kông. Hai con người tưởng chừng tính cách trái ngược lại trở thành bạn, thành “người bạn thân duy nhất ở Hồng Kông”. Giữa đường phố Hồng Kông phồn hoa, náo nhiệt, anh nhân viên hàng thịt chở cô nhân viên McDonald trên chiếc xe đạp cũ kĩ. Họ cười, hạnh phúc và rạng rỡ hơn tất cả những cửa tiệm thời trang sang chảnh, họ “giàu” hơn tất cả Hồng Kông.

Năm 1990.

Lý Tiểu Quân đón người bạn gái lâu năm sang Hồng Kông và kết hôn. Lý Kiều chung sống với “anh Báo”- tay giang hồ giàu có, sống rất có tình và yêu thương cô. Họ chia xa để hoàn thành mục đích khi đến Hồng Kông.

Và họ lại chẳng cảm thấy hạnh phúc.

Đốm lửa tình chưa bao giờ tắt cứ âm ỉ cho đến cái ngày họ đi chung xe.  Lý Kiều ngồi trong xe, nhìn theo Lý Tiểu Quân đi bộ phía trước, trên lưng áo anh là chữ kí ca sĩ Đặng Lệ Quân vừa xin được. Lý Kiều đau lòng gục xuống vô lăng, còi xe vang lên. Tiếng còi vô tình ấy thức tỉnh Kiều và Quân. Không cố che giấu tình cảm, không nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, Kiều nhoài người qua cửa xe hôn Quân. Giữa đường phố Hồng Kông. Họ hôn nhau đắm đuối. Hôn nhau như thế đó là nụ hôn cuối.

Năm 1993.

New York. Đông đúc. Yellow cabs.

Có những người sinh ra để dành cho nhau thì dù bao biến cố, thăng trầm họ vẫn sẽ quay về với nhau.

Năm 1995.

Truyền hình đưa tin ca sĩ Đặng Lê Quân đột tử trong một khách sạn ở Pattaya. Kiều và Quân vô tình đứng cạnh nhau, cùng xem bản tin trên một chiếc vô tuyến.  Họ nhìn nhau. Họ cười. Giữa New York.

Đi 1 vòng. 10 năm. Lần này họ có ở bên nhau?

Năm 2018.

Nếu Trương Mạn Ngọc của “Tâm trạng khi yêu” là nàng Tô Lệ Trân kiêu bạc thì Trương Mạn Ngọc của “Điềm mật mật” là cô nàng sắc sảo, bất chấp tất cả để được đổi đời. Nếu Lê Minh là một trong “tứ đại thiên vương” Hồng Kông, có ai ngờ anh lại khắc họa sự quê mùa, chân chất của Lý Tiểu Quân thật đến thế? Xem phim để thấy năng lực diễn xuất của hai diễn viên hàng đầu Hồng Kông cũng như tiếc nuối về một quá khứ hoàng kim của điện ảnh xứ Cảng Thơm.

“Điềm mật mật” đưa người xem qua những địa danh phồn hoa bậc nhất thế giới. Từ Hồng Kông tấc đất tấc vàng với những ngôi nhà chọc trời, với tiếng Quảng rổn rảng. Đến New York náo nhiệt, giàu có và cả bất ổn. “Điềm mật mật” là bộ phim về tình yêu rất đời. Tình yêu không long lanh như trong tiểu thuyết, không da diết trọn đời như những bài hát của Đặng Lệ Quân, bởi dù tình yêu có luôn được ngợi ca thì khi đối mặt với những toan tính cuộc đời, tình yêu thường được hy sinh trước nhất. Và không phải ai trong chúng ta cũng may mắn như Kiều và Quân, từ bỏ tình yêu và vẫn tìm lại được.

 

Ngày 1 tháng 3 năm 1986.

Cảnh phim cuối cùng. Cú twist của đạo diễn.

Chuyến tàu từ Đại Lục dừng lại tại bến Cửu Long (Hồng Kông).

Hai hành khách ngồi đấu lưng với nhau.

Một người tên Lý Tiểu Quân.

Người kia tên… Lý Kiều.

Movie

[Spoiler Alert] Song Lang (2018)


e72cb7f23241afb8c0924474761dc10f9b0f01df

Lần đầu tiên tôi biết đến “Song Lang” là đoạn trailer nhỏ khi xem một bộ phim Việt ngoài rạp hôì đầu năm (Phim gì thì quên tên mất rồi :P) . Lúc đó thấy phim này sao mà đẹp quá và cố nhớ phải đi xem khi phim ra rạp.  Poster “Song Lang” dễ làm người ta nhầm tưởng đây là bộ phim đi sâu khai thác nghệ thuật cải lương. Đến khi ngồi trong rạp mới vỡ lẽ đây là bộ phim về vài phận đời có mối liên hệ với môn nghệ thuật này.

Mở đầu phim là cảnh nhân vật Dũng đi lễ chùa dâng hương cũng như lời dẫn giải thích về “Song Lang”. “Song lang là một loại mõ nhỏ bằng gỗ, là một biểu trưng trong dàn nhạc  cải lương. Nó có vai trò rất quan trọng trong việc giữ trường canh cho các nhạc cụ khác theo đó mà giữ tiết tấu nhịp điệu của mình trong hòa tấu. (Wikipedia, 2018)

******

Sài Gòn những năm 80 của thế kỉ trước.

Nước phim cũ kĩ. Sân khấu cải lương. Chung cư cũ. Cầu thang dốc. Ngõ hẹp và tăm tối.

Dũng vốn là “con nhà nòi” cải lương: cha là nhạc công trong dàn nhạc, mẹ là một nghệ sĩ cải lương tài sắc. Cuộc đời Dũng có lẽ sẽ có êm đềm, vui vẻ, đắm chìm trong tiếng ca cải lương, trong những bộ đồ hát lấp lánh hay tiếng “song lang” nếu như không có những thay đổi thời cuộc. Từ đứa trẻ hồn nhiên hạnh phúc, hay cười đùa, Dũng mất mẹ, rồi mất cả cha. Dũng đi đòi nợ/ thu nợ thuê để kiếm chén cơm. Và Dũng không còn hay nói hay cười nữa.

Vì sinh nhai, vì cả những đau khổ trong đời, Dũng trở thành tay giang hồ lầm lì và gián tiếp/ trực tiếp đẩy nhiều phận đời vào cảnh khổ đau. Biên kịch và đạo diễn khéo léo lồng vào những chi tiết nhỏ: Dũng tắt đài khi đài nói về cải lương, Dũng đi thu nợ nhưng không bao giờ tranh thủ trấn lột con nợ, Dũng chững lại khi nhìn thấy tên đoàn cải lương trong danh sách phải thu nợ, Dũng dịu dàng với trẻ con… để người xem có cái nhìn toàn diện về tay giang hồ với vẻ ngoài lì lợm và cô độc.

 

Cuộc đời giang hồ của Dũng ắt hẳn sẽ ổn định bền lâu nếu Dũng không vô tình gặp Linh Phụng- một ca sĩ cải lương có tài và trong veo, trong veo rất nhiều so với thế giới Dũng đang sống. Hai người đàn ông, ngoại hình tưởng chẳng hề liên quan đến nhau nhưng hóa ra lại giống nhau đến kì lạ: từ những biến cố trong đời và cả trái tim ấm áp. Điều quan trọng hơn cả: cuộc đời họ đều gắn liền với cải lương và họ đều là những kẻ cô độc không người thân thích.

Cải lương- qua hình tượng nhạc cụ “song lang”- dẫn dắt người xem đến với cuộc đời Dũng, đến với cuộc đời Linh Phụng và dẫn dắt hai mảnh đời đến bên nhau. Cảnh phim tình nhất là khi Dũng đệm đàn để Linh Phụng ca đoạn cải lương mà cha Dũng viết. Trong căn chung cư cũ nát, một bên là tên giang hồ có máu mặt đang đàn, một bên là ca sĩ cải lương có tiếng đang hát. Nếu Linh Phụng giúp Dũng vượt qua ám ảnh đau buồn về cải lương, để rũ bỏ con đường tối, quay về với ánh sáng sân khấu thì Dũng mang đến cho Linh Phụng cảm nhận đầu tiên về tình yêu và sự thăng hoa trên sân khấu.

 

Cảnh phim đẹp nhất chính là trong đêm trăng, khi chung cư bị cúp điện, Dũng và Linh Phụng cùng ngắm trăng, trò chuyện trên sân thượng, bên bảng hiệu máy khâu Singo. Không còn ánh đèn nhân tạo, chỉ có ánh sáng trăng êm dịu, không còn cây còn nhà che khuất tầm nhìn, chỉ còn hai người đàn ông đang trải lòng mình. Cảm phim ấy là tôi nhớ đến Xuân Quang Xạ Tiết và 2046 của Vương Gia Vệ:

  • khi Lương Triều Vỹ nhảy điệu Tango với Trương Quốc Vinh;
  • khi Lương Triều Vỹ hôn đắm đuối Chương Tử Di trên sân thượng Khách sạn Phương Đông.

 

“Song Lang” không nói sâu về Cải lương và cũng không hẳn là bộ phim về tình yêu đồng tính. “Song Lang” là bộ phim Việt đáng để xem, nhất là với những người yêu Sài Gòn và yêu những cảnh phim đẹp. Dũng làm tôi nhớ đến “Chí Phèo” của Nam Cao. Cuộc đời và số phận đưa đẩy Dũng trở thành tay giang hồ nhưng đến khi Dũng quyết định rửa tay gác kiếm, rũ bỏ một chương đời buồn thì cuộc đời cũng không chịu buông tha cho Dũng. Buổi diễn hôm đấy Dũng không mang đàn đến gặp bà bầu gánh hát như đã hẹn với Linh Phụng. Thực ra Dũng đã đến và anh đã gục ngã  trước cổng rạp, ngay khi chuẩn bị bước sang một chương đời mới mà ắt hẳn sẽ tươi sáng và sạch sẽ hơn chương đời đã qua. Linh Phụng buồn bã rời rạp dù vừa có buổi diễn thăng hoa (vì không thấy Dũng), bàn chân anh đạp lên vỉa hè sũng nước mưa mà chẳng hay biết trước đó không lâu những viên gạch lát hè ấy thấm đẫm máu của Dũng.

 

Rời rạp tôi trách biên kịch và đạo diễn sao mà ác quá, sao không cho Dũng được sống một chương đẹp đẽ hơn vì đời Dũng đã bất hạnh lắm rồi. Sao không để Dũng và Linh Phụng được đàn hát bên nhau, trở thành tri kỉ như hai nhân vật trong “Bá Vương Biệt Cơ”. Để rồi khi cảm xúc đi qua, tôi hiểu rằng Dũng phải chết, Linh Phụng phải mất đi tình yêu đầu tiên theo cái cách đầy bi kịch bởi đó chính là Cuộc Đời. Cuộc đời không phải lúc nào cũng sáng sủa như sân khấu cải lương hay lấp lánh, lộng lẫy như những bộ trang phục biểu diễn. Cuộc đời phũ phàng như lời nói của dì Lan cho vay nặng lãi “Ai vay nợ mà cũng đòi chết như nhà thằng Tám đen thì tao chết trước” và lời dì nói khi Dũng quyết định nghỉ việc: người ta tự đến vay tiền dì, vay thì phải trả chứ dì không hề gạ hay ép họ vay tiền.

 

*Nếu như hai tấm băng rôn ngoài cửa rạp là chữ dán (chứ không phải in bạt rất hiện đại) và tôi có thể nghe rõ hết lời thoại (do diễn viên nói giọng Nam, nhiều đoạn tôi nghe không rõ),  “Song Lang” hoàn hảo.*

 

Daily life

Kí sự đi đẻ (phần 3)


16487246_10212302919717317_5041552802797284809_o

Trên đường vào phòng bệnh cố nhìn mà chả thấy người thân đâu, hoang mang vcc. Vào phòng bệnh cũng tự lăn từ cáng ra giường, y tá trải drap giúp thôi. Mình nhờ y tá ra hành lang gọi giúp “Anh Cương” mà chả thấy anh Cương đâu cả. Khó hiểu vcl. Đang nằm trên giường bệnh chửi thầm anh Cương thì bác sĩ bế Đà Lạt vào (Đà Lạt được “bàn giao” ở phòng trực của bác sĩ trước khi về với mẹ”), đặt Đà Lạt nằm cạnh mẹ rồi bảo “Pha sữa cho con ăn đi nhé bạn này đói rồi”.
Đậu má! Bác sĩ vừa đi một cái là mồm thằng Đà Lạt bắt đầu ngoạc ra. Trên người mình không có một cái gì ngoài bộ quần áo bệnh viện và cái kính đeo trên mắt cùng một đứa trẻ sơ sinh đang ngào ngào vì đói. Mượn điện thoại gọi “anh Cương”- không nhấc máy, gọi bà ngoại bà bảo đang nấu cháo chuẩn bị vào. Lúc này thằng Đà Lạt cũng ngừng khóc, tưởng êm thì lại khóc lại, bí quá lại phải mượn điện thoại gọi cho “anh Cương”. May quá lần này thì nhấc máy.
“Anh đang ở đâu đấy? Anh vào phòng bệnh ngay con với em về phòng bệnh rồi. Con đói lắm đang khóc mà không có gì ăn”
“Ờ em nào đấy?”
@#$%^&*(())_^^#@@^%&(^*()(_+. Nói chung cũng muốn làm người phụ nữ yếu đuối, dịu dàng lắm mà đời không cho thì đành phải chịu.
“Vợ anh chứ ai. Anh có điên không đấy? Anh đang ở chỗ nào rồi? Vào viện ngayyyyy”
Nghe tiếng quát “anh Cương” nhận ra vợ ngay và hết cơn ngáo. Hóa ra anh đang nằm ngủ ở nhà.
Bác cùng phòng nghe biết là người nhà chưa đến, thằng Đà Lạt thì cứ ngào ngào vì đói nên thương tình hỏi có muốn cho con ăn không bác cho. Lúc đầu còn ngại, sau nghe tiếng con khóc suốt ruột quá nên đành xin bác 20ml. Bác rất tốt bụng pha luôn 20 ml sữa của con bác và bế thằng Lạt cho bú. Được 20 ml sữa thằng Lạt êm luôn , không khóc lóc gì nữa. Vậy đó, những giọt sữa đầu đời thằng Đà Lạt được ăn là đi xin của bác giường bên và cũng bác là người cho nó ăn chứ không phải bố mẹ.
Một lúc sau người nhà đến đông đủ, mình nằm mãi cũng chán thấy có bác sĩ đến vội hỏi xem em ngồi được không. Dù mình thấy khỏe khoắn và không thấy đau (vì thuốc giảm đau vẫn còn tác dụng) nhưng không nên manh động, cậy khỏe. Bác sĩ bảo “Ngồi được thì tốt quá” nên mình ngồi dậy luôn, tiện thể xem mặt Đà Lạt. Hơn 12 tiếng sau khi mổ mình xuống giường tự đi ra nhà vệ sinh. Lúc này thuốc giảm đau đã hết tác dụng, bắt đầu thấm thía cơn đau dù giờ thì quên là đau như thế nào rồi. Phòng mình ở đầu hành dãy trong khi nhà vệ sinh ở cuối dãy, quãng đường từ phòng ra nhà vệ sinh hôm đó là lần đầu tiên mình đi chậm đến thế, từng bước nhỏ bước nhỏ vì đau vết mổ dù đi không phải vịn vào đâu cả. 3 ngày 2 đêm nằm viện thật sự vô cùng nhàm chán, chả có gì để làm để chơi trong khi không gian bệnh viện luôn ồn ào người ra người vào nên mình ngủ được rất ít. Rảnh quá nên mình hay lò dò ra hành lang tập đi, dù không đi được thoăn thoắt như bình thường nhưng việc đi lại thường xuyên giúp mình giải khuây, làm quen với việc đau vết mổ dù mỗi khi ngồi dậy vẫn phải nhờ người đỡ.
Sang ngày thứ 3 mình lải nhải hỏi bác sĩ từ sáng xem đã được ra viện chưa vì trước khi đi đẻ đã hỏi thăm rồi. PSHN đẻ thường thì hôm trước hôm sau về còn đẻ mổ nằm 3 hôm thôi. May quá bác sĩ cho mình về. Về đến nhà yên tĩnh, mát mẻ đúng là một thiên đường. Còn sau đó quãng thời gian nuôi trẻ sơ sinh thì không thiên đường lắm.
Giờ ngồi biên lại những dòng này, kí ức chửa đẻ ùa về mà vẫn thấy ghê hết cả răng. Giờ bảo đẻ một cái mà được luôn 1 đứa trẻ 1 tuổi thì ok chứ nghĩ đến cảnh nuôi con 1 năm đầu mà vái cả nón.
Daily life

Kí sự đi đẻ (phần 2)


17038513_10212579505791796_8940467403106973815_o.jpg

Đận này nghe chuyện đi đẻ nhiều nhiều nên lại ngồi viết tiếp phần 2. Phần 1 ở đây: https://cia0bella.wordpress.com/2017/04/30/ki-su-di-de-phan-1

Phòng mổ sáng choang với 3 giường mổ đây rồi. Mình được chỉ vào giường ở chính giữa phòng cũng là cái giường mổ mà “đèn không hắt bóng” bị cháy. Lúc đấy vẫn còn tâm trạng để nhớ lại truyện “Đèn không hắt bóng” cơ đấy. Giường mổ cao vcc phải tự trèo lên. Giờ thì trèo lên dễ không mà khi ấy còn đeo bụng bầu nặng trịch, trèo lên được giường mổ cũng hết hơi. Trước khi trèo lên giường mổ thì phải bỏ váy phụ sản lại. Lần đầu tiên trong đời phải chuổng cời giữa cái phòng sáng choang, lại còn toàn người lạ. Nhưng tâm lý khi ấy chỉ mong mẹ tròn con vuông nên cũng không xấu hổ lắm. Nằm trên giường mổ rồi, kĩ thuật viên phòng mổ nhanh chóng thao tác chuẩn bị cho cuộc mổ. Đầu tiên là đặt ống xông tiểu, đây chắc là cái việc kinh khủng nhất trên đời, kinh hơn cả mổ. Đặt cái ống xông vào mà buốt tận óc, may mà anh KTV thao tác cũng nhanh chỉ tầm 15-20 giây gì đó là xong. Đặt ống xông tiểu xong thì tự nhiên trên đầu hiện ra 1 anh KTV khác, nhanh tay phanh áo mình ra để dính dính mấy cái lên người để đo nhịp tim, đặt máy đo huyết áp, dây truyền phía bên phải, đặt hai cái ống ô-xi vào mũi. Xong xuôi thì gây tê màng cứng. Lúc này anh KTV đặt ống xông tiểu đã quay lại, trước khi chọc kim anh dặn “Đau thì bảo anh NGAY nhé!”. Để gây tê màng cứng phải nằm nghiêng sang phải, đầu gối co lên hết cỡ, lúc này có một KTV nữ giúp giữ đầu gối. Khi bầu có lần mình xem clip mô phỏng gây tê màng cứng sợ hết hồn vì bác sĩ cầm cái kim dài như thanh kiếm chọc vào tủy sống mà đến lúc gây tê màng cứng thật thì không thấy gì, chỉ nhói 1 tí xíu là xong. Gây tê màng cứng xong anh KTV sẽ hỏi thấy chân ấm chưa…, chị KTV đặt một miếng vải trắng dày bên trái và bảo mình nghiêng mặt sang trái, rồi họ dựng màng chắn trước mặt mình để chuẩn bị cuộc mổ.
Do được gây tê nửa thân dưới nên mình hoàn toàn không có cảm giác gì và cũng chẳng biết khi nào bác sĩ bắt đầu rạch bụng. Chỉ đến lúc nghe thấy giọng nữ nào đó kêu “Lệch à, lệch à” rồi cảm nhận có bàn tay đang ấn lên bụng mình thì mới biết cuộc mổ đang diễn ra. Khi ấy vẫn tuân thủ yêu cầu của kịp mổ, nghiêng đầu sang trái, kê mặt vào cái khăn trắng, xung quanh không gian trắng toát, tự nhẩm trong đầu “Nam mô a di đà Phật” mong con sinh ra được thuận lợi, bình an. Phòng mổ khi ấy chỉ có một mình mình đang mổ nhưng do phòng chăm sóc sau sinh ở ngay cạnh, thỉnh thoảng lại có tiếng khóc nên mình cũng chẳng biết Đà Lạt được bác sĩ đưa ra lúc nào, khi bác sĩ đưa ra có khóc không, tiếng khóc của con ra sao, cũng chẳng biết cảm giác bụng mình bỗng nhẹ bẫng như mọi người kể lại.
Đang lúc mổ thì mình thấy nôn nao, buồn nôn lắm mà sợ nôn trên giường mổ không biết có bị mắng không. Nhưng không nhịn nổi nữa nên đành nôn vậy. Lúc này mới hiểu tại sao lại có chiếc khăn trắng thần thánh và tại sao KTV lại dặn mình kê mặt vào đó. Nôn xong mình không thích tự ngắm bãi nôn của bản thân lắm nên mình quyết định quay đầu sang phải, nhìn cái máy đo nhịp tim, huyết áp. Lúc này có vẻ em bé đã được đưa ra thuận lợi và bác sĩ đang vệ sinh, khâu vá… Đang nằm ngắm cái máy chạy tít tít thì có chị KTV cầm hồ sơ hỏi bệnh án của mình đi ra hỏi tên chồng tên con để kiểm tra xem mình có tỉnh táo không. Thấy con mẹ trả lời leo lẻo cái mồm nên chị cầm hồ sơ một đi không trở lại, trước khi đi khuất còn nghe chị bảo “Tỉnh, nôn trên giường mổ rồi”.
Nằm chơi ngắm máy 1 tí thì y tá bế Đà Lạt ra cho mẹ xem mặt, Đà Lạt đươc đưa về gần đầu mẹ “Mẹ xem mặt con đi”. Ôi trời đất ơi! Cả thai kỳ lo lắng con đẻ ra “đẹp trai” như bố, may mà trời thương cho em bé Đà Lạt trắng muốt, môi đỏ. Nhìn thấy con mà nước mắt trào ra, tôi không tin đời tôi vì con quá xinh so với kì vọng của mẹ. Trước khi đẻ xem video thấy mẹ gặp con lần đầu khóc nức nở, không hiểu tại sao thế. Đến lượt mình mình cũng khóc nức nở thật, rất tự nhiên thôi. Cô y tá đưa Đà Lạt đến gần để mẹ thơm lên trán con 1 miếng rồi bảo “Mẹ đừng khóc nữa” rồi bế tót Đà Lạt đi mất. Khâu vá gần xong thì bác sĩ mổ chính đến chúc mừng mình và dặn “… Hai mẹ con phải dùng kháng sinh”. Lúc đó mừng quá nên không kịp nghe lí do, chỉ kịp bỏ hai từ “kháng sinh” vào đầu. Khi về buồng bệnh mới biết do nước ối xanh nên hai mẹ con đều phải dùng kháng sinh để tránh nguy cơ nhiễm khuẩn. May vẫn nhớ nói lời cảm ơn bác sĩ cho cẩn thận và tử tế. Bác sĩ thứ 2 là người hoàn tất khâu vết mổ, lúc bác sĩ đi qua chỗ mình tay vẫn cầm cái kim khâu dính máu lủng lẳng sợi chỉ nhìn như cái liềm mini. Nhìn thấy máu là mình hết hồn nên quên không cảm ơn bác sĩ thứ 2, đến giờ vẫn thấy áy náy. Khâu vá xong các kĩ thuật viên lại tiến đến, gỡ màn chắn, dây dợ, máy móc trên người trừ có dây truyền vẫn theo mình vào phòng hậu phẫu. Trước khi mổ nghe các KTV đùa với nhau là đèn mổ chỗ mình nằm cháy rồi, bóng của Mỹ nên chưa thay được, bác sĩ bảo KTV là mổ không cần đèn. Mình chỉ sợ bác sĩ mổ cho mình là mổ mò, không có đèn thật nên lúc dỡ màn chắn mình phải nhìn lên trần kiểm tra ngay. Ô may quá! Đèn bị cháy nhưng họ xoay đèn của giường bên cạnh sang, bác sĩ mổ cho mình có dùng đèn cho sáng nên không để quên dao, kéo, bông gạc các thứ trong bụng mình. Thu dọn thiết bị xong xuôi, 2 cô KTV đứng ở hai đầu, túm lấy drap, “xách” mình sang giường có bánh xe rồi đẩy sang phòng hậu phẫu.
Phòng hậu phẫu có đặc điểm các trường hợp cần theo dõi sát: tiểu đường, cao huyết áp, tiền sử dị ứng thuốc gây tê, giảm đau thì nằm ở gần bàn trực, cửa ra vào… Mình luôn nằm ở đoạn cuối phòng và không lấy gì làm buồn vì điều đó chứng tỏ sức khỏe của mình khá ổn. Nằm phòng hậu phẫu nghe tiếng mọi người nôn, xin thêm chăn vì lạnh mình mới biết việc mình nôn trên bàn mổ là hoàn toàn bình thường. Các phản ứng của cơ thể như nôn, thấy lạnh đều là tác dụng phụ của thuốc gây tê. Lúc này mình không thấy muốn nôn hay lạnh gì cả, chỉ có cảm giác hơi nôn nao như khi bị say xe. Đã thế giường mình nằm còn bị di chuyển, ngoáy phải ngoáy trái mấy lần để xếp chỗ nên cảm giác “say xe” càng nhiều. Đến khi giường được “cố định” rồi thì cảm giác say xe cũng dần hết nhưng không ngủ được vì tí lại nghe tiếng nôn, tiếng xin thêm chăn đắp… Nằm trong phòng hậu phẫu cũng buồn nên mình bắt đầu tập ngoáy chân. Nếu khi gây tê màng cứng chân nào mất cảm giác trước thì khi nằm phòng hậu phẫu chân đó cũng lấy lại cảm giác trước. Mình bắt đầu ngoáy được các ngón chân phải trong khi chân trái vẫn chưa lấy lại cảm giác. Đến khi y tá kêu mọi người tập cử động đi thì mình đã co được chân phải lên rồi, chân trái thì lúc đầu phải dùng tay kéo lên. Do không ngủ được và quá rảnh nên mình rất chăm ngoáy ngón chân và tập co duỗi chân, không bị y tá kêu ca mắng mỏ gì.
Nằm hậu phẫu chán quá sinh nông nổi, có y tá đi qua mình lại hỏi “Bao giờ thì em được về buồng bệnh chị nhể?”. May mà chỉ phải nằm có tầm 4 tiếng là được ra, trước khi ra được làm vệ sinh và đút cho 1 viên giảm đau. Viên này có tác dụng khá lâu, đến tận sáng sớm hôm sau. Từ giường mổ sang giường bánh xe thì có người “xách” giúp còn từ giường bánh xe sang cáng để về buồng bệnh thì phải tự. May là mình cũng rảnh tay rảnh chân nên tự di chuyển không vấn đề. Nằm trên cáng gần cửa chờ một lúc thì cũng đến lượt mình. Chú điều dưỡng đẩy cáng của mình khá lớn tuổi, da đồi mồi nhưng rất dễ chịu. Trên đường chú nhìn hồ sơ bệnh án rồi hỏi “Sao 89 mà giờ mới đẻ? Khó à hay kế hoạch? Đẻ muộn thế? Giờ chúng nó 96-97 đã vào đây đẻ ầm ầm”.
Ra khỏi khu hậu phẫu thì chia tay chú “đồi mồi” chuyển qua 2 em y tá trẻ, 1 em đẩy cáng giúp mình, 1 em vào đón Đà Lạt ra, cho mình xem số ở chân Đà Lạt để so với số trên tay mẹ rồi đưa về phòng bệnh.
Daily life, Vietnam

20.07.2018


Hà Nội một trưa mưa.

Dễ phải đến hơn 5 năm rồi mới bước vào La Place. Cái salon phủ vải sọc trên tầng 2 vẫn thế dù quán đã chuyển chỗ “mới”, cách chỗ “cũ” một vài số nhà. Mảnh vải phủ salon vẫn bạc phếch như hơn 5 năm trước, cảm giác như nó chẳng thể bạc thêm nữa.

Ngồi ban công, mưa hắt vào người những giọt mát lạnh, nhìn sang bên nhà thờ với bầu trời. Tưởng như đang ở một thành phố tỉnh lẻ nào đó, vắng vẻ, bình yên và nghèo nghèo chứ không phải đang ở Thủ Đô nhộm nhoạm, bát nháo. Cảm giác ích kỉ chỉ muốn mưa mãi, để không gian mãi vắng vẻ để tiếp tục được nhìn nhà thờ và bầu trời trong bình yên.

Cây lá được tắm mưa như xanh hơn, tiếng chuông nhà thờ lẫn tiếng mưa như trong hơn, quảng trường phía trước nhà thờ vắng tanh như đẹp sạch hơn.

Và rồi mưa tạnh. Quảng trường đông đặc người chỉ trong chớp mắt. Ấy cũng là lúc ta tỉnh khỏi cơn mơ và cắp đít đi về.

Daily life

01.07.2018


Cuộc đua vào lớp 10 tại Hà Nội đang bước vào giai đoạn cuối. Rất nhiều phụ huynh, học sinh hẳn đang rất căng thẳng.

Thời gian trôi qua mau nên chẳng còn nhớ gì nhiều. Nhớ đâu những năm cấp 2 mình học dốt sml nên nhiều người bảo mình thi KL là “với cao” với lại “quá sức”. Cuối cùng vẫn đỗ hệ A KL và 3 năm học may không lưu ban mất năm nào. Nhớ ngày đầu tiên cũng đứa bạn vào thăm trường, nhìn bàn học khung sắt, ngăn bàn nhìn “xuyên thấu”, hai con thở dài tự hứa với nhau 3 năm tới phải học hành chăm chỉ rồi vì ngăn bàn như này sao quay cóp được.

Sáng nay ngu dại cho thằng Đà Lạt đi cà phê trong cái nắng sml, lại còn vào quán ngay cạnh 1 trường cấp 3. Thôi thế là xong, gặp ngày 1 tốp các bậc phụ huynh oang oang cái mồm nào thì “Bốn bảy, bốn tám, năm mươi”.
Không gian quán như một cái chợ vỡ. Thằng Đà Lạt thì sợ hãi quấy khóc nên đành cho về sớm.

Chúc các bạn học sinh vào được trường đúng nguyện vọng.
Chúc các bậc phụ huynh sớm ổn định tinh thần, ngưng làm phiền những người không liên quan. Vì thực sự cụm từ “Cả xã hội quan tâm đến kì thi…” là báo bịa ra đấy, liên quan đến ai người đó mới quan tâm thôi.

Mình vẫn nhớ mãi lời thầy Lâm dạy Văn dặn dò trước khi thi ĐH “Thi ĐH cũng chỉ là một kì thi có tên trong đời. Cuộc sống có rất nhiều kì thi không tên mà mỗi người phải tự vượt qua.”

Kí tên: Đã từng đỗ cấp 3, đỗ ĐH,7 năm rồi đã và đang sml không ngẩng mặt lên nổi ở trường Đời.