Daily life

01.07.2018


Cuộc đua vào lớp 10 tại Hà Nội đang bước vào giai đoạn cuối. Rất nhiều phụ huynh, học sinh hẳn đang rất căng thẳng.

Thời gian trôi qua mau nên chẳng còn nhớ gì nhiều. Nhớ đâu những năm cấp 2 mình học dốt sml nên nhiều người bảo mình thi KL là “với cao” với lại “quá sức”. Cuối cùng vẫn đỗ hệ A KL và 3 năm học may không lưu ban mất năm nào. Nhớ ngày đầu tiên cũng đứa bạn vào thăm trường, nhìn bàn học khung sắt, ngăn bàn nhìn “xuyên thấu”, hai con thở dài tự hứa với nhau 3 năm tới phải học hành chăm chỉ rồi vì ngăn bàn như này sao quay cóp được.

Sáng nay ngu dại cho thằng Đà Lạt đi cà phê trong cái nắng sml, lại còn vào quán ngay cạnh 1 trường cấp 3. Thôi thế là xong, gặp ngày 1 tốp các bậc phụ huynh oang oang cái mồm nào thì “Bốn bảy, bốn tám, năm mươi”.
Không gian quán như một cái chợ vỡ. Thằng Đà Lạt thì sợ hãi quấy khóc nên đành cho về sớm.

Chúc các bạn học sinh vào được trường đúng nguyện vọng.
Chúc các bậc phụ huynh sớm ổn định tinh thần, ngưng làm phiền những người không liên quan. Vì thực sự cụm từ “Cả xã hội quan tâm đến kì thi…” là báo bịa ra đấy, liên quan đến ai người đó mới quan tâm thôi.

Mình vẫn nhớ mãi lời thầy Lâm dạy Văn dặn dò trước khi thi ĐH “Thi ĐH cũng chỉ là một kì thi có tên trong đời. Cuộc sống có rất nhiều kì thi không tên mà mỗi người phải tự vượt qua.”

Kí tên: Đã từng đỗ cấp 3, đỗ ĐH,7 năm rồi đã và đang sml không ngẩng mặt lên nổi ở trường Đời.

Advertisements
Movie

Loving Vincent (2017)


giphy-2.gif

Starry
Starry night
Paint your palette blue and grey

Look out on a summer’s day
With eyes that know the
Darkness in my soul.”

Tôi chọn xem “Loving Vincent” đơn giản vì Van Gogh vốn nổi tiếng là một họa sĩ cá tính và tôi trông chờ một bộ phim nội dung không nhạt nhẽo. Tôi không có nhiều hứng thú với tranh vẽ. Đối với tôi hội họa quá phức tạp, quá nhiều chi tiết cần quan sát kĩ để khám phá còn tôi thì quá thiếu hứng thú để đủ kiên trì.

 “Loving Vincent” là trải nghiệm phim đặc biệt. Lần đầu tiên trong đời tôi được xem một bộ phim kết hợp giữa tranh động và cảnh người đóng. Lần  đầu tiên trong đời, những bức tranh sơn dầu hiện lên trên màn ảnh rộng sống động và đẹp đẽ đến như thế.

Bộ phim kể về cuộc đời của một vị họa sĩ tài hoa, nổi tiếng thế giới. Và như nhiều văn nghệ sĩ tài hoa khác, ông đã sống trong sự cô đơn và nghèo túng đến khi lìa đời và tác phẩm, sự nghiệp của ông chỉ thực sự được công nhận sau khi ông mất. Ê kíp làm phim đã tiếp cận một đề tài quá cũ bằng một phương pháp  mới, rất hay và rất cầu kì, để mang đến trải nghiệm tuyệt diệu kéo dài 95 phút trên màn ảnh rộng. Những bức tranh của Van Gogh, những bức tranh được vẽ thêm theo phong cách của ông biến bộ phim trở thành một cuộc triển lãm nhỏ. Nơi hội họa không còn là một điều gì quá cao xa. Hội họa trở nên sống động, gần gũi. Những ngôi sao lấp lánh trên mặt nước, những nhân vật trong tranh đang di chuyển, tàu đang chạy, cánh đồng lúa mì đang rì rào trong gió…

Nếu như không xem “Loving Vincent”, có lẽ suốt đời tôi vẫn mang một ấn tượng mơ hồ rằng Van Gogh rất tài năng, và như câu “Tài đi kèm với tật”, ông lập dị, quái đản, tự cắt tai, rồi tự sát? “Loving Vincent” đã cho tôi một câu chuyện khác.

Van Gogh là một thiên tài khi trong 10 năm cầm  cọ, ông đã vẽ nên hơn 2000 tác phẩm và rất rất nhiều những tác phẩm ấy hiện nay là vô giá. Van Gogh cũng không phải một kẻ quái đản. Tuổi thơ thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ, luôn sống  trong cảm giác mình không bao giờ bằng được người anh trai xấu số cùng tên “Vincent”. Tuổi trẻ thất bại trong mọi công việc ông thử sức. Và chỉ thực sự tìm thấy hội họa khi đã sang tuổi 27, dù hội họa chẳng mang lại cho ông một cuộc sống đủ đầy hay danh tiếng khi ông còn sống.

Cũng như tên phim, “Loving Vincent”,  nội dung phim cứ nhẹ nhàng và tình cảm như thế. Van Gogh đã trao đổi rất nhiều thư từ với em trai thân thiết Theo, đồng thời là người đã ủng hộ ông theo đuổi hội họa bằng cả vật chất và tinh thần. Cuối thư, bao giờ ông cũng viết thật trìu mến: “Loving Vincent”. Trong phim, Van Gogh không chỉ có tài, mà còn rất nghiêm túc với hội họa. Ông vẽ say sưa, cư xử tình cảm với những người xung quanh. Tuy nhiên sự cô đơn, thiếu thốn tình cảm thời thơ ấu, những thất bại với công việc và phụ nữ cùng với sự nghèo túng trong suốt 10 năm cuối đời cầm cọ vẽ, đã đẩy Vincent đến chỗ bị tổn thương tâm lý, phải điều trị, rồi cuối cùng tự giải thoát bằng một nhát súng vào bụng.

Có thể đối với mọi người, cái chết của Vincent là sự tự giải thoát hoặc thể hiện sự bế tắc đến cùng cực.

Còn đối với Van Gogh, như trong lá thư ông gửi cho em trai, ông luôn tin rằng con người khi chết đi sẽ chạm được tới những  vì sao. Nếu chờ đợi và thuận theo quy luật sinh lão bệnh tử, thì lâu quá. Chính vì thế Vincent đã tự chấm dứt cuộc sống để sớm được đến với những vì sao.

Daily life, italia, Sport

TÌNH


Đời này nếu đã quyết sống tình cảm thì đừng mong nhận được điều gì, vui vì mình được sống như mong muốn và hãy nén thương đau khi đời (chắc chắn) cho bạn ăn cứt.

Mấy nay lỗ tai cứ bùng nhùng (những) câu chuyện bạc bẽo ở đời. Hoá ra nơi những tưởng ấm áp, ngọt ngào nhất lại trở thành nơi bạc nhất chỉ trong một nốt nhạc. Và tất cả tất cả mọi điều đã làm, đã gắn bó cũng tan biến sau một cái phẩy tay.

Hôm nay cả cộng đồng tifosi của AS Roma xôn xao vì cái tin (chắc như đinh đóng cột) là CLB sẽ bán Radja Nainggolan cho Inter. Ấn tượng đầu tiên của tôi với Radja không phải trong vai trò tiền vệ trung tâm của Roma mà là đội trưởng đội Bỉ ở Euro 2016. Trận đấy Ý gặp Bỉ, và Radja với tinh thần của một Gladiatore, với sự thấu hiểu từng cầu thủ Ý bên kia chiến tuyến đã dẫn dắt đội Bỉ chơi một trận đấu mà Ý đá mửa mật mới có được 3 điểm.
Năm nay, ở cấp quốc gia,Radja bị loại thẳng cánh khỏi danh sách đội Bỉ dự WC vì lí do “sơ đồ chiến thuật”.
Ở cấp CLB, sau một mùa giải thành công, anh bị rao bán. Và sau bao công sức rao bán khắp hang cùng, ngõ hẻm trên quả địa cầu, các ông chủ Hollywood gốc Ý cũng tống tiễn được một cầu thủ giỏi, năng nổ, trung thành và sống rất có TÌNH với CLB.

Ô hoá ra không chỉ ở Hà Nội, ở Á Châu mà cả ở Rome, ở Âu Châu đời cũng bạc như thế. Ai sống nặng tình đứa đó thiệt.

Ờ. Thế nên.
Đời này nếu đã quyết sống tình cảm thì đừng mong nhận được điều gì, vui vì mình được sống như mong muốn và hãy nén thương đau khi đời (chắc chắn) cho bạn ăn cứt.

Daily life, Movie

15.06.2018


Sau những phút giây thư thái ngồi trước cửa kính lớn nghe nhạc, nhìn nắng dần tắt.
Sau những phút giây chạy xe trên cầu gió thổi hiu hiu, nhìn Hà Nội trải ra mênh mông trong ánh hồng.
Ấy chính là giây phút trở về nhà và cuống cuồng sml cho kịp thời gian.

Ước chi bên cạnh giờ là ô cửa sổ, là con đường, là đầu óc trống không.
#NhắmMắtThấyMùaHè
#MộtMình

#Nov2017

Daily life

12.06.2018


Hồi trẻ trâu cứ nghĩ đàn ông trông phải phong trần, phì phèo điếu thuốc, … ắt là sẽ cư xử rất đàn ông. Giờ thấy ngoại hình bên ngoài chẳng nói lên điều gì. Đàn ông hay không thể hiện ở cách cư xử, nhất là cách đối đãi với phụ nữ.

Hồi bé thấy ai xăm trổ sợ vl, nghĩ là đầu gấu. Giờ biết xăm mình không có nghĩa là hổ báo, cũng không thể hiện là sống truất. Đầy người sống bẩn bựa vẫn sắm cho mình chiếc tha thu to tổ bố để làm choè.

Ngày xưa cứ nghĩ là sống càng tốt càng hay. Giờ thấm thía cái gì quá cũng không hay, kể cả quá tốt. Tốt với những đứa xấu xa chính là có lỗi với toàn xã hội loài người.

Ngày xưa, cũng không xưa lắm, chưa đến chục năm, tin vào tình nghĩa, vào công bằng. Giờ đỡ ngáo nhiều. Tình nghĩa hay công bằng cũng chỉ đúng trong vài khoảnh khắc. Dứt tình thì hết nghĩa.

Chỉ có điều duy nhất vẫn đúng, dù ở môi trường nào, nền văn hoá nào, đàn bà có vú to, có nhiều nước mắt và mưu mô thì luôn chiến thắng. Đàn bà mưu mô mà thua thiệt chỉ có trên phim.

Happy karma foxy people!

Daily life

08 Giugno 2018


IMGP9655

#throwback2011 #22yearsold

Lâu lắm rồi mới có một ngày cảm thấy cả thể chất lẫn tinh thần kiệt quệ như ngày hôm nay.
Sáng sớm nhận được tin vừa sốc vừa buồn, lại càng thấm thía là sự sống hay hạnh phúc trong cuộc đời này quả thật quá mong manh. Hôm qua còn nắm chặt tay, truyền hơi ấm, sức mạnh cho nhau. Ngày hôm nay có thể là chia ly mãi mãi.

Cả một ngày dật dờ như cái bóng ở văn phòng. Họng đau, bụng rỗng, đầu óc nặng nề vì công ăn việc làm.
Completely exhausted.

Cuộc đời này không phải cứ sống làm người tốt thì sẽ nhận được niềm vui, sẽ tránh được đau buồn. Hôm nay tôi biết câu chuyện về một người tốt, đột nhiên phải gánh chịu nỗi đau mà tôi không dám, không đủ can đảm đặt mình vào địa vị của chị.
Thế thì sống tốt để làm gì? Sao bọn khôn lỏi và ích kỷ chúng nó sống khỏe thế?
Sống tốt để thấy thanh thản, thấy vui? Cứ vui đi vì biết đâu ngày mai chẳng được vui nữa.
Nếu yêu được và được yêu thì cứ yêu đi, sao phải lo nghĩ đến lời của thiên hạ.
Cười được thì cười.

Tôi của tuổi 22.
Rất nhiều người gặp và bảo “Lúc nào cũng cười tươi. Lúc nào cũng hạnh phúc” dù đấy là quãng thời gian khủng hoảng vì những va vấp đầu đời, vì câu hỏi “Tại sao? Mình sống lỗi ở đâu mà những điều này xảy ra với mình?”
Giờ thì chẳng cần câu trả lời cho những câu hỏi đấy nữa. Hóa ra có những điều từng rất dằn vặt qua thời gian cũng chẳng là gì hết.

Nếu vui được thì đừng cố để buồn.

Movie

“Nhắm mắt thấy mùa hè” (2018)


BeFunky-collage.jpg

 

Nếu bạn đang thấy quá ngột ngạt với cái nóng mùa hè, hãy xem “Nhắm mắt thấy mùa hè” để sống trong không gian mùa hè hoàn toàn khác: xanh non và mát rượi.

“Nhắm mắt thấy mùa hè” là câu chuyện của cô gái Nhật Hạ đến thị trấn Higashikawa trên đảo Hokkaido để tìm cha. Nơi thị trấn bé nhỏ với những cánh đồng xanh dài, những rừng những núi xanh mướt, nơi có những người  bản địa sống giản đơn, chân phương, Nhật Hạ không chỉ tìm thấy cha, hiểu hơn về cha bởi khi cha sang Nhật sợi dây liên lạc duy nhất chỉ là những tấm ảnh. Thời gian Hạ ở Nhật không dài nhưng đủ để cô tìm thấy tình bạn, tìm thấy tình yêu và tìm thấy nguồn sống mới sau những mất mát, đổ vỡ.

“Nhắm mắt thấy mùa hè” đưa tôi trở về những ngày tháng còn sinh viên, mải mê đọc hết quyển truyện này đến quyển truyện khác, trong đó có khá nhiều truyện Nhật. Sau khi đi làm, không có đủ thời gian và sự thảnh thơi, tôi không còn đọc truyện Nhật nữa vì không thích, không đủ kiên nhẫn với sự chậm rãi, nhẩn nha của nhân vật, của cốt truyện và không chịu nổi nỗi buồn cứ miên mang, mãi mãi. Những quyển truyện Nhật thường mang cái không khí bàng bạc, thoáng buồn, thoáng nuối tiếc và luôn rất rất rất chậm rãi. “Nhắm mắt thấy mùa hè” cũng mang đến cái không khí “rất Nhật” ấy lên màn ảnh. Tiết tấu phim chậm rãi, không có cao trào và cái kết để lại dư vị buồn trong lòng người xem. Tôi bắt gặp chính mình ở những cảnh quay đầu phim khi Nhật Hạ ngồi tựa trán vào cửa kính ô tô khi trên đường đến Higashikawa. Cuộc đời này, có không ít lần tôi đi đâu đó một mình, ngồi một mình một hàng ghế, tựa trán nhìn ra bên ngoài. Cảnh quan ven đường có thể đổi khác nhưng cảm giác nhẹ nhõm vì được ở một mình, được cô đơn và đầu óc chẳng phải nghĩ ngợi gì thì luôn như vậy. Xem phim và ước gì mình cũng được như Nhật Hạ. Một chút hành lí, một chuyến đi, để kiếm tìm những điều đã mất và để quên đi những gì đã mất.

Nếu nhà sản xuất Thanh Tân mang trải nghiệm cá nhân cùng sự hiểu biết về con người và đất nước Nhật Bản vào bộ phim, thì đạo diễn Cao Thúy Nhi- một cô gái Đà Lạt- mang đến cảm nhận rất riêng của người Đà Lạt cũng như của người làm phim lứa tuổi 30 vào “Nhắm mắt thấy mùa hè”.

Nếu bạn yêu văn hóa Nhật, yêu nước Nhật, yêu chiếc máy ảnh phim hay chỉ đơn giản là yêu những khung cảnh đẹp, hãy xem “Nhắm mắt thấy mùa hè”. Bởi bộ phim là ly nước lọc đá mát lành, làm dịu sự mệt mỏi của nóng hè và để lại vị ngọt của nước trắng sau khi uống.

Thị trấn Higashikawa trong phim: màu xanh của cánh đồng, màu vàng của hoa hướng dương, màu xám tro của ngọn núi.

Đà Lạt lạnh lẽo, ướt mưa. Ngôi nhà gỗ tuyệt mĩ màu turquoise. Đà Lạt nhuộm hồng trong ánh hoàng hôn.

 

“Bên nhau dù mai xa nhau
Dù trong ký
c, trong nhng khung hình
N
ơi xa còn dành riêng nhau nhng nhim màu
Mang theo v
min an yên
Ch
n quên hết hay chn nh tht nhiu
R
i li nh nhng sm mai thc dy

Ngày mai vn đến, nng vn ươm vàng
M
à người biến mt như pháo hoa tàn
D
òng thư trao nhau năm y theo mây ngàn

Ngày mai vn đến, gió hát ngang tri
Còn mình nh
m mt, không nói mt li.
L
i được thy, mùa hè ta gp nhau
L
i được sng, mùa hè ta gp nhau.”

 

“Nhắm mắt thấy mùa hè” là bộ phim độc lập với kinh phí có hạn, lại là bộ phim đầu tay với 90% cảnh quay ở nước ngoài. Chính vì thế, nỗ lực của ê-kíp thật sự đáng được ghi nhận. Không có những cảnh yêu đương cao trào, không có gay cấn, không có diễn viên ngôi sao, “Nhắm mẳt thấy mùa hè” là bộ phim kén người xem. Sẽ có rất rất rất nhiều người đến rạp, xem phim, và ra về với sự chán ngán vì phim chẳng có nội dung hay ho, mới mẻ gì ngoài những cảnh quay đẹp.

 

Một.

Hai.

Ba.

Bốn.

Năm.

“Nhắm mắt thấy mùa hè”.

Tôi nhìn thấy mình trong hình ảnh cô gái Nhật Hạ trên chuyến xe đến thị trấn Higashikawa. Tôi nhìn thấy mình trong hình ảnh những cô cậu thanh niên ở CLB nhiếp ảnh. Tôi nhìn thấy mình trong căn nhà gỗ turquoise.

Nhắm mắt.

Thấy cả một thời tuổi trẻ hiện về.