Book, Daily life

Những Cảm Xúc Bị Cấm Đoán


#NhữngCảmXúcBịCấmĐoán #lalabohang #lalabohangbooks #translatedbyme

💘
Tôi đọc cuốn sách này khi đang ngồi trong tiệm nail, khi đang trông con, khi đang nấu cơm.
Đọc sách và nhớ về khung cửa sổ tràn đầy ánh nắng tháng 11, nơi tôi ngồi dịch sách, thỉnh thoảng là ngắm nghía ánh nắng.
Đọc sách và thấy có những từ, những đoạn đáng lẽ có thể làm tốt hơn.

💗
‘Những Cảm Xúc Bị Cấm Đoán’ không phải cuốn sách quá dày, quá nhiều chữ nhưng lại cần nhiều thời gian để đọc, để nghiền ngẫm, để dẫn dắt bản thân vào dòng cảm xúc của tác giả.

💝
‘Những Cảm Xúc Bị Cấm Đoán’ là cuốn sách viết bởi phụ nữ, vẽ minh hoạ bởi phụ nữ và dành cho phụ nữ. Dù chúng ta sinh ra có mạnh mẽ, tự tin đến đâu, thì sâu thẳm trong mỗi người phụ nữ luôn là khát khao được chở che, được yêu thương.

❣️
Tình yêu, không, mối tình cũ, cứ trở đi trở lại trong những trang sách của Lala. Một vết thương đã thành vết sẹo. Tháng năm có thể làm mờ đi nhưng không bao giờ xoá sạch.

💔
Tình yêu đã tan vỡ, người tình cũ là những điều chúng ta nên quên đi, vứt bỏ đi.
Nhưng cảm xúc về mối tình dang dở, thứ cảm xúc mà lý trí cấm đoán trái tim không được nhớ về, lại cứ trở đi trở lại.

💕
Biết sao được khi con người sinh ra đã mang khát khao yêu?

Advertisements
Book

“Madame Nhu- Trần Lệ Xuân: Quyền lực bà Rồng” và Đà Lạt.


Khi tôi bắt đâu đọc quyển “Madame Nhu- Trần Lệ Xuân: Quyền lực bà Rồng” đơn giản vì nó “hot” quá, chồng tôi từng nhìn tôi bằng ánh mắt hãi hùng :))) Chắc sợ đọc xong tôi thành con rồng biết phun lửa.
Quyển sách ấy là một quyển sách tốt. Tốt vì nó giúp tôi có cái nhìn cân bằng hơn với cả hai phía. Trước kia, tôi từng e mình bị nhồi sọ trong trường học nên cũng hay nhìn lệch. Giờ thì cũng đỡ lệch hơn. Có những thông tin khá thú vị và hữu ích như ông Diệm không đồng ý Tổng tuyển cử cả nước vì biết mình không thắng được ông Hồ Chí Minh- người đã chiến thắng người Pháp. Hay có những hành động bên này gọi là “đấu tranh du kích”, bên kia gọi là “khủng bố”…. Và Sài Gòn trước 1975 cũng không phải Utopia- thiên đường nơi hạ giới.
Cuốn sách giúp hiểu hơn về con người bà Xuân, bà rất giỏi và cũng rất tham vọng. Tài năng, trí tuệ của bà kết hợp với ý chí phải vươn lên, phải chiến thắng của cô con gái thứ không được cha mẹ yêu thương nhiều, hẳn đã góp phần không nhỏ vào con người “bà Rồng”. Có hai chi tiết tôi nhớ nhất sau khi đọc sách.
1. Bà Xuân mơ ước cuộc sống yên bình như xưa, ở Đà Lạt, nơi bà là người phụ nữ của gia đình.
2. Người duy nhất (dường như) thoát khỏi bi kịch của gia đình là chị gái của bà Xuân- Trần Lệ Chi. Người phụ nữ dám đòi giải thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt để đi theo tiếng gọi tình yêu. Người phụ nữ bị cô em gái quyền lực Trần Lệ Xuân “kiểm tỏa” bằng quyền lực và luật pháp nhưng vẫn ly hôn, vẫn lấy được người mình yêu.
Nói ra điều này chắc sẽ làm nhiều fan của bà Xuân phật ý. Tôi tin bà Xuân là người rất giỏi, rất có tài. Nhưng “thần tượng” bà thì thôi!

Nhân chuyến lên Đà Lạt, tôi tìm đến Biệt điện Trần Lệ Xuân và thăm Cung Nam Phương hoàng hậu bởi lẽ hai người phụ nữ này đều là những nhân vật nổi bật trong bức tranh lịch sử, đều gắn bó, yêu thương Đà Lạt.
Cung Nam Phương hoàng hậu nay nằm trong khuôn viên Bảo tàng Lâm Đồng không phải điểm đến được nhiều tour du lịch ưa thích. Chính vì thế, Cung có sự yên tĩnh, thanh bình, đến thăm Cung bạn có thể ung dung ngắm nhìn Đà Lạt qua những ô cửa sổ rộng mà không phải ngắm cảnh các du khách nói cười hố há hoặc ngồi chồm chỗm lên hiện vật để chập hình.
Tương tự, ba biệt thự trong khu Biệt điện Trần Lệ Xuân đều gần như không còn hiện vật, đến thăm nơi này, nghe cô hướng dẫn viên chia sẻ 1 vài câu chuyện về bà Xuân và gia tộc Ngô Đình cũng khá thú vị.

May mà tôi cũng chả đủ nhan sắc, tài năng và gia thế tốt để phấn đấu sống như bà Trần Lệ Xuân hay Hoàng hậu Nam Phương.
Đối với Hoàng hậu, tôi cảm thấy tiếc nuối. Nếu bà không lọt vào mắt xanh nhà vua và trở thành hoàng hậu, cuộc đời bà có lẽ bớt buồn hơn.
Đối với bà Xuân, khi đọc sách, biết về ước ao của bà được sống cuộc sống yên bình ở Đà Lạt, tôi nghĩ rằng, cuộc đời không thể có tất cả. Với hình ảnh con người bà Xuân hiện lên trong sách, tôi tự hỏi, nếu được sống bình dị ở Đà Lạt, liệu bà Xuân có mơ về cuộc sống của một Đệ nhất phu nhân?

Book

“Khi ta mơ quá lâu”


10507097_10207095698980053_105780830048031640_o

Tôi mua cuốn sách khi dư âm về vùng nhệt đới xa xa phía Nam vẫn còn, khi mỗi sáng thức dậy thi thoảng vẫn thèm được bắt đầu ngày mới với túi teh tarik mát lạnh và vài chiếc kari pap.

Tôi chưa từng tới Sing. Tôi mới đọc hai cuốn sách với bối cảnh là đảo quốc sư tử: “Mùa mưa ở Singapore” của một du học sinh người Việt và bây giờ là “Khi ta mơ quá lâu”.

Sing, Mã hay Hồng Kông trong phim Vương Gia Vệ luôn là những hình ảnh pha trộn, hòa quyện trong suy nghĩ của tôi. Những phố tấp nập người mua, kẻ bán. Những hàng ăn bên đường, thường rất “dầu mỡ”. Tiếng cạch cạch của muôi, xẻng nấu ăn vỗ vào chào. Những vỉa hè loang loáng nước sau cơn mưa. Hậu duệ của những người Hoa di cư và nền văn hóa họ đang duy trì, nuôi dưỡng.

Nếu bạn muốn tìm kiếm hình ảnh một Singapore giàu có, hiện đại với nhà chọc trời, với cây xanh ngút mắt- đất nước kỉ cương, xinh đẹp- bạn không nên đọc “Khi ta mơ quá lâu”. Bởi đơn giản, Singapore trong cuốn sách là đất nước trong những năm 50,60 của thể kỉ trước, đất nước của anh chàng Kwang Meng là bản nhạc đầy những nốt trầm. Mỗi kiếp người, mỗi số phận, người bươn trải, kẻ luồn lọt, người hi sinh… để tồn tại. Ngôi nhà của một gia đình người Hoa, sự tự ti của người cha, sự chán nản của cậu con trai… mang đến một cái nhìn khác về Sing. Buồn hơn, nghèo hơn nhưng gần gũi hơn.

Đọc cuốn truyện, cảm giác như đang bước đi trên phố sau cơn mưa nhiệt đới- mưa to nhưng chưa đủ để xua đi cái nóng sau một ngày dài. Ta bắt gặp bản thân mình trong hình ảnh anh chàng Kwang Meng ngày đi làm, trưa ăn ở một quán bình dân, tối đi chơi gặp gỡ bạn bè- thể hệ công nhân văn phòng với những công việc đều đều, với cuộc sống “ổn định” và những âu lo về tương lai.

Tôi chưa từng tới Sing để có thể khẳng định chắc chắn. Tôi chỉ lờ mờ cảm nhận sự khác biệt giữa nơi tôi sống với những thành phố nhiệt đới trong khu vực. Hà Nội thực ra không quá nhiệt đới, Hà Nội mang dấu ấn của người Pháp và có ít dấu ấn người Hoa. Sing, Mã hay Hồng Kông mang dấu ấn của người Anh và đậm đặc ảnh hưởng của cộng đồng người Hoa.

Có chăng, những kiếp người- dù sống ở mảnh đất nào cũng trĩu nặng cơm áo gạo tiền và những nỗi âu lo từ nhà ra phố.

Đọc “Khi ta mơ quá lâu” để hiểu thêm về đất nước chỉ cách chúng ta vài giờ bay, lưu trú trong vòng 30 ngày mà không cần xin visa. Để thấy Singapore gần gũi hơn không chỉ về khoảng cách địa lý mà cả trong suy nghĩ. Và để khi gấp sách lại, vẫn thấy vấn vít không gian “nhiệt đới” trên bìa sách rất đẹp và mộc mạc.

Book, Daily life

25.04.2015


40 years after the war.
Is that so important to define winner or loser?
There are people, who lost their lives, their families,their origin, their future, their bodies’ parts because of the 40 years.

As Bao Ninh said in his famous novel “Losses can be made good, damage can be repaired, and wounds will heal in time. But the psychological scars of the war will remain forever”.
So.
Make Love Not War 

Book

“Bảo tàng ngây thơ”


Mùa đông đến quá đột ngột.

Cảm giác như mùa thu chưa kịp về thì đã tan đi hết cả.

Những ngày lạnh lẽo như thế này, tôi thích đừng trên cao nhìn xuống dòng xe ngược xuôi hơn là hòa mình vào dòng xe ấy.

Cảm thấy đi trên đường mỗi lúc tan tầm giống như hòa mình trong một đàn thiêu thân. Cứ vít ga, lao về phía trước, về phía ánh sáng, cứ đi với đầu óc trống rỗng.

Bạn bè hỏi tôi cảm thấy thế nào, thấy “bấn loạn chưa”, “hồi hộp chưa”. Thực ra, tôi chẳng cảm thấy gì. Chỉ đo đếm những việc phải làm, nghĩ xem nên làm việc gì trước, bao giờ cần làm xong. Thế thôi. Chẳng còn chỗ trống cho những “bấn loạn, “hồi hộp” hay “trăn trở”.

Tôi tìm được một khoảng thời gian để đọc dăm trang sách. Mùi sách mới vấn vít trong cái lạnh đầu mùa. Cả một không gian Hà Nội cũ kĩ và lành lạnh bao quanh. Những dòng chữ nói về những con đường ở nơi thành phố xa, lại làm tôi nhớ đến những con đường, những khối nhà đã từng ở rất gần. Những kí ức bạn muốn níu giữ sẽ chẳng mất đi. Nó có thể phai nhạt trong một quãng đời nào đó khi bạn đang bị cuốn vào hành trình của đàn thiêu thân. Rồi đến khi “tỉnh lại”, những kí ức lại trở về.

Những ngày này tôi nhớ Roma. Nhớ Roma của một ngày mùa xuân, trời đất cũng xầm xì, mưa rơi lất phất, gió cũng lạnh. Nhớ cả những con phố Roma lúc tan tầm, cư dân thành phố đổ ra phố, những dòng xe tấp nập đưa người đi làm, đi học trở về nhà. Trong kí ức của tôi, Roma “sống” mạnh mẽ nhất vào thời điểm ấy trong ngày. Lúc ấy, Roma thật sự là một thành phố hơn 2 triệu dân chứ không chỉ là một bảo tàng lộ thiên lôi cuốn hàng triệu lượt khách du lịch. Giờ tan tầm trong mắt một kẻ rảnh rỗi lang thang ngày ấy hình như đẹp hơn, thi vị hơn giờ tan tầm của một kẻ chỉ nghĩ đến cơm ăn nước uống bây giờ rất nhiều 🙂

Hình như cái ông nhà văn Orhan Pamuk cũng là một người luôn hoài niệm. Nước Thổ, Istanbul trong sách của ông lúc nào cũng cũ cũ, chậm chậm, buồn bã và quyến rũ. Nước Thổ ấy, Istanbul ấy, làm tôi muốn đọc, muốn nhìn, muốn đến.

Tôi đang đọc “Bảo tàng ngây thơ”. Mới chỉ được vài chục trang. Trùng hợp và kì diệu làm sao, nhân vật chính trong câu chuyện cũng đang chuẩn bị kết hôn. Và những kỉ niệm từ thời ấu thơ, những kí ức của “hiện tại” dần dần được trưng bày trong “Bảo tàng ngây thơ”. Ai ai cũng có một “Bảo tàng ngây thơ” của riêng mình. Và mỗi bảo tàng là chất chứa những niềm vui hoặc nỗi sầu muộn.

Tôi giật mình tự hỏi. Một ngày tôi sẽ bước ra và chỉ quay lại “bảo tàng ngây thơ” với tư cách một vị khách thăm quan? Hay tôi sẽ ngày ngày nhặt nhạnh, rồi trưng bày hết kí ức này đến kí ức khác trong “bảo tàng ngây thơ” ấy?

“Bảo tàng ngây thơ” sẽ không thuộc về một quãng đời.

Mà là cả cuộc đời? 🙂

10406632_10205264659845219_4166466945694703672_n

Book, Daily life, Uncategorized

Sáng nay ngồi đọc notes của bạn Đoàn Thị Bún Miến, tôi nhớ lại một quyển sách mà tôi đọc khá lâu rồi, tôi rất thích nhưng tôi chưa có can đảm đọc lại lần thứ 2 “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh. Đọc rồi, kể cả chưa từng trải qua chiến tranh, cũng sẽ không bao giờ mong muốn chiến tranh xảy đến. Vì chiến tranh là bi kịch đối với tất cả mọi người, dù thắng hay thua.

Bố tôi từng tham gia chiến tranh biên giới khi còn là sinh viên. Có một điều suốt đời tôi không bao giờ quên: nếu năm ấy lồng ngực bố tôi bị xé toang bởi làn đạn của những người hàng xóm tốt bên kia biên giới, sẽ không bao giờ tôi có cơ hội ở đây, viết Facebook, uống cà phê một buổi sáng mát giời.

Đêm qua tôi ngồi đọc một bài phỏng vấn “chuyên gia dầu khi TQ” đăng trên BBC Việt ngữ. Tôi có giận không? Có chứ! Tôi có sôi máu lên không? Có chứ! Tôi có nghĩ đến chuyện phải phang luôn vào mồm bọn TQ và bọn BBC Việt ngữ không? Không! 🙂
Không bàn chuyện chính trị, tôi chỉ biết là ngư dân Việt Nam đang ngày ngày bám biển ở ngư trường truyền thống từ bao nhiêu đời nay, vì miếng cơm manh áo. Rồi một ngày, anh hàng xóm tốt bụng đến bảo đấy là vùng biển của họ, đuổi đánh ngư dân Việt, cướp bát cơm của người Việt 😉 Không biết lúc ngồi ở Lôn Đôn, điều hòa mát rượi, bơ sữa ngập răng, giương Đông kích Tây, các bạn phóng viên, biên tập viên BBC Việt ngữ có nghĩ đến điều này không? Tôi chả khỏe, chả giỏi để mà đánh mà chửi, tôi chỉ xin phép cạch mặt các bạn thôi 🙂

https://cia0bella.wordpress.com/2008/11/16/n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-chi%E1%BA%BFn-tranh/

“Freedom is not for free”
“Make love not war”  🙂

Book

Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối


Mua “Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối” vì tin rằng chắc chắn sẽ tìm thấy mình ở trong đấy.
Đọc, mãi mới xong dù sách không dày và cũng không khó đọc. Chẳng qua là đọc sách đúng vào thời điểm chả còn tâm trí đâu mà đọc sách.
Mà những khi mình chẳng còn tâm trí đâu mà ngồi yên để đọc, y như rằng mình “lạc lối”.

Nhiễm lạnh, dính nước mưa, thế là ốm.
Khi ốm hình như dễ sinh ảo giác. Nhìn cái này, cái kia là ra ngay cái mình muốn làm, nơi mình muốn đến mà chưa biết bao giờ mới đến được.
Đi trên đường tự nhiên thấy nhẹ bẫng, chả thiết gì, chả muốn tranh cãi hay nghĩ đến những điều mình không thích. Tự tin đi xe máy với tốc độ 30km/h hẳn hoi!

Đọc cả quyển sách chỉ ấn tượng với một chi tiết khi nhân vật tôi gặp lại bà chủ “quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối”: “Bà đã biết ngay từ đầu, rằng mọi chuyện rồi sẽ xoay chuyển tệ hại với chúng tôi. Những con chó lạc, bà bảo tôi thế.”

Gật gù vì hình như mình có một hoặc vài quán cà phê như thế. Gửi gắm vài mảnh tuổi trẻ, mơ mộng, thất vọng, kỉ niệm.
Cà phê khó uống hơn trà một xíu. Thích uống cả hai, nhưng vẫn thích cà phê hơn một xíu.

Cười vì rõ ràng mình đã và đang lạc lối giữa thực và mơ, bầu giời và mặt đất.
Sắp hết tuổi trẻ xừ nó rồi, không biết sẽ tìm ra đường hay là lạc luôn.
Lạc lối và lạc lõng trong “Ở (những) quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối”.