Uncategorized

Ngày cuối cùng của năm.. ngoái (Post muộn vì quên :”>)


Ngày cuối cùng của năm.. ngoái (Post muộn vì quên :)” />

Sáng cuối năm.
Dậy sớm đưa em đi học.
Thấy cảnh người người hối hả trong vệt nắng nhạt.
Thấy Hà Nội đông đúc hoá ra cũng dễ thương.

Chào thân ái một năm cũ, mà khẩu hiệu xuyên suốt là “Đời chẳng biết đâu mà lần”.
Những gì đã qua, đã làm xong thì cho qua.
Những gì còn chưa xong thì tiếp tục phấn đấu.

Một năm tưởng là yên ổn hoá ra không ổn lắm cũng qua. Có những lúc thấy chán nản, lo lắng vô cùng.
Nhưng rốt cuộc kết thúc năm thấy nhẹ nhõm. Thế là được rồi còn gì

Chúc mừng năm mới! Buon Anno! Happy New Year!

Advertisements
Daily life, Movie

Giáng sinh 2013


Giáng sinh 2013

Để chuẩn bị cho tối Giáng Sinh lành mạnh, bảo vệ môi trường (không ra đường đốt xăng), cháu Vân đã cẩn thận kéo torrent “Love Actually” từ mấy hôm trước. Nhà lại đương có chai rượu Bailey béo bùi không để dùng dịp này thì dùng dịp nào

Chiều Giáng Sinh, viết review phim “Chung King Express” mà cứ viết rồi xóa, xóa rồi viết, mãi không viết nổi. Vì phim này diễn tả nỗi cô đơn mà cháu Vân đang không có tý cảm giác cô đơn nào nên không viết được.

Nhân dịp này, cháu Vân xin chúc các bạn ngày Giáng Sinh vui vẻ

Uncategorized

03.12.2013


Gần đây tôi đọc được vài câu chuyện, vài bài báo về chuyện tự tử. Tôi chưa bao giờ phản đối hay trách móc những người đã tìm cách tự kết liễu cuộc sống này. Không phải vì tôi thấu hiểu những tâm tư, suy nghĩ của họ. Tôi chỉ nghĩ rằng tôi không sống cuộc sống của họ, không hiểu những tầng lớp sâu kín bên trong cuộc sống ấy, và chính vì thế tôi không có quyền phán xét quyết định của họ.

Cuộc sống ít khi bình lặng. Thời gian này tôi gặp nhiều chuyện không vừa ý có, lo lắng có, mệt mỏi có. Và việc đọc tin, biết chuyện người này người kia tự tử càng dìm tôi xuống sâu hơn. Mấy từ “chuẩn bị tinh thần” thực ra rất vô dụng. Bạn không thể ‘chuẩn bị’ khi bạn chưa từng đối mặt, và bạn chỉ biết phản ứng thực sự của mình khi chuyện đó xảy đến. Một ngày, hai ngày, có những khi nỗi cô đơn, sự lo lắng, chán nản tưởng như hạ gục tôi. Tôi cảm thấy chẳng còn một tý sức lực nào, thở cũng khó khăn, bứơc đi cũng khó khăn. Tôi từng tin là tôi hiểu tại sao có những người chọn cách giã từ cuộc sống: họ quá tuyệt vọng, quá chán nản, quá đuối rồi, và cái chết là sự giải thoát.

Mấy năm trước, có đứa bạn thân từng bảo tôi “Thời gian sẽ chữa lành tất cả”. Điều đó đã đúng, và đang đúng. Sau vài ngày, bỗng dưng cảm giác kiệt sức, mệt mỏi biến mất, tôi cảm thấy tỉnh táo hơn, lạc quan hơn và có những suy nghĩ rõ ràng hơn. Tôi hiểu ra rằng, khi người ta tự giải thoát mình khỏi cuộc sống bộ bề này, người ta rất dễ đặt thêm một gánh nặng lên vai những người đang sống. Tôi hiểu ra rằng, đôi khi chúng ta mất đi một tình yêu, một đồ vật đắt tiền, chúng ta đau khổ vật vã, than trách và quên béng mất rằng còn nhiều điều trong cuộc sống khi mất đi mãi mãi không bao giờ bù đắp được.

Tôi nghĩ đến mẹ tôi. Bà ngoại tôi bị ốm và qua đời khi mẹ mới có 20 tuổi. Tôi nhìn lại mình, khi 20 tuổi tôi đã làm được cái gì? Khi 20 tuổi, mẹ tôi mãi mãi không bao giờ được gặp mẹ, mẹ tôi gánh vác cả một gia đình với mấy đứa em, mẹ tôi đi học, đi làm, lấy chồng, sinh ra tôi khi 25 tuổi. Và tôi sắp 25 tuổi, tôi có cơ hội học được nhiều thứ, biết nhiều thứ hơn mẹ tôi nhưng tôi lại chẳng làm được một góc những việc mẹ tôi đã làm. Cho đến tận ngày hôm nay tôi mới hiểu khoảng trống không bao giờ bù đắp được trong cuộc đời mẹ sau khi bà ngoại tôi ra đi. Cho đến tận hôm nay tôi mới thật sự hiểu tại sao mẹ tôi không thích những ai tự kết thúc cuộc đời mình. Mẹ, con xin lỗi!

Sống hay chết, đó là quyết định của mỗi người. Tôi chỉ nghĩ chúng ta, những người đang sống, đừng nên phán xét, chỉ trích họ. Vì rốt cuộc, chúng ta chẳng bao giờ hiểu nổi những ngóc ngách sâu kín ở trong tâm hồn, trong cuộc sống của họ.

Tôi cũng thấy thương hại những người chỉ biết nhìn vào những thứ bề ngoài, la liếm Facebook, rồi ghen tị, ném đá, dèm pha. Những thứ bên ngoài, nhất là Facebook, chỉ là một phần nổi của tảng băng cuộc đời, là cái người ta muốn cho người khác xem, muốn hướng người khác đến. Chín phần chìm còn lại, xin lỗi, không dành cho tất cả hoặc đúng hơn, không dành cho số đông công chúng, cho tất cả cái friendlist ở trên Facebook. Thể nên đừng chỉ soi mói những cái bề nổi, rồi gato, dèm pha và tưởng mình biết nhiều lắm. Cho đến lúc có chuyện gì đó xảy ra thì lại ớ với á.

Hôm nay là lần đầu tiên đề cập đến chuyện tự tử và đá thêm chuyện la liếm, gato lên mạng. Hi vọng về sau không bao giờ phải nhắc đến những chuyện kém vui như thế này nữa 🙂

7_179_fly_high_RM

(Ảnh: “Fly Dior, Paris 1965”- Melvin Sokolsky)

Uncategorized

Chỉ thở thôi :)


Tối qua tôi quyết định đi ngủ sớm và ngủ một giấc thật ngon.
Sớm nay tôi đọc được chia sẻ của một người bạn ” sometimes the best thing you can do is not think, not wonder, not imagine, not obsess. just breathe& have faith that everything will work out for the best” (đôi khi việc tốt nhất bạn có thể làm là không suy nghĩ, không tự hỏi, không tưởng tượng, không ám ảnh. chỉ hít thở và có niềm tin rằng mọi sự rồi sẽ tốt đẹp.)

Tôi bắt đầu ngày mới bằng việc gọi một tách trà và ngồi đọc sách. Ngẫu nhiên, người ta mang cho tôi tách trà vẽ hình mặt cười bằng bột quế 🙂 Phải, cười và bắt đầu một ngày mới, không lo lắng, không suy nghĩ, đọc vài trang sách, xem một bộ phim, sống một cách chậm rãi và tạm gạt những lo lắng ra ngoài. Mà lạ làm sao, nhạc trong các quán dù bật nhạc gì, cuối cùng cũng quay vể Norah Jones. Tôi thích vô tình nghe thấy giọng hát của Norah, khi ấy tôi nghĩ thầm trong đầu “Chào bà bạn!”.

Tôi luôn cảm hụt hơi với cuộc đua ở trường đời, có những đoạn, thậm chí tôi hoàn toàn rớt lại phía sau. Tôi hoang mang, bi quan, tôi cảm thấy xuống tinh thần vô cùng. Cần một chút thời gian, một ngày, một tuần hoặc vài tiếng để bình tĩnh lại, để hiểu rằng tốt nhất tôi nên tập trung vào chính bản thân mình, vào việc mình cần làm hơn là nhìn ngó xung quanh những người khác.

Tôi từng nghĩ, và tôi từng không hiểu tại sao người ta lại cảm thấy cô đơn. Cho đến khi tôi cảm nhận được sự cô đơn, và cảm thấy không thể tiếp tục cô gắng làm điều này, điều kia trong cô đơn nữa. Thực sự, tôi không biết mình có thể tiếp tục đến khi nào. Và kẻ ít hiểu về cô đơn, thì lại càng dễ bị sự cô đơn đánh gục?

Hôm nay tôi giở lại một file cũ mà tôi từng viết tầm này năm ngoái, với câu hỏi là năm sau tôi sẽ làm gì , tôi sẽ như thế nào. Sau một năm, tôi đã có câu trả lời, không có cách nào đốt cháy giai đoạn hòng đạt được câu trả lời sớm hơn 😉 Sau một năm, cái tôi có trong tay là một chút thay đôi, và câu hỏi tôi đặt ra năm ngoái thì vẫn còn nguyên, thâm chí nghiêm trọng hơn. Giờ này năm sau, tôi sẽ lại ngồi và ngẫm nghĩ về con đường tôi đã đi, những gì tôi đã làm? Hình như càng có tuổi người ta càng lo lắng, và cẩn trọng hơn. Nếu được trở về tôi của một năm trước, có những việc chắc tôi sẽ không làm, đúng hơn là không dám làm. Hóa ra tuổi trẻ, sự “ngông cuồng” cũng có mặt tốt của nó 🙂 Càng có tuổi tôi càng không thích đọc những bài viết kiểu: đời có bao nhiêu, vứt bỏ hết đi, sống là chính mình, sống cho mình,… Chắc bởi những nỗi lo thường nhật đã đè bẹp ước mơ của tôi rồi.

Thế là lại hết một năm, năm nay tôi không có được một nửa sự phấn chấn của năm ngoái. Tôi hiểu thêm về con người, về việc không phải nghe gì cũng tin, và những mối quan hệ không nên tiếp tục đi xa thêm. Coi như đấy là cái được 🙂

Cứ tạm thế hẵng. Hôm nay sẽ tiếp tục sống thật chậm, hít thở thật sâu, rong chơi. Thứ Hai sẽ đối mặt với những gì đang đến.

Image

Movie

“La grande bellezza” (The Great Beauty) (2013)


“La grande bellezza” bắt đầu bằng một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, đầy nhạc, đầy ánh sáng, rất thời trang và sự pha trộn giữa những người giàu có, những nghệ sĩ nổi tiếng và những vũ công thóat y. “La grande bellezza” bắt đầu bằng bữa tiệc sinh nhật lần thứ 65 của nhà văn, nhà báo Jep Gambardella- người đàn ông độc thân, tài năng và nổi tiếng.
Lựa chọn ở bối cảnh bộ phim ở một thành phố đã quá nổi tiếng, quá “cũ” nhưng cách Paolo Sorrentino lại không hề cũ. Roma rũ bỏ tấm áo yên bình, hiền hòa trong ngày nắng; tấm áo cũ kĩ, hoài niệm khi những cơn mưa, bầu trời xám xịt bao phủ các phế tích từ thời La Mã. Roma hiện đại, Roma với những cuộc vui ồn ã, Roma ăn chơi hơn, và Roma cũng hời hợt hơn.

Jep Gambardella dành phần lớn những buổi tối và đêm trong cuộc đời để ăn mặc thanh lịch, đến dự những bữa tiệc hoặc tổ chức những bữa tiệc trong ngôi nhà nhìn ra Colosseo của mình, và đi lang thang trên những con phố Roma. JepGambardella đi đâu, tìm kiếm gì trong những bữa tiệc triền miên, trên những con phố thưa vắng của Roma khi đêm xuống.Có lẽ ông đi tìm “La grande bellezza”, tìm vẻ đẹp vĩ đại, sẽ giúp ông có cảm hứng viết cuốn sách thứ hai trong sự nghiệp. Ai nói rằng cứ sống ở thành phố mà dấu ấ ncác công trình vĩ đại từ thời La Mã ở khắp nơi, cái đẹp có thể nhìn thấy mọi lúc, là người ta có thể dễ dàng tìm thấy“La grande bellezza”.

Những mối quan hệ, những cuộc gặp gỡ của Jep cho chúng ta gặp:

  • người đàn ông sống 40 năm ở Roma, luôn mơ ước tổ chức những show diễn cho riêng mình. Đến khi show diễn đầu tiên củathành công, đứng trên sân khấu, nhận tràng pháo tay của khán giả, ông quyết định không diễn tiếp, rời Roma về quê ngay hôm sau, bỏ lại tất cả tài sản và có lẽ cả những kỉ niệm.
  • người phụ nữ 40 tuổi nhưng vẫn trình diễn thoát y vì cần tiền, mà hóa ra là tiền đề chữa bệnh.
  • nữ thánh hơn 100 tuổi ăn chay trường, đến Vatican nhận sắc phong, cố gắng hết sức leo lên hết các bậc thang nhà thờ bằng cặp đầu gối già nua, run rẩy, với đức tin mãnh liệt vào Chúa trời.
  • anh chàng tưởng là điênmà lại không hề điên, thích Proust. Khi chết đi, chẳng có bạn bè khiêng quan tài. Cuối cùng bốn ông già, những người bạn của bà mẹ nổi tiếng lại đứng lên khiêng quan tài,tiễn anh đoạn đường cuối.
  • giới nghệ sĩ, giới thượng lưu và thậm chí cả tu sĩ phát cuồng,phụ thuộc vào những liều botox.
  • người đàn ông kì lạ, được “các công chúa của Roma” tin tưởng nên có chiếc vali chứa đầy chìa khóa, mở được cánh cửa dẫn đếnnhững địa điểm đẹ pvà không phải ai cũng vào được ở thành phố Vĩnh Cửu.

Paolo Sorrentino không thể quên đưa vào phim của mình những cảnh đẹp mê hoặc của Roma. Roma hiện lên bình dị khi Jep đi lang thang bên dòng Tevere hay via Veneto vắng người và thiếu vắng những paparazzi như trong “La dolce vita”. Roma hiện lên mê hoặc với khu vườn tuyệt đẹp của các “Hiệpsĩ dòng Malta”, với những bức tượng, với cả một không gian rộng mở lấp lánh ánh đèn. Nhưng Roma trong phim của Sorrentino không chỉ có thế. Roma ấy còn là Roma của những phận người đi lang thang trên phố, tham gia vào những bữa tiệc xa hoa , lạc lối trong những trống rỗng để kiếm tìm ý nghĩa, “la grande bellezza”của cuộc đời.

Tôi luôn thích phim Ý của các đạo diễn Ý hơn là phim Ý qua đôi mắt của Holywood. Holywood thích khai thác đất nước này ở khía cạnh phiêu lưu tình ái, những cảnh đẹp, tác phẩm nghệ thuật, ăn ngon, mặc đẹp và chấm hết. Năm 2012, đạo diễn Holywood nổi tiếng Woody Allen đã làm “To Rome with love”, cũng nhắc đến rất nhiều cảnh đẹp ở Roma, và rất hời hợt.

Phim của Sorrentino không quên nhắc chúng ta Roma, hay cả chính nước Ý đẹp đến thế nào, và không quên cho chúng ta thấy, đất nước ấy, những con người ấy vẫn đang ngày ngày trăn trở, đau đáu ra sao. Xem phim giống như uống tách cà phê vào buổi sáng, khi dạ dày còn rỗng không. Ngụm đầu không dễ uống lắm, nhưng rồi sẽ quen, sẽ thích và dư vị của tách cà phê kéo dài cả ngày.

Nếu có thể hỏi Sorrentino, chắc chắn tôi sẽ hỏi người đàn ông Napoletano, đang sống ở Roma nhiều năm rằng: Ông đã tìm thấy “la grande bellezza” của mình chưa? Và ông có nghĩ, một ngày nào đó, sau 40 năm sống ở thành phố Vĩnh cửu, ông- cũng như nhân vật trong phim- sẽ bỏ lại tất cả, trở về quê hương Napoli, với hai bàn tay trắng? 🙂

Những hình ảnh cuối cùng trong phim, đạo diễn cho góc máy lia dọc theo dòng Tevere. Con sông ấy chẳng quá đẹp so với những con sông ở các thành phố khác. Nhưng tôi tin, Tevere đẹp và vĩ đại. Bởi lẽ con sông ấy đã chứng kiến biết bao đổi thay, thăng trầm của thành phố. Và mỗi khi đi dạo bên dòng sông, như Jep, nghe tiếng nước chảy, cảm nhận nắng Roma, gió Roma, ta sẽ thấy như đang được nghe câu chuyện về thành phố Vĩnh cửu, và biết đâu, sẽ tìm được “la grande bellezza” trong nhưng mênh mông, trống rỗng. 🙂

Image

Movie

Revolutionary Road (2008)


“Revolutionary Road” là một trong những bộ phim tôi down về mà mãi không có đủ hứng thú để xem. Down về vì thấy phim được nhắc đến nhiều quá, không có hứng thú bởi tôi chưa hề biết nội dung của phim nhưng từ ‘revolutionary’ ngay tiêu đề làm tôi có cảm giác nhàm chán.

“Revolutionary Road” là cuộc sống của đôi vợ chồng Frank và April Wheeler. Cuộc sống tưởng như sẽ mãi vẹn tròn, viên mãn kể từ giấy phút hai người ngồi trên xe bà chủ nhà, đi dọc “Revolutionary Road” và nhìn thấy ngôi nhà đẹp tuyệt của mình.

Frank và April gặp nhau, yêu nhau khi còn trẻ, còn đầy nhiệt huyết, ước mơ. Họ lấy nhau và dường như có tất cả: nhà đẹp, xe đẹp, hai đứa con xinh xắn; Frank có một công việc tuy nhàm chán nhưng đảm bảo tài chính cho gia đình; April từ bỏ giấc mơ làm diễn viên, ngày ngày làm nội trợ như tất cả những phụ nữ Mỹ vào thời ấy. Và họ có cả một cuộc hôn nhân đang trên bờ vực với những cãi vã, những giằng xé giữa ước mơ, giữa cuộc sống bấp bênh nhưng “đáng sống” với cuộc sống ổn định hiện tại.

April muốn bán tất cả tài sản và cả gia đình sẽ sang Pa-ri- thành phố Frank yêu mến từ thời trai trẻ. Ở đó, cô sẽ làm việc, sẽ nuôi sống gia đình; còn Frank sẽ tự do khám phá, thực hiện tiếp những ước mơ dang dở. Mọi giấy tờ đã xong xuôi, Arpil phát hiện cô có mang đứa con thứ bà; Frank quyết định không chuyển đến Pa-ri nữa vì anh vừa được mời làm một công việc tốt! Họ tranh cãi kịch liệt. April quyết định tư phá thai rồi qua đời ở bênh viện do mất quá nhiều máu.

Frank yêu April và muốn mang đến cho người phụ nữ mình yêu cuộc sống nhàn nhã và đủ đầy. April yêu Frank và muốn người đàn ông mình yêu được sống cuộc sống có ý nghĩa, có ước mơ, chứ không phải là ngày ngày làm công việc anh không hề yêu thích để bao bọc vợ con. Họ yêu nhau nhưng rốt cuộc vẫn không thể cùng bước trên một con đường 🙂

“Revolutionary Road” tưởng rằng là con đường dẫn họ đến tổ ấm mơ ước, hóa ra lại là con đường dẫn họ đến hai thế giới khác nhau. Câu chuyện của gia đình Wheeler không hề mới và chưa bao giờ cũ.

Rốt cuộc, dù ít hay nhiều, chúng ta băn khoăn, trăn trở về cuộc sống: sống trong vòng quay ổn định, yên bình hay rũ bỏ tất cả để được phiêu lưu, được trải nghiệm.

Đúng hay sai? Thật khó nói!

Nhưng chắc chắn, chúng ta chịu trách nhiệm với quyết định của chính mình.

Và một con đường có thật sự là “Revolutionary Road” hay không? Câu trả lời không thể có ngay sau những ấn tượng, cảm giác ban đầu 🙂

Image

(Ảnh:ladyofvintage.com)

Uncategorized

Một ngày


Hôm qua khi tôi đang ngồi đọc báo trong quán cafe. Tôi để ý một nhóm bạn trẻ. Thực ra tôi để ý vì họ gọi và hỏi tôi đang ăn cái gì, còn tôi thì để ý là họ đang kê ghế ngồi chắn hết lối đi. Quần áo, đầu tóc hợp mốt, thú vui cũng hợp mốt. Tôi chỉ cười xòa trong bụng, vì có lẽ tôi đã bước qua thời kì tuổi trẻ kiểu như thế mất rồi.

Trưa nay tôi đọc được status của một người bạn viết về việc trăn trở trước khi đưa ra bất cứ quyết định nào nhưng cũng không bao giờ hồi hận một khi đã quyết định. Tôi bắt gặp tôi của ngày xưa. Tôi bắt gặp tôi của hôm nay. Đôi khi tôi vẫn “tua” lại những chuyện cũ, những quyết định ngày xưa, nhìn vào, nghĩ về những cái tôi “được” và luôn tin tôi đã “được” nhiều hơn “mất”. Tôi chợt nghĩ, nếu tôi không quyết định, liệu tôi có học được sự điềm tĩnh như bây giờ, liệu tôi có tự mài mòn bản thân trong cái vòng quay “ổn định”, liệu tôi có chết dần chết mòn vì chỉ “tồn tại” chứ không hề sống?

Chiều nay tôi đọc qua một bài viết. Đôi khi chúng ta quá lo lắng vì mình đã không làm được cái này cái kia khi 20, 21, 22, 23 tuổi mà quên mất rằng tương lai có thể có nhiều điều bất ngờ tốt đẹp lắm chứ. Tại sao cứ phải quanh quẩn lo lắng về tương lại, sốt ruột sốt gan vì tương lai trong khi tương lai của hôm nay, chỉ vài tiếng nữa thôi sẽ là hiện tại. Tôi nói chuyện bâng quơ với một anh bạn. Đầu tiên là cười lăn lộn vì hóa ra dù là quốc tịch nào, giời tính nào, tuổi tác nào, công việc nào, sống ở đất nước nào, sở thích khác nhau thế nào, chúng tôi cũng đều kết thúc ở một điểm: chưa hết tháng đã hết tiền, lương vừa về tài khỏan là vơi đi nhanh vèo vèo cho đến lúc “chạm đáy”. Rồi chúng tôi nói về công việc, nói về thế giới. Anh bạn tôi, bằng cách lấy chính cuộc sống của mình ra để minh họa, đã chứng minh cho tôi thấy tôi không bao giờ nên “sợ” hay e ngại. Cứ làm, cứ thử. Dù thất bại hay thành công thì cũng không phải lăn tăn vì mình đã không dám làm, không dám thay đổi. Tôi chợt nhận ra, tôi giống như con ếch ngồi đáy giếng, lúc nào cũng nghĩ bầu trời kia tròn vành vạnh và nhỏ bé lắm. Anh bạn ấy, cũng là người châu Á như tôi, đến từ một đất nước còn nghèo và lạc hậu hơn Tổ quốc tôi, đã chỉ ra cho tôi thấy: tôi còn trẻ, tôi còn nhiều cơ hội, chứ không phải đời tôi xong rồi chỉ bởi vì tôi chưa lấy chồng có con trong khi bạn bè tôi chồng con đuề huề.

Tối nay, có một sự việc làm tôi nhớ lại tôi của tuần trước. Tôi vẫn nhớ, tôi đã ngồi im lặng, bỏ ngoài tai tất cả những ồn ào. Những âm thanh ấy trôi xung quanh tôi, và chỉ đến thế thôi. Tôi không hề mệt mỏi. Nhưng tôi không thấy có hứng thú tham gia vào những cuộc tranh luận, dù là bằng lời nói hay bằng bàn phím. Mỉm cười, hóa ra những lần tôi vấp ngã đã dần đẩy tôi qua sườn dốc bên kia của cái sự “trẻ trâu”. Ngày học cấp 2, tôi sẵn sàng gân cổ cãi nhau giữa lớp để bảo vệ ban nhạc thần tượng. Đến cấp 3 tôi bắt đầu bỏ ngoài tai những lời dè bỉu “con gái thì biết cái gì mà xem bóng đá”. Bây giờ, tôi đang học cách bỏ ngoài tai những điều tôi không hứng thú, dù có thể điều ấy liên quan trực tiếp đến bản thân tôi. Tôi nhận ra, im lặng cũng là một cách để bảo vệ ý kiến của bản thân. Và tôi thích sự im lặng hơn tất thảy. Có lẽ vì tôi không còn đủ độ trẻ trâu để gân cổ lên bảo vệ ý kiến của mình nữa rồi 🙂

Tôi biết, tôi biết chứ. Rằng tôi chưa thể rũ bỏ hoàn toàn cái quá khứ trẻ trâu. Nhưng tôi đang học, tôi muốn học, và tôi tin có ngày tôi sẽ gấp bỏ tấm áo “trẻ trâu”, cất sâu vào ngăn kéo. Ngày xưa tôi chẳng bao giờ nghĩ tôi có thể ‘chán’ sở thích này, tôi có thể bớt nóng nảy, bớt trẻ trâu… Rồi những điều ấy đều trở thành có thể 🙂

Hóa ra đi học và “đánh đổi” ở trường đời không hề vô ích. Tôi học, tôi ngã liên tục, và tôi lớn lên thêm một chút.

Có nhiều người hỏi tội tại sao cứ hay nhắc đi nhắc lại một câu chuyện. Tôi đã từng chẳng còn cảm thấy đam mê với câu chuyện đó vì cuộc sống, vì bản thân trước những áp lực phải thay đổi. Đến khi tôi quyết định chấm dứt để được sống làm chính mình, niềm đam mê, câu chuyện cũ lại quay về. Lúc ấy, tôi hiểu cái gì là tôi, cái gì chỉ là tạm. Chính vì vậy tôi luôn nghĩ đến, luôn nhắc đến câu chuyện ấy, để không quên điều gì, và để tiếp tục nuôi đam mê.

Đêm nay, tôi ngồi uống, tôi ngồi viết. Để giữ lại.

Và có thể.

Để một thời gian nữa.

Tôi lại cười chính tôi của ngày hôm nay.

Image

(Siena- Italia)