Blog 360

Urgent: chuyển Yahoo sang wordpress/blogpost bằng công cụ của Yahoo!


Yahoo cung cấp cho người dùng một công cụ để chuyển nhà: http://download.360.yahoo.com/
Dùng công cụ này import khá nhanh vì dù sao cũng là hàng “chính hãng”!
Cách dùng tại trang web này:

http://www.thuthuatblog.com/2009/05/chuyen-nha-tu-yahoo-360-toi-wordpress.html

Advertisements
Blog 360

Tạm biệt


(Ảnh: deonvdw)

Cuối cùng cũng phải nói lời chia tay với blog 360- blog đầu tiên mình lập ra, và cho đến giờ vẫn là blog mình thích nhất cho dù nó đầy lỗi và mang lại đầy phiền toái!

Blog này bắt đầu từ tháng 8/2006, trong những ngày mình đang chờ kết quả thi đại học. 2 năm 5 tháng gắn bó, blog 360 đã mang đến cho mình rất nhiều bạn bè, là nơi mình được viết để bày tỏ, để thể hiện những gì mình yêu, mình ghét, mình đam mê. Ở đây có những entries mình viết bằng tất cả tình cảm và có lẽ sau này mình không thể viết được những entries như thế nữa!

Blog này là nơi bắt đầu của nickname Ciao Bella!- cái tên bắt đầu từ truyện “Bốn mùa 1881” và là cái tên (không phải đầu tiên) nhưng sẽ là cuối cùng !

Chẳng ai muốn chia tay với nơi đã gắn bó với mình hơn 2 năm, với bao nhiêu kỉ niệm, với bao nhiêu comments chia sẻ. Yahoo Plus?, Yahoo Profile? Chẳng qua cũng chỉ là cái “kho” lưu giữ những entries của 360 mà thôi. Yahoo quá dở hơi khi từ bỏ việc nâng cấp một 360 có sẵn và (từng) thành công để lao vào xây dựng hết mạng xã hội mới này đến mạng xã hội khác. Yahoo không biết hay cố tình không biết là bloggers muốn một Yahoo360 không lỗi chứ không phải là Mash hay Plus ?

Yahoo đã đuổi, mình đành phải thật sự dứt áo ra đi!

Chào 360, chào một thời viết blog, chào những ngày chập chững học bài học cuộc đời đầu tiên của tuổi 17, 18. Ngã và nước mắt. Chào cả tuổi 19 chín chắn hơn và ít nước mắt hơn.

Mình sẽ rất nhớ những lần được các chị, các anh, các bạn và các em gọi là “Ciao”, là “Bella” hoặc “Ciao Bella”

Mình sẽ nhớ 360.

Ciao Bella!

Blog 360, Daily life

Kể chuyện em Chin (phần 4)


Phần này không kể chuyện gì hết mà đúng hơn là kể chuyện bằng hình ảnh!

Chả là ve kêu, hè về, Chin kết thúc một năm học nữa ở trường mẫu giáo. Đây là thành quả học tập của Chin.

Tranh tô màu:

1. Vẽ và tô màu con gà

Photobucket

2. Tô màu tranh bác nông dân Photobucket

3. Mẫu xe được ưa chuộng trên sao Hỏa

Photobucket

4. Cầu vồng vẽ bằng màu nước! Không biết tranh này cô giáo có “giúp đỡ” gì không?

Photobucket

5. Tô màu nhà sàn

Photobucket

Tranh cắt dán

1. Dán tóc cho bạnNhìn cái bạn đầu điện giật buồn cười quá!

Photobucket

2. Cắt dán con thỏ Photobucket

Tổng kết thành tích học tập

Đi học cô giáo bảo toàn nói chuyện với cả nhìn ra cửa sổ, thế mà cũng được loại xuất sắc

Photobucket

Blog 360, Music

Sibelius Concert


It is one of the most wonderful concerts I’ve ever attended!
Sibelius is the most famous Finnish composer of all time, and in this concert, two Finnish artists have played several compositions written by Sibelius.
Before performing each composition, the cellist gave a brief introduction about it to help the audiences understand more about Sibelius’s work. These two artists have arranged many Sibelius’s works for piano solo to works for cello and piano. The cellist and the pianist are not only talent but also friendly and humorous. They created a very friendly atmostphere for the concert! It’s really really wonderful!
The most significant composition is Finlandia op.26, no.7 The artists have arranged this Finlandia from a composition for orchestra (with 100 players!) to composition for two players. According to the cellist, one Finnish man was suffered from a heart attack when he first listened to this composition. In Hanoi, nobody was suffered from a heart attack after having listened to Finlandia, but I saw one Finnish man moved to tears at the end of the concert! As I’m not a Finnish and I have listened to that composition for the first time, I can’t understand it thoroughly! However, I may understand why the old man cried when he listened to Finlandia in a foreign country!
The cellist and the pianist did a good job…NO, they did a wonderful job! Before this concert, when I think about Finland, I just remember the capital – Hensilki, a high living standard and…Nokia. Now, I know that Finland also has Sibelius!
Blog 360

Bực mình


(Ảnh: wordpress)

Vì sao đi xem phim lại phải vào rạp rất muộn?
Vì sao đã làm phiền người khác một lần lại còn phải tiếp tục làm phiền người khác nhiều lần nữa?
Vì sao vào rạp lại cần phải nghịch điện thoại di động?
Vì sao vào rạp lại cần phải nói chuyện riêng?
Vì sao nói chuyện 2 người với nhau cần phải nói rất to, nói át cả tiếng thuyết minh phim?

Xin lỗi các bạn vì có thể mình đã làm hỏng buổi tối lãng mạn của các bạn, làm các bạn mất vui khi mình nhắc các bạn nói nhỏ đi.
Nhưng các bạn không chỉ làm mình mất vui đâu, các bạn làm mình bực mình nữa cơ.

Xin lỗi các bạn nhưng rạp chiếu phim là nơi công cộng chứ không phải là phòng ngủ nhà các bạn.

Xin lỗi các bạn nhưng các bạn là đồ vô ý thức!

Blog 360, Vietnam

2 tiếng rưỡi nếm mùi đời


(Ảnh: vnexpress)

Cơn bão số 1, như rất nhiều cơn bão khác đã từng được dự báo, là cơn bão rất khó lường và có diễn biến vô cùng phức tạp.
Chính vì thế, hôm qua người ta dự báo là bão đang đi sang đảo XYZ ở Phi-líp-pin rồi, đêm nay bão sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến hòn đảo XYZ xấu số kia thì ngay trong đêm, ở Hà Nội, mưa to gió lớn.
Ôi cái cơn bão khỉ gió ấy, sao mà nó đổi ý nhanh thế ????

Và nhờ cái cơn bão khỉ gió ấy, mà mình được nếm mùi đời.
Đầu tiên mình xông vào đường Nguyễn Lương Bằng. Chưa bao giờ mình thấy xe cộ ở HN lại đi đứng trật tự như thế. Tất cả đi theo hàng dọc, nép hết vào một phía để tránh nước ngập! Mỗi lần ô tô làn bên kia phóng qua, là từng con sóng nước mưa lại ào lên, nước bắn lên tận đầu!

Và đường Nguyễn Lương Bằng mới chỉ là sự khởi đầu cho một buổi sáng điên cuồng. Thoát đường Nguyễn Lương Bằng, mình hồ hởi lao xe vào Tôn Đức Thắng. Sai lầm nối tiếp sai lầm! Lội nước được 2/3 đường TĐT, mình nhìn thấy dòng người đang lặng lẽ, ngao ngán, lầm lũi dắt xe theo hướng ngược lại. Đoán rằng “trên kia” có chuyện chẳng lành, mình vội vã quay đầu xe để chạy thoát thân.

Và mình quyết định lao vào đường Khâm Thiên! Đi được 1/2 đường, nhìn xa xa xe bus ngổn ngang, thấp thoáng bóng áo vàng của các chú công nhân cấp thoát nước. Đoán rằng “trên kia” lại có chuyện chẳng lành, mình lại phải quay đầu xe để chạy thoát thân!

Đường Kim Liên mới khá hơn, không ngập tý nào. Nhưng… ô kìa, bao nhiêu người trót đi vào Đào Duy Anh đang phải quay xe lại! Vậy là mình chuyển sang Phạm Ngọc Thạch. Cũng ngập, mình lại tìm cách luồn lách vào khu tập thể để đường…đỡ ngập hơn. Không còn đường nào khác, mình đành tiếp tục đi ra Phương Mai dù biết thừa, Phương Mai kiểu gì cũng ngập. Giờ thì mình không còn nề hà đường ngập nữa, cứ tiếp tục tay ga xông về phía trước.

Tưởng rằng từ đây cuộc đời mình sẽ sáng sủa. Nhưng không, cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu. Phố Huế thênh thênh thang thang, ôi sao mà thích, nhưng cũng chỉ thích được đến chợ Hôm. Từ chợ Hôm trở đi, nước mênh mang mênh mang. Mình vội vã rẽ ngang để chạy tháo thân, chạy đến Trân Nhân Tông, lại mênh mông là nước. Vẫn phải nghiến răng xông tới, vì xung quanh chỗ nào cũng ngập!!!!!

Lội nước qua được TNT, tưởng là thoát nạn, nào ngờ….. Đường Quang Trung cũng ngập, ngập nặng! Cắm cúi vòng vào Trần Quốc Toản hy vọng tìm được lối thoát nào ngờ TQT cũng “hoành tráng” chả kém QT. Mình lại vòng ra đường QT, lao vào chỗ nước ngập, vừa lao vừa cầu Giời cho xe đừng chết máy! Trời ban ngay mà tối đen như mực! Mình vặn ga, phóng thật nhanh, hy vọng xe không chết máy!

Ra được đến Hai Bà Trưng, mưa bắt đầu ào xuống, quất vào mặt. Mình vẫn hùng dũng tiến bước! Hỡi ôi! HBT cũng ngập! Lê lết mãi cũng đến được Lê Duẩn, định rẽ vào Nguyễn Khuyến thì chú công nhân thoát nước kêu thảm thiết: ra đi, đừng vào, ngập lắm. Về nhà đọc báo mới thấy NK ngập có đến yên xe thôi!

Vậy là lại lang thang trên đường. Cuối cùng với tinh thần “đi hay là chết”, mình xông thẳng vào Nguyễn Thái Học dù đấy là đường một chiều! Mặc kệ nước mênh mang dưới chân, mặc kệ ô tô lao ầm ầm trước mặt, mặc kệ là mình đang phạm luật! Mình vẫn lao đi bằng được!
…..
Mình rẽ vào Lê Duẩn, hy vọng đường sẽ thông và hè sẽ thoáng! Nhưng…ô kìa, ở cửa ga, ô tô dàn hàng, chen chúc nhau, mà không cái nào đi được! Vậy là lại quay về HBT, lại lội nước và hy vọng Bà Triệu sẽ không ngập! Nhưng, vì ai cũng nghĩ là BT không ngặp, nên ai cũng xông vào, và đường BT lại tắc! Mình quay xe vào TQT, hy vọng thoát ra Trần Hưng Đạo! Trần Hưng Đạo đây rồi, lại thấp thoáng những chiếc xe chết máy đang được dắt ngược lại. Người tao bảo nhau “Đừng vào, ngập sâu lắm!”. Thế nên, mình lại quay về BT thân thương, hòa mình vào dòng xe đang lẫm lũi tiến, hy vọng “trên kia” đường không ngập!
Ô kìa, ngã tư BT-Nguyễn Du đây rồi! Một xe téc đang hì hục hút nước, mà nước vẫn cứ mênh mang trải ra trước mắt!

Lại quay xe tháo chạy sang TQT. TQT đoạn này cũng ngập nốt, nhưng vẫn phải đi, vì chả còn đường nào khác! Leo lên vỉa hè phố Huế, đi ngược chiều, lúc ấy không sợ công an, không sợ chân đi đất đạp phải thủy tinh, chỉ mong về được đến nhà! Lại lội nước ở Trần Nhân Tông, cuối cùng cũng nhìn thấy Rạp xiếc thân yêu, và từ đây đường về nhà không còn ngập nữa!

Blog 360

Nam và Nữ


Người ta thường hay nói: phụ nữ là phái đẹp, mềm mại, dịu dàng, tinh tế, …. nói chung là có vô số nét đẹp.
Nếu như thế, đáng lẽ ra, mỗi lần làm việc gì, mà “được” làm với phụ nữ thì thật tuyệt vời.
Ấy thế mà mình lại không thấy thế.
Kinh nghiệm cho thấy, tất cả các công việc cần nhờ vả, yêu cầu, cộng tác…. làm với Nam bao giờ cũng dễ dàng, được việc và thoải mái hơn làm với Nữ.
Mình thấy,

trong nhà hàng, Nam phục vụ tốt hơn Nữ: nhanh nhẹn, chu đáo, không bao giờ để ý, không lườm nguýt dù mình có gọi 1 bát cháo với 5 cái thìa!

trong phòng tài vụ, phòng thuế, làm việc với Nam thoải mái hơn với Nữ. Nếu có bị chửi vì bảnh mắt ra đã đi rút tiền, thì Nam chửi cũng ít hơn Nữ
trong bệnh viện, y tá Nam tốt hơn Nữ. Hoặc y tá Nữ chỉ tốt bằng y tá Nam khi y tá Nữ dưới 30 tuổi!
trong các cửa hàng, Nam bán hàng tốt hơn Nữ. Tư vấn nhiệt tình ngang/ hơn Nữ và không lườm nguýt khi mình chả mua cái gì.

trong các loại công việc, nhất là việc nói qua điện thoại, Nam đặc biệt tốt hơn Nữ. Thoải mái hơn, sác xuất thành công lớn hơn Nữ. Nói chuyện qua điện thoại với Nữ chỉ thoải mái khi người nói chuyện với mình là cô nhân viên chăm sóc khách hàng!


Mình thấy thế, có thể, vì mình là NỮ
!