Daily life

Nhật kí ngày điên loạn của chị bầu 37 tuần 6 ngày.


hyperactive
 
Sáng nay, chị bầu đi du lịch sang quận Cầu Giấy bắt đầu niềm hạnh phúc được giải quyết các công việc tồn đọng, dưới cơn mưa lây phây.
Nhìn từ đường trên cao lên trên, trông Hà Nội chả khác gì thủ đô các nước tiên tiến trên thế giới, với các thể loại nhà trọc giời thiết kế lọ chai, chung cư san sát. Nhìn xuống dưới thì hết hồn chim én vì nhà cao cao mãi trong khi đường vẫn vầy.Bảo sao mà tắc. Giáp Tết lại càng tắc phát rồ phát dại. Đi quãng đường 15km hết cả 60 phút đồng hồ.
 
Thủ tục ở cơ quan A diễn ra thuận lợi. Chị bầu thở phào. Giờ chị đến cơ quan B hi vọng kịp trước 10 rưỡi. Thế quái nào mà giời lại hết mưa và đường thì đỡ tắc. Chị đến cơ quan B trước 10 rưỡi những 15′. Chị rất sợ cơ quan B nên luôn ưu tiên cơ quan này hàng đầu. Cơn ác mộng bắt đầu. Đúng như suy nghĩ của chị (thường suy nghĩ của chị về những việc đen đủi rất đúng), văn phòng của chị bị phạt vi phạm hành chính vì lỗi tình ngay lí gian. Đời mà, với hệ thống hành chính công chồng chéo, Bộ luật này nghéo vào luật kia thì kiểu “vi phạm hành chính” oan uống cũng là diều dễ hiểu thôi.
 
Ok em nộp phạt, nhưng xin cho em nộp luôn chứ em sắp đẻ rồi, các anh các chị đừng ngâm của em thêm mấy ngày nữa rồi nghỉ Tết huhu. Nhưng đừng tưởng muốn nộp phạt mà được nhé. Sau cuộc điện thoại trình bày, da diết muốn được nộp phạt vì “Em sắp đẻ rồi, cơ quan em không có ai làm thay” chị được dặn chạy khẩn trương sang cơ quan C (cấp cao của cơ quan B) để được giúp đỡ.
 
Lò dò ra cửa gặp ngay chú xe ôm Grab Bike đang đi lơ vơ, ngoắc vội. Giời mưa lại còn giáp Tết thì đi xe máy là thượng sách các bạn yêu ạ. Lần đầu tiên mình nép sát vào một người đàn ông xa lạ đến vậy, chỉ vì sợ bị lăn mịe xuống đường. Trên đường đến cơ quan C, bản năng la liếm mách bảo chị bầu hãy nhanh mắt tìm ngân hàng có dịch vụ “nộp tiền vào ngân sách nhà nước” gần cơ quan C nhất. Đặng lát nữa nộp tiền cho nhanh.
 
Trong cái rủi có cái may, chị bầu đã gặp được người tử tế không chỉ nhiệt tình dẫn chị đi xuống 3 tầng cầu thang mà còn gõ cửa 2 phòng làm việc để hỏi hộ chị cách nộp phạt. Chị bầu vừa đi vừa đỡ bụng, chạy khẩn trương ra ngân hàng nộp tiền vào ngân sách nhà nước. Lại may! Còn có 30′ nữa là hết giờ giao dịch buổi sáng!
 
Xong xuôi nộp phạt chị bầu lại chạy sô vào siêu thị mua đồ cho văn phòng, nhân thể mua ít đồ gia đình. Não mịn quên quên nhớ nhớ nên chị chỉ phải đẩy xe mua hàng, đi lên đi xuống thang cuốn tầm 6 lần thì gom đủ những thứ cần mua. Ăn suất cơm bình dân đắt vcc trong siêu thị vì từ sáng chưa được cái gì vào người ngoài 1 viên Elevit.
 
Về nhà cất đồ cho gọn lại lấy xe máy đi cho nhanh. Vẫn còn thủ tục ở cơ quan D và 2 nhà cung cấp dịch vụ chứ mấy.
 
Cơ quan D những ngày giáp Tết đông đến ngột ngạt. Chị bầu mặt dài ngoẵng ngồi chờ không biết bao giờ mới đến lượt.Bỗng chị nhận ra ánh mắt anh chuyên viên phòng 1 cửa đang nhìn mình long lanh. Chị cũng nhìn lại long lanh.Long lanh gặp long lanh vài lần thì đã bắt được sóng, chị vội vàng ôm hồ sơ về phía cửa anh, lòng vô cùng áy náy với các bạn lấy số trước mà vẫn chưa đến lượt. May mắn sao anh kiểm tra hồ sơ không kĩ lắm, nhanh tay in cho chị bầu cái giấy hẹn.
 
Cho đến khi về đến nhà và bắt tay vào nấu cơm cúng ông Công ông Táo, chị bầu vẫn không thể tin nổi những việc chị đã làm trong ngày, khoảng cách chị đã lượn như một con điên ngoài đường trong cái giời tiết khi mưa khi nắng. Kì lạ ở chỗ, sau 1 ngày tăng động, chị lại làm bếp rất chuẩn, việc nào việc nấy phối hợp nhịp nhàng mà không phải nghĩ xem làm gì trước làm gì sau, cũng chẳng quên việc gì. Càng nấu cơm càng thấy khỏe ra.
 
Hôm nay, ngày 20 tháng Chạp năm Bính Thân. Ngày điên loạn nhất trông chuối ngày gần 2 tháng lo lắng, stress, … đủ mọi trò.
Dầu sao hãy nhìn vào mặt tích cực là đi đến đâu chị cũng gặp những người tử tế hỗ trợ chị, dù chị chằng đem lại điều gì cho họ ngoài một lời cảm ơn chân thành.
 
Advertisements
Uncategorized

main-qimg-db855c59bcba5eec5fee22cd552781a5

Hà Nội những ngày giời tiết kinh tởm. Người và ngợm cùng chung sống.

Nợ chính phủ đã đạt ngưỡng 50.3%. Câu chuyện đồng bằng sông Cửu Long màu mỡ, nước ăm ắp sông rạch, vườn trĩu quả, tôm cá đầy ghe sắp thành truyện cổ tích.

Tham gia giao thông mỗi ngày, thấy 10 đứa ra đường thì 8 đứa ngợm: vượt đèn đỏ, lạng lách, bấm còi inh ỏi, chăm chăm húc vào đít người đằng trước để tiết kiệm được những 10 giây cuộc đời.
Tẩm ướp đủ mọi thứ vào thực phẩm rồi cho nhau ăn, chung tay kiểm soát dân số.
Lừa lọc nhau là chuyện thường. Nói thật mới là bất thường.

Những ngợm sống quanh tôi thường thích vất rác ra đường đi chung.
Mới hôm kia thôi, chồng tôi vừa dọn sạch bãi nôn ai đó mửa ra rồi té mất ở ngoài ngõ. Vào nhà ăn bát cơm, đi ra đã thấy 1 đống vỏ kẹo sô cô la hạnh nhân Nga. Những con người sành ăn sành uống, biết ăn sô cô la ngoại, loại ngon và biết cả vất rác ngoài, miễn nhà bố mày sạch là được. Hết lần này đến lần khác.
Trưa nay, tôi lại đi quét ngõ vì có anh chị nào đó chắc thấy mưa phùn buồn quá nên đành ném cái vỏ chai rượu thủy tinh ra ngõ. Mà hẳn là phải vặn nắp chai chỉn chu rồi mới vứt, thủy tinh văng khắp nơi. Não toàn c*t nên chắc cũng không nghĩ được nếu mảnh thủy tinh găm vào lốp xe, găm vào chân, bắn vào mắt thì sẽ nguy hiểm như thế nào.

Hà Nội những ngày giời tiết kinh tởm. Người và ngợm cùng chung sống.

Daily life

Tạm biệt 2015. Chào 2016


IMG_20151231_103308_edit

Vào ngày cuối cùng của năm, cô gái nọ thường xem lại 1 lượt quyển lịch bàn của năm sắp qua trước khi cất đi và đặt thêm quyển lịch của năm sắp tới. Mấy chữ ghi chú ngắn gọn, những cái khoanh tròn đánh dấu một năm bận rộn, hối hả nhưng ý nghĩa.

Năm 2015, nhiều người hỏi quá nên cô gái xin xác nhận: Cô béo vì ăn nhiều, làm ít chứ năm nay cô chưa có bầu! Xin quý cô bác, quý anh chị, quý bạn bè đừng băn khoăn hay giục giã nứa!

Năm 2015 cho đến giờ phút này cô gái tự thấy là một năm thành công, cô đã làm được nhiều việc, hoàn thành được kha khá những điều muốn làm. Nếu nói một tay cô làm nên tất cả thì quá điêu. Nếu nói tất cả nhờ vào may mắn thì quá phét vì đời cô ít khi gặp quá nhiều may mắn. Ít ra, nhờ may mắn và cố gắng làm việc nhóm với nhau hiệu quả cô đã có một-năm-không-vất-đi.

Cô vẫn nhớ một bộ phim cô từng thích (giờ không thích vì thấy nó Holywood quá) nói rằng “Cuộc sống mang đến cho bạn hàng ngàn cơ hội, việc của bạn là chọn lấy một cái”. Cảm ơn những cơ hội mà cuộc sống đã mang đến cho cô trong năm 2015, để cô có dịp nhận ra bản năng trong cô chưa bị thời gian, tuổi tác và cân nặng làm hao mòn đi, chỉ là bản năng ấy cần có cơ hội để thể hiện. Năm 2015, cô gái nọ cũng thấm thía rằng cuộc sống, để tồn tại cái đã, thì luôn phải cố gắng. Trước kia cô từng nghĩ “Cố làm gì, chả ăn thua đâu, đời vốn dĩ không công bằng”. Giờ cô lại nghĩ “Cứ kiên trì, bền bỉ, tuy lâu hơn, mất công sức, mất thời gian hơn những sẽ nhận được điều mình mong muốn, mà đầu óc, lương tâm lại không bứt rứt”.

Năm 2015 cũng là năm của những mất mát, của cảm giác hụt hẫng, ngỡ ngàng và chia ly mãi mãi. Thời gian giúp cô bình tĩnh hơn khi đối diện với những mất mát. Có những nỗi đau, những niềm nhớ chẳng thể nói thành lời, chẳng thể biểu hiện trên nét mặt. Nên chăng là hãy sống cho tử tế, hết mình và đừng lãng phí cuộc đời vào những việc như kèn cựa, ra vẻ, thể hiện, … và …

Vẫn nhớ ngày đầu tiên của năm 2015, nhìn lên bầu giời nắng thênh thang ở Đà Nẵng, cô gái từng mong năm đầu tiên mà ngày đầu năm ở xa Hà Nội sẽ là một năm tốt lành. Mong ước ấy đã thành hiện thực.
Năm 2016 không có điều kiện để đón năm mới ở xa Hà Nội, vẫn mong năm tới sẽ là một năm tốt đẹp. Và những điều tốt đẹp ấy, cô gái sẵn lòng đánh đổi bằng vất vả, nỗ lực. Miễn là những điều tốt đẹp sẽ đến.

“The best is yet to come”.

Daily life

Quyền được vấp ngã?


11811583_10207594150321025_7578477185466030399_n

Hôm qua tôi nhớ ra.

Trên chuyến tàu lang thang nước Ý.

Có một gia đình nọ.

Cậu con trai tầm 20 tuổi lên tàu đi đâu đó, hành lí là 1 túi nhỏ xách tay gọn ghẽ. Anh chàng Ý ấy sẽ như bao hành khách khác lên tàu nếu như bố mẹ anh không tiễn con trai ra ga, đưa con đến ghế ngồi, cất hành lí hộ con và dặn đi dặn lại là “Con ngồi yên đây nhé, hành lí bố mẹ để đây cho con nhé…” trong khi anh con trai tỏ rõ sự ngại ngùng vì bố mẹ quan tâm quá mức. Người cha người mẹ quá yêu con và lo cho con. Và anh chàng người Ý kia, cũng như rất nhiều “đứa con” khác cảm thấy ngột ngạt vì sự bao bọc của các đấng sinh thành.

Tôi để ý đến gia đình ấy vì anh con trai ngồi gần chỗ tôi ngồi. Và vì khi ấy tôi đang đi một mình, đang ở rất xa bố mẹ.

Tôi sinh ra là “con đầu cháu sớm”, tức là dưới tôi có rất nhiều “các em” và theo văn hóa cổ truyền, tôi phải sống, phải học, phải lao động sao cho xứng đáng là chị lớn, phải là tấm gương để các em noi theo.

Thật tiếc, tôi sinh ra đã bị đứt mất vài dây thần kinh. Cụ thể là dây thần kinh sĩ diện, dây thần kinh thích được oai, được trọng vọng, dây thần kinh yêu quyền lực và dây thần kinh thích được ngợi ca.

Thế nên.

Tôi chúa ghét phải sống để làm gương cho ai, vì tự thấy làm gương cho bản thân mình còn chưa xong. Tôi cũng chúa ghét những lần bố mẹ tôi lôi các tấm gương của đứa anh họ, đứa chị họ, đứa con bác XYZ, đứa cháu cô ABC, bạn LMN ra làm gương bảo tôi noi theo.

Tất cả những gì tôi đã và đang làm không phải để chạy đua với ” thần tượng” nào hay để hi vọng được trở thành “thần tượng” trong mắt ai đó. Chỉ là cố gắng để chiến thắng bản thân, để không phải phiền lụy đến những người xung quanh, và một phần quan trọng không kém: hoàn thành các nhiệm vụ được giao phó sớm để chuồn đi chơi cho nhanh.

Tôi cũng chưa bao giờ lấy quyền làm chị để răn dạy các em dù tôi thừa khả năng làm thế. Tôi chia sẻ những vấp váp tôi đã gặp phải khi chúng nó hỏi. Và “bơm vá” khi có thể, để chúng nó đỡ phải có những trải nghiệm như tôi. Ví như, tôi đã phải vật vã xin bố mẹ mua xe máy để đi học vì trường xa không đi được xe đạp và sau 1 kì đi học bằng xe buýt số 21 tôi thấy quá bất cập. Còn các em họ tôi, vào đại học là có xe máy đến trường.

Tôi cũng sợ hết vía mỗi khi “được” lấy ra làm tấm gương hay được dí cho những nhiệm vụ của một đứa “con đầu cháu sớm”.

Và vì tôi chả có đứa anh đứa chị nào để nói giúp, tôi chọn cách thằng thừng từ chối những nhiệm vụ mà đời giao phó.

Tôi nhận ra.

Cha mẹ lúc nào cũng yêu thương con cái, bao bọc con cái và nghĩ rằng mình đã mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất. Thế nhưng, chính sự bao bọc ấy lại tước đi quyền được vấp ngã, được học hỏi từ thất bại, được trưởng thành cả về thể xác và tinh thần của những đứa con.

Mẹ tôi đã từng bao bọc tôi như thế.

Và tôi đã và đang giành cái quyền được thất bại, được vấp ngã. Tất nhiên là dám làm, dám chịu, va vấp, thiếu thốn thì đừng có kêu, tìm cách mà khắc phục hậu quả.

Tôi ngã biết bao lần, giờ vẫn chưa đứng dậy nổi.

Và tương lai thì cũng chả biết đâu mà lần.

Dù ngày mai có ngã đau hơn, thì ít ra hôm nay, hôm qua, hôm kia … tôi đã được ngã, được sống cuộc sống của tôi chứ không phải là sống thay, sống hộ, sống cuộc sống của một con rô bốt phụ thuộc vào người cầm điều khiển từ xa.

Uncategorized

20.07.2015


Ngày diệu kì!
Sáng mở mắt ra các em thanh niên đã dùng khoan bê tông bật tung các nắp cống để thay nắp mới.
Không lấy được xe đi làm đành đi xe ôm nhà trồng được.
Không chủ động phương tiện đi lại chân cứ cuồng lên…
Tối về trong lúc rửa bát bị giá inox khứa một đường lên ngón trỏ.
Kí ức của năm Tuất nọ. Trưa 30 bị đứt tay máu chảy từa lưa phải vào viện khâu 3 mũi hiện về. Cũng ngón trỏ, chỉ khác là bàn tay đối diện.

Hôm nay nhìn máu chảy ứa ra, không đau nhưng sợ. Trong sợ hãi phát hiện ra máu dưới ánh đèn nêon màu rất đẹp nhé!

Tan làm ngẫm về sự trưởng thành. Khi đứng trước 1 sự việc mà vài năm trước thấy thật “kinh khủng” chỉ nghĩ là “Lại mày? Ok từ từ rồi tính”. Không phải vì khôn hơn, giỏi hơn gì. Chỉ là vì trưởng thành tức là lúc nào cũng có vài cái “kinh khủng” nên không hơi đâu mà xoắn.

Đi làm mấy năm lần đầu tiên tự mua được cái xe đạp. Xe máy chưa biết đến bao giờ mới mua nổi. Ô tô thì chưa mơ. Sau gần 10 năm mới đi xe đạp bị sợ sợ là. Và cũng thích thích là. Cảm giác cuộc sống chậm rãi hơn rất nhiều…

Uncategorized

09.07.2015


Facebook có chức năng ngồi lê đôi mách kì diệu mà tôi rất ghét: Một là “Show ticker”. Hai là bạn A trong friendlist like status/post của bạn Z nào đấy thì cũng báo về cho tôi xem.

Hôm nay tôi có lướt qua, thấy một bạn Z nào đó share bài 18 nhân viên y tế có nguy cơ phơi nhiễm HIV sau ca cấp cứu. Chuyện này hiện đang rất hot. Và bạn Z- với trí tuệ của một thám tử đã bảo đặt ra nghi vấn đây là chiêu trò PR của ngành Y Tế cũng như khẳng định nhân viên Y tế ai bảo không biết phòng thân thì kêu cái gì.

Tôi chưa bao giờ ao ước được làm thầy, dù cho:
Nếu tôi chọn nghề giáo, khi ra trường đến 90% tôi có việc ngay cũng như đỗ vào biên chế nhưng tôi không chọn.
Trường Y ở ngay cạnh nhà nhưng tôi không dám thi vì học dốt, vì sợ máu me, vì sợ không có đủ sức khỏe để trực triền miên.

Tôi từng biết 1 câu chuyện có thật về anh X nọ. Anh nốc rượu bia vô độ nên huyết áp lên vùn vụt. Một ngày mũi anh nổ bòm và anh phải đi cấp cứu. Bác sĩ mổ cho anh, cứu anh. Lúc hết thuốc giảm đau anh chửi luôn bác sĩ.

Trước khi chỉ trích ngành giáo dục, ngành y tế vừa ngu si, vừa thối nát, trường học tranh tre nứa lá, bệnh viện quá tải…., có bạn nào vào trang web của Tổng Cục Thống Kê để ngắm xem hai lĩnh vực này, nhất là y tế được chi bao nhiêu % trong miếng bánh ngân sách?

Ngành Y Tế có cần phải lôi mạng người ra để PR? Trong khi chỉ có khám, chữa bệnh, cấp cứu 1 ngày đã đủ mệt chết mẹ rồi?
Ngành Giáo dục, các thầy cô giáo đứng lớp hít bụi phấn có ai muốn bị chửi là ngu, là dốt? Bị các phụ huynh yêu quý- phó mặc việc dạy dỗ con mình cho nhà trường và khi không hài lòng thì kiện, thì xông lên bóp cổ, chửi bới, nện luôn cô giáo?

Các bạn ạ!
Tôi đến với cuộc đời này, được đỡ ra từ bàn tay dì tôi là một nữ hộ sinh.
Tôi được nuôi lớn bằng đồng lương của người mẹ làm nghề bán cháo phối.
Thế nên cho dù nếu học nghề thầy giáo, thầy thuốc thì “gia đình có đầu ra” tôi cũng xin chào thân ái.

Làm thầy ở Việt Nam chỉ oai, chỉ sướng nếu làm thầy cúng, thầy bói thôi.
Và làm Thánh thì sướng nhất là Thánh Soi, Thánh Phán ở trên Phây búc.

Uncategorized

28.06.2015


Ngày nắng mới.
Nên tự nhiên bị stress.
Chả ai làm gì, nói gì động chạm đến nhưng tự dưng cứ thấy buồn, bị mệt mỏi ý, người cứ rã rời ý.

Thế nên trưa đi xem quần áo để vui lên.
Vào một shop cả nhân viên lẫn mấy khách đều là người Việt ta cả.
Xong bỗng dưng có hai anh chị bước vào. Chị nói giọng Bắc, anh nói giọng Nam và Ings lích.
“Do you know they have just approved the new airport in Long An? It’s fifty km far from Hochiminh City?”
“Chắc phải có shuttle bus chứ?”
“May be. Anyway I don’t care”
“Thế bao giờ anh định đi Úc”
“Bao giờ em bắt đầu việc của em?”
“Chắc là trong tháng tới”
“Ok let’s say you will start yours on 1 July. So anh sẽ đi…… (đoạn này anh nói giọng Nam liến thoắng, em không quen nên không nghe được)
‘Anh đi như vậy là vì sớm quay về với em hay để làm gì”
“Anh muốn sớm quay về với em và vì việc khác nữa”
“No, so it will be to tired for you. You shouldn’t do that”

Thôi con lạy ông Giời con quẩy đôi lốp xe máy về văn phòng luôn cho xong. Ok guys the crazy weather in North Vietnam drives me crazy. So các bạn đừng thấy phiền khi đọc status này và đừng hate mình nha. Tai mình rất thính khi đi hóng hớt. That’s why I’m easily affected by external yếu tố.