Movie

”As tears go by”/ “Vượng Giác Ca Môn” (1988)


“People like us don’t have tomorrows”/ “Những người như chúng ta làm gì có ngày mai”

“As tears go by” là bộ phim đầu tiên của Vương Gia Vệ trong vai trò đạo diễn. Sinh ra với ”số phận” của đứa con đầu lòng, bộ phim này không tệ nhưng không thể sánh bằng những phim về sau của đạo diễn. Tuy vậy, dù nổi tiếng với phong cách làm phim không kế hoạch, không kịch bản cụ thể, Vương Gia Vệ lại thể hiện phong cách làm phim nhất quán, sự duy mỹ với những khung hình đẹp, đẹp và có thể chẳng cần phải liên quan đến nội dung phim ngay từ tác phẩm đầu tay này.

“As tears go by” xoay quanh cuộc đời của A Hoa (Lưu Đức Hoa thủ vai) với hai mối quan hệ chính: mối quan hệ huynh đệ, giang hồ sống chết có nhau với Fly (Trương Học Hữu thủ vai) và mối quan hệ tình ái với biểu muội A Nga (Trương Mạn Ngọc thủ vai)

Nếu mối quan hệ với Fly- tên đàn em ngu si, bốc đồng luôn đẩy A Hoa vào cảnh phải đi dọn dẹp hậu quả, đẩy A Hoa đến cảnh bầm dập, đổ máu, hiểm nguy.Thì mối quan hệ với biểu muội A Nga lại diễn biễn từ từ, chậm rãi, tình cảm xây đắp từ bữa cơm A Nga nấu cho tên giang hồ cô độc A Hoa hay bộ cốc cô mua trước khi quay về rời đảo Cửu Long quay về đảo Lạn Đầu cùng bức thư để lại.
“Em có mua thêm vài chiếc cốc. Em biết rằng sớm hay muộn chúng cũng sẽ vỡ hết cả thôi. Thế nên em giấu đi một chiếc. Một ngày nào đó nếu anh cần, gọi cho em, em sẽ chỉ chỗ em giấu nó cho anh”

Tình yêu trong phim của Vương Gia Vệ luôn vậy, luôn nồng nàn, day dứt, ám ảnh dù hành động của những người yêu nhau không hề nồng nàn, bạo liệt. Họ yêu nhau, đến bên nhau nhẹ nhàng, không cần kịch tính và tình yêu của họ tồn tại như một lẽ tự nhiên, như hơi thở. Tình yêu được thể hiện với ngôn ngữ rất Vương Gia Vệ.

Trong “As tears go by”, Trương Mạn Ngọc thể hiện thành công cô gái A Nga xinh đẹp, chân chất nhưng thông minh, hiểu chuyện. Khi chiếc xe đò chở A Hoa quay về Cửu Long để giải quyết chút công chuyện chuyển bánh, A Nga vừa đi vừa khóc. Phải chăng cô linh cảm A Hoa sẽ không còn cơ hội quay lại đảo Lạn Đầu, hai người họ sẽ không cơ hội sống bình yên bên nhau, tránh xa những giành giật, đổ máu trong giang hồ? Trương Mạn Ngọc của “Vượng Giác Ca Môn” mang nét đẹp ngây thơ, trong veo, hơi chút ngố tàu của tuổi đôi mươi, khác hẳn với Trương Mạn Ngọc của 12 năm sau trong “Tâm trạng khi yêu”- vẫn đẹp nhưng đôi mắt đong đầy những trải nghiệm vui buồn trong đời.
“As tears go by” cũng minh chứng cho tài năng của Thiên vương Trương Học Hữu với vai tên giang hồ bốc đồng Fly. Xem Trương Học Hữu/ Fly trong những khung hình khó ai có thể tin đây lại là người đàn ông đắm đuối trong những bản tình ca nổi tiếng trên sân khấu.

“Vượng Giác Ca Môn” không phải bộ phim xã hội đen HongKong, cũng không hoàn toàn là bộ phim về tình yêu. “Vượng Giác Ca Môn” phản ảnh cuộc sống phía sau những màn đấm đá tàn nhẫn của giới giang hồ. A Hoa hay Fly đều là những người cô đơn đến cùng cực, chẳng có một mái ấm để quay về hay thiếu thốn tình yêu thương. Và khi quyết tâm bỏ lại quá khứ để sống một cuộc đời khác, bình yên bên người con gái mình yêu, quá khứ, tình huynh đệ lại là sợi dây trói buộc A Hoa.

A Hoa, Fly sống cuộc đời của những tên sát thủ, chết trong số phận của sát thủ. Và ước mơ bình an mãi chỉ là ước mơ.
Bởi lẽ:
“People like us don’t have tomorrows”

Movie

”Happy Together”/”Xuân quang xạ tiết” (1997)


Người ta thường nói, ”Happy Together” là bộ phim kinh điển về tình yêu đồng tính. Tôi muốn nói, “Happy Together” là một bộ phim đẹp và hay về cô đơn.

Bối cảnh chính của ‘‘Xuân quang xạ tiết” là ở Buenos Aires nơi Lê Diệu Huy (Lương Triều Vỹ đóng) và Hà Bảo Vinh (Trương Quốc Vinh đóng” cùng nhau chung sống sau khi rời khỏi Hongkong. Trong khi Bảo Vinh- với rất nhiều nét giống Trương Quốc Vinh ngoài đời thật- có khuôn mặt trẻ con, đôi mắt buồn, sống bản năng và bất cần, luôn khao khát được yêu thương và luôn dễ dàng làm tổn thương những người xung quanh, thì Diệu Huy- với khuôn mặt đàn ông, bất khuất và đôi mắt biết nói- lại toát lên vẻ nhẫn nại, hơi có chút gì đó khắc khổ, mạnh mẽ và cô độc. Diệu Huy và Bảo Vinh trái ngược nhau, chính vì thế mà họ thu hút nhau, hành hạ lẫn nhau trong vòng xoay chia ly- tái hợp, trong tình yêu da diết những quá đau đớn.
Tôi tin rằng đối với Vương Gia Vệ, chẳng có cái gì gọi là tình yêu đồng giới hay tình yêu dị giới. Yêu là yêu. Giống như bài hát “Happy Together” ông đưa vào đoạn cuối phim cũng như lấy tựa bài hát để đặt tên phim.


“I can’t see me lovin’ nobody but you

For all my life

When you’re with me, baby the skies’ll be blue

For all my life
Anh chẳng thấy mình yêu được ai khác ngoài em

Suốt đời này

Khi em ở bên anh, mọi bầu trời đều xanh

Suốt đời này”

Tình yêu của Diệu Huy và Bảo Vinh là tình yêu thực sự. Yêu đến mức họ rời bỏ cả quê hương để đến Argentina, yêu đến mức Diệu Huy phải làm đủ mọi việc để kiếm đủ tiền quay về Hongkong vì Bảo Vinh đã ”tiêu hết tiền rồi”. Huy yêu Vinh nên dù có biết bao lần khổ vì lối sống bản năng, khổ vì sự bất thường của Vinh thì Huy vẫn yêu VInh. Vinh yêu Huy nên ẩn sau vẻ bất cần đời, Vinh vẫn nhớ về Huy, vẫn quay lại căn phòng trọ Huy từng thuê, sắp xếp đồ đạc như lúc Huy còn sống ở đó và khóc vì Huy.

Tình yêu của Diệu Huy và Bảo Vinh chân thật những dữ dội và khổ đau. Và chúng ta nhận ra ngay cả khi nắm trong tay tình yêu, nắm trong tay hạnh phúc lứa đôi, ta vẫn có thể trầy xước, rớm máu vì yêu và ta vẫn thấy cô độc.Cảnh quay gần cuối phim khi Diệu Huy đến thăm thác Iguazu trước khi rời Argentina, dòng nước dữ dội từ ngọn thác- kết quả của tình yêu bị phản bội- tưới đẫm người anh, lột tả hết sự cô độc bên trong người đàn ông với vẻ ngoài cứng rắn và lạnh lùng. Lần này Huy đi tìm con thác một mình, không có Vinh đi cùng, và Huy không còn bị lạc nữa. Giống như khi từ bỏ được tình yêu với Vinh, Huy sẽ không còn đắm chìm trong cô độc?


Lê Diệu Huy đã không quay trở lại Hongkong ngay sau khi rời Argentina. Anh ghé qua Đài Loan, đến chợ đêm Liêu Ninh để ”xem” gia đình Trương Chấn- anh chàng đồng nghiệp ở Buenos Aires, người cùng với anh chơi bóng trong con ngõ nhỏ với những viên gạch lát bóng loáng bởi thời gian, dưới ánh nắng xế chiều của Nam Mỹ, người đã xuất hiện đúng vào lúc Huy rơi vào bế tắc vì mối quan hệ với Vinh, người đã giúp anh thoát khỏi bãi lầy mang tên tình yêu và sự cô độc, người đã mang nỗi buồn của Diệu Huy giấu trong đoạn băng cassette đến với nơi tận cùng thế giới, đến ngọn hải đăng mà từ đó có thể nhìn thấy cả Nam Cực. Huy hiểu ra tại sao Trương Chấn lại có thể đi lang thang một mình khắp nơi, bởi Chấn có một gia đình ở Liêu Ninh- những người luôn chờ đợi anh trở về.

”Happy Together” một lần nữa minh chứng cho sự duy mỹ của Vương Gia Vệ. Phim của ông luôn đẹp, đẹp từ cách rèm cửa bay, đẹp đến từng viên gạch lát tường nhà tắm, từng mảng tưởng tróc lở, đẹp đến cách mỗi nhân vật bộc lộ con người thật của chính mình.


“Happy Together” khép lại bằng một cảnh tôi luôn luôn thích: con tàu đang lao vun vút vào ga và phía trước là đường ray trống.

Movie

My Blueberry Nights (2007)


Elizabeth bị người yêu phản bội, cô tìm đến quán cà phê của Jeremy, đơn giản vì cô cần một ai đó để trò chuyện.

Hằng đêm, khi quán đã đóng cửa, Elizabeth và Jeremy lại cũng ăn bánh, nói chuyện với nhau. Elizabeth luôn gọi một phần bánh việt quất (blueberry)- loại bánh lúc nào cũng ế ẩm, không phải vì nó dở, chỉ đơn giản vì không ai chọn nó.

Jeremy là anh chàng đến từ Manchester, mở quán cà phê ở New York để chờ người con gái anh yêu. Ở quán, Jeremy luôn giữ một bình thủy tinh đựng những chùm chìa khóa do khách hàng bỏ lại. Chùm chìa khóa để mở cửa một ngôi nhà, một căn hộ, để mở ra hạnh phúc. Khi hạnh phúc không còn nữa, người ta bỏ lại chùm chìa khóa ở quán. Có những chùm chìa khóa được mang đi, có những chùm chìa khóa mãi nằm trong bình. Nhưng Jeremy không vứt bất cứ chùm chìa khóa nào đi cả, bởi anh tin, khi anh vứt chìa khóa đi, một cánh cửa sẽ mãi mãi đóng lại, một tình yêu sẽ mãi mãi không thể hàn gắn.

Không để mình tiếp tục chìm trong nỗi đau khổ sau khi tình yêu tan vỡ, Elizabeth quyết định rời New York đến Memphis rồi Nevada. 300 ngày xa New York, cô gặp gỡ nhiều người, chứng kiến những câu chuyện buồn về tình yêu, tình cha con và quên đi quá khứ.

New York sau 300 ngày.

Elizabeth nhận ra căn hộ nơi cô từng sống cùng người yêu, nơi khung cửa sổ cô từng nhìn lên và khóc vì đau khổ giờ đã treo biển “Cho thuê”. Chỉ còn Jeremy với quán cà phê cạnh đường tàu trên cao là vẫn ở đó. Món bánh việt quất vẫn ế những Jeremy vẫn nướng bánh hàng ngày, bởi anh tin sẽ có người quay lại và gọi món bánh ấy…

Và… New York sau 300 ngày.

Cô Elizabeth ủ ê, đau khổ ngày nào đã bỏ lại ưu phiền, quá khứ phía sau. Jeremy không còn giữ những chùm chìa khóa trong bình thủy tinh.

Hóa ra,

Đêm trước khi ra đi, Elizabeth đã đến trước cửa quán của Jeremy, chạm vào tay nắm cửa nhưng quyết định không bước vào. Vì cô biết, nếu bước vào đó, cô không thể rũ bỏ được quá khứ, không thể quyết tâm quên đi câu chuyện tình buồn.

Anh chàng Jeremy cuối cùng cũng từ bỏ việc giữ những chùm chìa khóa.

Vậy là,

Nhiều khi đóng một cánh cửa mãi mãi không phải là không tốt. Có những cánh cửa nên được đóng lại, để một cánh cửa khác tốt đẹp hơn, tươi mới hơn được mở ra.

ImageImage