Daily life

Tháng 12


by Vân Tường Nguyễn on Friday, December 31, 2010 at 9:26pm

Tháng 12, tháng cuối cùng của một năm có quá nhiều sự kiện xảy ra.

Tháng 12 của buổi bảo vệ luận văn. Một ngày mưa gió sụt sùi dù hôm trước còn nắng rạng rỡ.

Lúc đầu mình nghĩ rằng bảo vệ luận văn là điều gì đó hoành tráng lắm, hóa ra cũng cảm xúc cũng không dữ dội như mình tưởng.

Ngay cả lúc vừa mới chuẩn bị bật slide để thuyết trình thì điện phụt tắt, mình vẫn cảm thấy thản nhiên và rất bình tình. Nếu như bình thường, có lẽ mình đã rất xoắn, rất lo, tưởng tượng ra điềm nọ điềm kia, nhưng mình lại cảm thấy bình thản.

Dù sao mọi chuyện cũng ổn, thậm chí là quá ổn với một đứa đến tận tối hôm thứ 6 mới tập thuyết trình để thứ 7 đi bảo vệ luận văn.

Cái được nhất không phải là nhìn thấy thành quả sau 4 năm chịu đựng gian khổ ở FMT, mà là nghe mẹ nói “Bố mẹ tự hào vì con”. Thế là đủ!

Tháng 12 của những tai nạn nghề nghiệp. Học cách bình tĩnh và thản nhiên. Học cách gặp, lo cho xong việc với những người không quen biết. Tự hỏi đầu óc mình để đi đâu mà lại sai những cái như thế? Rồi lại cảm thấy mình may mắn, vì khi mình sai, mình tự giải quyết và mình học cách bình tĩnh và học rất nhiều điều nữa mà những quyên textbook gần nghìn trang không dạy! Mình nhớ bố từng nói “Cái gì bắt đầu càng khó khăn thì sau này càng dễ dàng”. Thế nên mỗi khi vấp váp, mình lại nghĩ biết đâu sau này, khi nhìn lại, mình sẽ thấy mình thật may mắn vì đã ngã.

Tháng 12, cuộc sống, cảm xúc lên lên xuống xuống.

Tháng 12 tìm lại những thói quen từ ngày còn đi học. Cảm thấy được sống đúng như con người mình. Cảm thấy thật hạnh phúc!

Hôm nay cầm quyển lịch bàn của năm trước cất vào ngăn kéo, tự nhiên cảm thấy có chút ngậm ngùi. 1 năm, 12 tháng, 365 ngày chưa kịp nhìn lại đã thấy mình đang đứng trước cánh cửa năm mới.

12 tháng một năm.

Kì học cuối cùng trôi qua thật khốn khổ. Vẫn nhớ cái giai đoạn mình bị stress đến mức ăn là thấy buồn nôn, để rồi kì học cuối cùng cũng là kì học tệ nhất:).

12 tháng một năm.

Bắt đầu chứng kiến rất nhiều chuyện buồn, những cuộc chia ly bất ngờ, và hiểu rằng cuộc đời có thể rất dài nhưng cũng có thể rất ngắn.

12 tháng một năm

Mình đã làm rất nhiều, lựa chọn rất nhiều, sai rất nhiều nhưng bây giờ mình cảm thấy bình thản.

Tự hài lòng với bản thân để sống cho nó vui vẻ 🙂

Hy vọng năm mới cũng có lên có xuống cho đời không nhạt. Nhưng đừng cao trào như năm nay không thì hoa mắt chóng mặt lắm! 😀

 

Uncategorized

Tháng 11


by Vân Tường Nguyễn on Tuesday, November 30, 2010 at 4:25pm

Tháng 11 là tháng của lụân văn.

Tháng của những đêm ngồi viết, đọc cho đến lúc không biết mình viết gì, đọc gì.

Khi không có đam mê mà chỉ còn trách nhệm, làm cái gì cũng khó mà trôi chảy 🙂

Mình thích in luận văn bìa đen, nhưng lại không dám vì sợ bị mắng là in cái bìa đen sì sì như Pôn pốt. Mình biết là mình rất hèn mà. Cuối cùng lại quay về với màu xanh hy vọng :)) Dù sao thì Il cielo è sempre pìu blù! 🙂

Tranh thủ buổi trưa, mình đi nộp luận văn. Đường Nguyễn Trãi vẫn thế, vẫn bụi mù khi trời khô. Trường mình vẫn thế, vẫn chen nhau vào thang máy lúc đầu giờ học. Gửi xe vẫn 1000 dù thịt lợn ngoài chợ đã thành 100.000/kg. Văn phòng khoa cũng vẫn đầy giấy tờ như thế.

Chỉ có mình là khác. Mình ngớ ngẩn hơn hồi còn đi học. Cầm luận văn nâng lên đặt xuống, xem lại mấy lần rồi mà vẫn quên không kí vào Statement of Authorship. Đi ra đến bãi gửi xe rồi lại chạy ngược lên văn phòng khoa để kí cọt. Tự nhiên muốn gặp một đứa bạn nào đấy trong trường để hỏi han và than vãn với nó. Tự nhiên nhớ ra mình vẫn nợ con Hải Anh mấy cái kẹo mút hình khúc xương làm quà sinh nhật.

Cuối tháng 11, bắt đầu ngủ bù và chờ ngày lên thớt. Nghĩ đến ngày lên thớt mà vừa vui vừa sợ. Vui vì sắp kết thúc một đoạn đường chẳng phải dễ dàng gì. Sợ lên thớt! Thôi tự ru lòng mình vậy, ít ra cũng tiễn được mấy quyển luận văn đi rồi. Thế là cũng tiến thêm được một bước trên con đường trở thành người tự do.

Tháng 11 kết thúc. Trong tay mình vẫn còn một cuộn len rối tung. Cầm sang tháng 12 để gỡ. Mong là gỡ xong trước năm mới 😀 Được cái dạo này cũng lạc quan. Có chuyện gì cũng nhăn nhăn nhở nhở được!

Bắt chước các bạn Hàn Cuốc: Fightingggggg!

Bốn năm cuộc đời
Uncategorized

Tháng 10


by Vân Tường Nguyễn on Tuesday, November 2, 2010 at 12:11am

Tháng 10 cuối cùng cũng qua.

Tháng 10 khó khăn, mệt mỏi đến tận ngày cuối cùng.

Tháng 10 day dứt, băn khoăn.

Tháng 10 cảm thấy tất cả những gì mình đã làm trong suốt 4 năm đều vô nghĩa.

Cuối cùng cũng hết.

Tháng 10 có những ngày không yêu Hà Nội.

Tháng 10 có những ngày đi bộ trong những ngõ, những đường mà mình yêu nhất. Tắm trong nắng vàng, trong khói bún chả, trong gió lành lạnh và khô nứt nẻ.

Tháng 10, Hà Nội của mình. Mình nắm lấy. Mình ôm lấy. Mình yêu.

Tháng 10 có những tách nâu nóng đầu tiên.

Tháng 10 tay run run chạy xe trên phố có mùi hoa sữa. Mùi của mùa thu.

Tháng 10, khát khao tự do hơn bao giờ hết.

Muốn dứt đứt tất cả những sợi dây ràng buộc.

Muốn được ra biển.

Nhìn ra phía xa.

Cảm giác như biển là bất tận.

Muốn được nằm trên bãi cát.

Nhìn lên bầu trời.

Trời rộng mênh mang.

Tự do bất tận.

Uncategorized

Tháng 9


by Vân Tường Nguyễn on Friday, October 1, 2010 at 10:43pm

Tháng 9 đến nhẹ nhàng

Tháng 9 đi không vội vã.

Vây mà, cảm tưởng thời gian trôi rất nhanh.

Tháng 9 như chiếc lá úa lìa cành, liệng rất nhanh, đáp rất nhẹ.

Tháng 9,

Không khí mang cái hương hắc hắc, lành lạnh của hoa sữa.

Hít thở thật sâu.

Uống lấy hương mùa thu.

Tháng 9,

Mặt trời rót ánh nắng vàng như mật mỗi lúc tan tầm.

Ngọt ngào xua đi mỏi mệt.

Tháng 9,

Có những ngày oi nóng đến ngạt thở.

Có những bước đi chập chững đầu tiên.

Ngỡ ngàng. Ngã. Đau.

Tưởng rằng mình không thể đứng dậy nổi.

Vậy mà lại đứng lên và tiếp tục bước về phía trước.

Tháng 9,

Biết rằng mình may mắn biết bao khi được sống.

Biết rằng mình hạnh phúc biết bao khi được yêu thương.

Ngày cuối cùng của tháng 9,

Xin nghỉ phép.

Tự cho phép mình sống, chứ không phải là tồn tại.

Tự cho mình một buổi chiều ngồi quán cafe.

Viết chữ bằng màu sáp như một đứa trẻ.

Ngắm những bông hoa vàng qua khung cửa sổ Hà Nội.

Hà Nội của mình.

Là những góc rất bình dị.

Hà Nội giản đơn và lúc nào cũng man mác buồn.

Hà Nội của mình

Chẳng bao giờ mất

Chừng nào mình còn nhớ

Hà Nội ơi,

Nhớ lắm 🙂

Uncategorized

Tháng Tám…


by Vân Tường Nguyễn on Sunday, August 29, 2010 at 10:51am

Tháng Tám đến lặng lẽ

Mình chỉ chợt nhận ra tháng Tám đang về khi nghe bài hát Nhi post lên facebook

“Tháng Tám mùa thu, lá khởi vàng chưa nhỉ?

Từ độ người đi thương nhớ âm thầm

Có phải em là mùa thu Hà Nội….”

Tháng Tám đến như thế.

Nhẹ nhàng, man mác, ngòn ngọt.

Bỏ lại tháng Sáu, tháng Bảy nóng nực đến ngột ngạt, căng thẳng, chán nản đến mức muốn bỏ lại tất cả.

Tháng Tám về,  tháng Tám mang theo những vệt nắng mỏng manh.

Tháng Tám mang theo cái cảm giác hơi hơi lạnh, lạnh rất nhẹ thôi, vào mỗi sớm mai.

Tháng Tám bắt đầu vào mùa thu: mùa hay làm người ta thấy buồn, nhưng lại cảm thấy hạnh phúc và thanh thản.

Tháng Tám về, xoa dịu không khí, xoa dịu những ngổn ngang trong lòng.

Tháng Tám về, Hà Nội đẹp dịu dàng.

Tháng Tám về, mình ngỡ ngàng nhìn hồ Gươm trong buổi chiều tan tầm: mặt hồ lấp lánh nắng như có hàng ngàn hàng vạn hạt châu báu.

Tháng Tám về, “Tutto andra` bene”.

Phải, tất cả rồi sẽ ổn, theo cách này hay cách khác.

Tháng Tám về với nắng vàng.

Tháng Tám về, “Ngày sang thu anh lót lá em nằm”.

Tháng Tám sắp đi với những cơn mưa dài đằng đẵng.

Đón tháng 9,

Tháng 9 sẽ lại có nắng vàng 🙂