Book, Daily life

25.04.2015


40 years after the war.
Is that so important to define winner or loser?
There are people, who lost their lives, their families,their origin, their future, their bodies’ parts because of the 40 years.

As Bao Ninh said in his famous novel “Losses can be made good, damage can be repaired, and wounds will heal in time. But the psychological scars of the war will remain forever”.
So.
Make Love Not War 

Book, Daily life, Uncategorized

Sáng nay ngồi đọc notes của bạn Đoàn Thị Bún Miến, tôi nhớ lại một quyển sách mà tôi đọc khá lâu rồi, tôi rất thích nhưng tôi chưa có can đảm đọc lại lần thứ 2 “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh. Đọc rồi, kể cả chưa từng trải qua chiến tranh, cũng sẽ không bao giờ mong muốn chiến tranh xảy đến. Vì chiến tranh là bi kịch đối với tất cả mọi người, dù thắng hay thua.

Bố tôi từng tham gia chiến tranh biên giới khi còn là sinh viên. Có một điều suốt đời tôi không bao giờ quên: nếu năm ấy lồng ngực bố tôi bị xé toang bởi làn đạn của những người hàng xóm tốt bên kia biên giới, sẽ không bao giờ tôi có cơ hội ở đây, viết Facebook, uống cà phê một buổi sáng mát giời.

Đêm qua tôi ngồi đọc một bài phỏng vấn “chuyên gia dầu khi TQ” đăng trên BBC Việt ngữ. Tôi có giận không? Có chứ! Tôi có sôi máu lên không? Có chứ! Tôi có nghĩ đến chuyện phải phang luôn vào mồm bọn TQ và bọn BBC Việt ngữ không? Không! 🙂
Không bàn chuyện chính trị, tôi chỉ biết là ngư dân Việt Nam đang ngày ngày bám biển ở ngư trường truyền thống từ bao nhiêu đời nay, vì miếng cơm manh áo. Rồi một ngày, anh hàng xóm tốt bụng đến bảo đấy là vùng biển của họ, đuổi đánh ngư dân Việt, cướp bát cơm của người Việt 😉 Không biết lúc ngồi ở Lôn Đôn, điều hòa mát rượi, bơ sữa ngập răng, giương Đông kích Tây, các bạn phóng viên, biên tập viên BBC Việt ngữ có nghĩ đến điều này không? Tôi chả khỏe, chả giỏi để mà đánh mà chửi, tôi chỉ xin phép cạch mặt các bạn thôi 🙂

https://cia0bella.wordpress.com/2008/11/16/n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-chi%E1%BA%BFn-tranh/

“Freedom is not for free”
“Make love not war”  🙂

Blog 360, Book

Nỗi buồn chiến tranh


Ấn tượng đầu tiên của tôi về “Nỗi buồn chiến tranh” là một cuốn sách mang nhan đề “The sorrow of war”, giản dị, khiêm tốn, nằm lẫn với những cuốn Lonely planet sặc sỡ trên một sạp hàng ở chợ Sapa.

Tôi muốn viết chút gì đó về “Nỗi buồn chiến tranh”, viết để ghi lại, giữ lại, không phải để bình luận. Bởi tôi không đủ tự tin, để bình luận, tôi không tự tin rằng mình hiểu được hết “Nỗi buồn chiến tranh”. Viết lại, để sau này, khi có can đảm đọc “Nỗi buồn chiến tranh” một hay nhiều lần nữa, tôi sẽ không quên những cảm xúc đầu tiên về “Nỗi buồn chiến tranh”. Khi tôi 19 tuổi!

“Nỗi buồn chiến tranh”, câu chuyện của người lính trinh sát tên Kiên, về mối tình đầu và mối tình duy nhất với Phương, câu chuyện về chiến tranh, về rất nhiều cuộc chiến!

Chiến tranh hiện lên trong văn của Bảo Ninh rất thật, thật và trần trụi. Bom đạn, rừng núi, máu, sự sống, cái chết, những hồn ma,… Những người lính chiến đấu cho hòa bình, ngày ngày vật lộn giữa sống và chết, với cô đơn và ôm ấp những khao khát tình yêu. Những người lính, họ sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng đón nhận lấy cái chết, để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ những người đồng đội, đồng chí của mình.

Chiến tranh hiện lên, trần trụi, đau đớn và ám ảnh. Tuổi trẻ, xương, máu, cuộc sống, sự trong trắng, ngây thơ… đổi lấy một từ, bảy chữ cái. Người này chết, để những người khác được tiếp tục sống. Khổ hơn, buồn hơn, đau đớn hơn, những người lính may mắn trở về từ chiến trường, may mắn hơn bao nhiêu đồng đội của họ mãi mãi năm lại nơi núi rừng Trường Sơn, may mắn được sống trong hòa bình, lại phải chiến đấu với một cuộc chiến khác. Nỗ lực để hòa mình vào cái “đời sống dân sự”, nỗ lực để thoát khỏi nhưng ám ảnh của quá khứ, của cuộc chiến đã lùi xa. “…Nhưng chúng tôi còn có chung một nỗi buồn, nỗi buồn chiến tranh mênh mang, nỗi buồn cao cả, cao hơn hạnh phúc và vượt trên đau khổ. Chính nhờ nỗi buồn mà chúng tôi đã thoát khỏi chiến tranh, thoát khỏi bị chôn vùi trong cảnh chém giết triền miên, trong cảnh khốn khổ của những tay súng, những đầu lê, những ám ảnh bạo lực và bạo hành, để bước trở lại con đường riêng của mỗi cuộc đời có lẽ chẳng sung sướng gì và cũng đầy tội lỗi, nhưng vẫn là cuộc đời đẹp đẽ nhất mà chúng tôi có thể hy vọng, bởi vì đấy là đời sống hòa bình. Đấy chắc chắn là điều mà tác giả thực sự của tác phẩm này muốn nói…. “

(Trích “Nỗi buồn chiến tranh”-Bảo Ninh)

Đúng! Nỗi buồn chiến tranh, nỗi buồn mênh mang và cao cả, cao hơn cả hạnh phúc và vượt trên cả những khổ đau!

Đọc “Nỗi buồn chiến tranh” để hiểu cái giá của hai chữ “hòa bình”, để trân trọng hòa bình, trân trọng những con người của thế hệ trước, của ông tôi, của cha tôi.

Đọc “Nỗi buồn chiến tranh”, tôi lại nhớ, ở đài tưởng niệm chiến tranh Triều Tiên tại Washington, người ta khắc một câu “Freedom is not for free” (Tự do không phải cho không)! Một câu, năm từ. Ngắn thôi nhưng sao mà cay đắng thế???? Đã biết bao nhiêu người phải ngã xuống, đã biết bao gia đình mất con, bao nhiêu người vợ mất chồng, bao nhiêu người con mất cha, để có dòng chữ “Freedom is not for free”????? Và còn biết bao người nữa đang và sẽ mãi mãi ra đi bởi lẽ “Freedom is not for free”.