Book

“Bảo tàng ngây thơ”


Mùa đông đến quá đột ngột.

Cảm giác như mùa thu chưa kịp về thì đã tan đi hết cả.

Những ngày lạnh lẽo như thế này, tôi thích đừng trên cao nhìn xuống dòng xe ngược xuôi hơn là hòa mình vào dòng xe ấy.

Cảm thấy đi trên đường mỗi lúc tan tầm giống như hòa mình trong một đàn thiêu thân. Cứ vít ga, lao về phía trước, về phía ánh sáng, cứ đi với đầu óc trống rỗng.

Bạn bè hỏi tôi cảm thấy thế nào, thấy “bấn loạn chưa”, “hồi hộp chưa”. Thực ra, tôi chẳng cảm thấy gì. Chỉ đo đếm những việc phải làm, nghĩ xem nên làm việc gì trước, bao giờ cần làm xong. Thế thôi. Chẳng còn chỗ trống cho những “bấn loạn, “hồi hộp” hay “trăn trở”.

Tôi tìm được một khoảng thời gian để đọc dăm trang sách. Mùi sách mới vấn vít trong cái lạnh đầu mùa. Cả một không gian Hà Nội cũ kĩ và lành lạnh bao quanh. Những dòng chữ nói về những con đường ở nơi thành phố xa, lại làm tôi nhớ đến những con đường, những khối nhà đã từng ở rất gần. Những kí ức bạn muốn níu giữ sẽ chẳng mất đi. Nó có thể phai nhạt trong một quãng đời nào đó khi bạn đang bị cuốn vào hành trình của đàn thiêu thân. Rồi đến khi “tỉnh lại”, những kí ức lại trở về.

Những ngày này tôi nhớ Roma. Nhớ Roma của một ngày mùa xuân, trời đất cũng xầm xì, mưa rơi lất phất, gió cũng lạnh. Nhớ cả những con phố Roma lúc tan tầm, cư dân thành phố đổ ra phố, những dòng xe tấp nập đưa người đi làm, đi học trở về nhà. Trong kí ức của tôi, Roma “sống” mạnh mẽ nhất vào thời điểm ấy trong ngày. Lúc ấy, Roma thật sự là một thành phố hơn 2 triệu dân chứ không chỉ là một bảo tàng lộ thiên lôi cuốn hàng triệu lượt khách du lịch. Giờ tan tầm trong mắt một kẻ rảnh rỗi lang thang ngày ấy hình như đẹp hơn, thi vị hơn giờ tan tầm của một kẻ chỉ nghĩ đến cơm ăn nước uống bây giờ rất nhiều 🙂

Hình như cái ông nhà văn Orhan Pamuk cũng là một người luôn hoài niệm. Nước Thổ, Istanbul trong sách của ông lúc nào cũng cũ cũ, chậm chậm, buồn bã và quyến rũ. Nước Thổ ấy, Istanbul ấy, làm tôi muốn đọc, muốn nhìn, muốn đến.

Tôi đang đọc “Bảo tàng ngây thơ”. Mới chỉ được vài chục trang. Trùng hợp và kì diệu làm sao, nhân vật chính trong câu chuyện cũng đang chuẩn bị kết hôn. Và những kỉ niệm từ thời ấu thơ, những kí ức của “hiện tại” dần dần được trưng bày trong “Bảo tàng ngây thơ”. Ai ai cũng có một “Bảo tàng ngây thơ” của riêng mình. Và mỗi bảo tàng là chất chứa những niềm vui hoặc nỗi sầu muộn.

Tôi giật mình tự hỏi. Một ngày tôi sẽ bước ra và chỉ quay lại “bảo tàng ngây thơ” với tư cách một vị khách thăm quan? Hay tôi sẽ ngày ngày nhặt nhạnh, rồi trưng bày hết kí ức này đến kí ức khác trong “bảo tàng ngây thơ” ấy?

“Bảo tàng ngây thơ” sẽ không thuộc về một quãng đời.

Mà là cả cuộc đời? 🙂

10406632_10205264659845219_4166466945694703672_n

Book, Movie, Uncategorized

Yêu một thành phố


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, November 3, 2010 at 11:17pm

Yêu một thành phố vì ta sống ở đó, ta gắn bó với nó.

Yêu một thành phố vì ta không sống ở đó nhưng vẫn cảm thấy gắn bó với nó.

Tôi thích đi lang thang trong những ngõ cũ, phố cũ ở Hà Nội.

Tìm đến những nơi mà đâu đó, cái hồn của Hà Nôi, Hà Nội của tôi vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Những bức tường sần sùi, bạc màu.

Những cánh cửa gỗ xộc xệch.

Những cầu thang quanh co, bụi bặm.

Và mùi của thời gian đặc sánh

Thì thầm những câu chuyện, của ngày xưa, của những cuộc đời, của rất xa.

Cái cảm giác đi trong ngõ vắng.

Để nghe giấc ngủ trưa.

Để thích thú nhìn những cánh cổng, những cây, những rèm đang lim dim đôi mắt.

Để thỉnh thoảng giật mình khi có xe máy chạy tới.

Để nhìn nắng trải dài trên những bức tường được xây từ bao giờ…

Là cảm giác hạnh phúc và thanh thản.

Tôi chưa từng đến Paris nhưng tôi muốn chạm vào thành phố ấy.

Paris với tôi không phải là tháp Eiffel, là sông Seine.

Paris là….

Cảm giác khi bạn xem một bộ phim và muốn đưa tay chạm vào màn ành.

Để cảm thấy những viên đá lót đường hàng trăm năm tuổi dưới chân.

Những ô cửa sổ, những khoảng không.

Môi chạm vào một tách cafe Paris và bàn tay sượt nhẹ trên khăn trải bàn.

Istanbul trong kí ức của Pamuk.

Istanbul mà tôi rất muốn chạm tới nhưng không bao giờ có thể chạm tới được.

Istanbul của sự hòa trộn giữa Đông và Tây.

Istanbul của những dinh thự đổ nát, những ngôi nhà gỗ, những con đường nhỏ và dài.

Istanbul với Hüzün, với nỗi buồn, hoài niệm, và nuối tiếc của một thời thịnh vượng đã qua.

Istanbul mà Pamuk không nói rằng ông yêu nó, nhưng ta biết ông yêu nó vô cùng.

Những thành phố của nước Ý. Đất nước mà trong “la meglio gioventu`”, một vị giáo sư đã nói nước Ý đẹp nhưng chết rồi.

Từ Torino với Bảo tàng lịch sử điện ảnh mà cảnh phim khi tro của Angel bay tung trong bảo tàng, giữa luồng ánh sáng mặt trời; hay via Roma với những chùm đèn hình ngôi sao, những hành tinh mà khi ngước mắt lên nhìn, ta cảm thấy cả vũ trụ đang ở rất gần.

Đến xứ Toscana với thị trấn Cortona với phiên chợ mà ở đó tiếng Ý có ở khắp mọi nơi và nghe như tiếng chim hót. Những quả nhỏ đỏ mà khi cắn vào, nuốt từng giọt nước, cảm giác như ta nuốt cả nắng, cả gió, cả quê hương của Dante. Những mái ngói bạc màu, những ngôi nhà hai tầng với ban công sắt uốn.Những quả đồi nhấp nhô.Và tiếng chuông nhà thờ vang lên thật rõ giữa phiên chợ ồn ào.

Roma của một đế chế rất hùng mạnh những đã lụi tàn mãi mãi. Roma với hình ảnh Audrey Hepburn chở Greory Peck trên một chiếc Vespa, Sylvia trèo vào đài phun nước Trevi và để mặc những tia nước lan trên cổ nàng, Wanda cùng chồng chưa cưới bước trên quảng trường St. Pietro và nàng nhận ra rằng chính người chồng yêu thương nàng hết mực là “tù trưởng da trắng”. Roma của những phố, những ngõ mà hơn nửa thế kỉ trôi qua vẫn không thay đổi.  Roma của thơ, của nhạc, của điện ảnh và của tình yêu.

Thành phố nhỏ bên bãi biển Amalfi với những ngôi nhà tựa lưng vào vách đá, nhìn ra biển, ngày đêm nghe biển kể chuyện. Có ai nghe được hết những câu chuyện biển mang đến, những câu chuyện tích tụ hàng triệu năm?Tôi thèm cái cảm giác ngồi ở một ban công nào đó ở Amalfi, nhìn ra biển và nhấm nháp một chút limoncello.

Sicilia đẹp, nghèo xác xơ, với những con đường có thể bụi mù lên mỗi lần xe chạy qua. Sicilia của những con người ngã xuống trong cuộc chiến bất tận chống mafia. Sicilia với rạp chiếu phim đổ nát trong Cinema Paradiso, một thiên đường bị bỏ rơi.

Cuộc đời một người quá ngắn ngủi nếu so với cuộc đời của một thành phố.

Nếu may mắn, ta chỉ kịp nghe một phần nào đó câu chuyện của thành phố trong quá khứ và kịp góp phần rất nhỏ vào câu chuyện của hiện tại 🙂