Movie

Lạc lối


Lạc lối

Những ngày giáp Tết.
Hồi bé rất thích Tết. Lớn lên, đi học Đại học thích những ngày giáp Tết, vì thấy cái không khí mua bán hối hả, mùi lá mùi… mới là Tết.
Mấy năm trở lại đây thì bắt đầu sợ Tết. Và nỗi khiếp sợ Tết chắc chắn sẽ tỷ lệ thuận với tuổi tác.

Những ngày giáp Tết.
Chen giữa nấu nướng, dọn dẹp, vẫn kịp pha cho mình cốc trà, nhấm nháp miếng bánh qui và nghĩ linh tinh.
Năm nào cũng có Tết. Năm nào cũng suy nghĩ rất nhiều về mơ ước, về những điều muốn làm, và về trách nhiệm của mình trong cuộc sống. Cái nọ móc vào cái kia.

Nhìn mẹ ghi tên tuổi vào danh sách viết sớ. Giật mình vì hóa ra mình cũng già rồi, vậy mà dường như mình chưa thế lớn. Mình vẫn đang muốn chạy đuổi theo bóng bay hơn là dừng lại 🙂 Để rồi khi đang chạy, mình lại lăn tăn rất nhiều là nên chạy tiếp hay dừng lại. Sống cuộc sống như những người ở tuổi mình đang sống.

Một năm qua đi. Nhớ là trước Tết năm ngoái còn đầy lạc quan và phởn phơ. Năm nay thì có quá nhiều thứ phải suy nghĩ. Dù đã AQ là nghĩ làm gì, nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì, thì vẫn không đuổi được “chúng nó” ra khỏi đầu. Mình đã leo được lên đỉnh đồi, leo xuống. Và mình vẫn đang loay hoay tìm cách leo lại lên ngọn đồi ấy, hay một ngọn đồi khác. Loay hoay, loay hoay mãi mà không leo lên được chút nào, vẫn chỉ là chỉ là luẩn quẩn vòng quanh. 🙂

Tối nay ngồi lướt lại “Chungking Express” và “Lost in translation”.
Phim của Vương Gia Vệ lúc nào cũng cho mình cảm giác chậm rãi, đẹp, cô đơn và buồn. “Chungking Express” làm mình thèm cảm giác được đứng ở một quán ăn nhanh, không phải vì thích những món ăn dầu mỡ, mà vì nhớ cái cảm giác nhìn người đến, rồi đi, lướt qua nhau.
“Lost in translation” thì mấy năm nay mới lướt lại: cảnh Charlotte ngồi bên cửa sổ nhìn xuống Tokyo, cảnh Bob và Charlotte trò truyện cùng nhau. Mình đọc ở đâu đó “Lost in translation” là bộ phim dành cho những người đang lạc lối và khát khao được tìm thấy. Chắc vì thế, nên mình mới thích phim này đến vậy.

Những năm tháng tuổi trẻ lạc lối… 🙂

Uncategorized

29.07.2013- Hà Nội mưa


Hà Nội mưa.

Chưa sang tháng Ngâu mà mưa nhiều, mưa dai dẳng.

Những ngày mưa luôn mang đến cảm giác một ngồi một mình và nghĩ vẩn vơ.

Tôi ngồi xem qua trang blog nơi tôi vẫn dùng để lưu lại những gì tôi đã viết, cả những dòng tôi viết từ 7 năm trước khi tôi bắt đầu biết mạng xã hội, biết blog là cái gì. Tôi đọc lại những gì tôi viết về phim “Lost in translation”. Nhớ cái cô Charlotte hay ngồi bên cửa sổ khách sạn nhìn ra khoảng không bao la của Tokyo với những toà nhà chọc trời. Nhớ cái cô Charlotte bước trên phố trong một ngày mưa, cầm cái ô trong suốt, xuất hiện trong những cảnh quay cũng trong suốt và tinh sạch. Có lẽ cái cảm giác “Lost in translation” (tạm dịch là “Bất đồng ngôn ngữ”) sẽ không bao giờ mất đi, nhưng ở mỗi lứa tuổi với những trải nghiệm kèm theo nó, người ta sẽ biểu lộ hoặc nhấm nháp “Lost in translation” theo một cách khác nhau.

Tôi luôn mơ một khung cửa sổ thật rộng, hay một bức tường kính, nhìn ra phía trước là cây xanh, là vườn, là rừng. Sẽ tuyệt vời lắm nếu ngồi và nhìn ngoài, tận hưởng màu xanh mướt của cây cối vào một ngày mưa? Khi mưa xuống, gột rửa tất cả.

Hà Nội mưa.

Mưa ở đâu cũng mang đến cảm giác buồn bã.

Hà Nội mưa cũng buồn. Nhưng cũng đẹp vì Hà Nội sạch hơn. Lúc chạy xe dưới mưa, vừa lo tránh những chỗ ngập, vừa lo tránh cảnh bị ô tô chạy qua tạt hết nước bẩn lên người, tôi tự hỏi mình tại sao lại thấy gắn bó với thành phố này đến thế. Háo hức khi xa Hà Nội bao nhiêu thì càng sớm cảm thấy nhớ nó bấy nhiêu. Hà Nội đẹp, cái đẹp không đập vào mắt. Đẹp len lỏi vào tâm trí để rồi bỗng nhiên khi đang làm một việc gì đó, chợt nhớ ra, chợt cảm thấy “À Hà Nội đẹp thật”.

Có lẽ Hà Nội với tôi giống như cà phê nâu. Uống thì ngon, thì thích và vẫn cứ uống dù uống xong có thể nôn nao cả ngày hoặc mất ngủ cả đêm.

Hà Nội mưa.

Thời đi học, tôi không thích học Toán hay các môn tính toán nhưng kết quả cũng không đến nỗi tệ lắm. Bây giờ, tôi nghiệm ra tôi luôn tính trượt. Dù là chủ động hay bị động, mọi việc luôn diễn ra không như tôi muốn/ tôi tưởng. Giống như sáng nay khi thấy trời hửng lên, tôi đã cẩn thận mang theo áo chống nắng. Để bây giờ, trời âm u và mưa sẵn sàng sập xuống bất cứ lúc nào.

Hà Nội mưa.

Sạch.

Bộn bề.

Dang dở.

Image

(Ảnh: kootation.com)

Daily life, Movie

Vụn vặt- 09.11.2012


by Vân Tường Nguyễn on Friday, November 9, 2012 at 10:24pm ·

1. Cái tài khoản WordPress cả năm chả có mấy lượt người đến chơi đợt này lại có vài ngày lượng truy cập tăng đột biến. Một trong số những search terms để mọi người tìm đến là “Lost in translation”.

Ba từ.

Và mình ngồi đọc lại blog năm nào.

Gần hai năm, nhớ ra là mình từng viết cái blog như vậy, từng đặt cái tên như thế, nhớ cả tại sao mình viết, nhớ cả tâm trạng của mình lúc ấy.

“Lost in translation”- bất đồng ngôn ngữ, lạc lõng giữa ồn ào và náo nhiệt.

Khi viết “Lost in translation”, vẫn nhớ như in ấn tượng về cái đêm Bob và Charlotte gặp nhau ở bar, sự cô đơn của họ khi bầu bạn với ly rượu.

Và vì đời chả biết đâu mà lần, chỉ vài ngày sau khi viết blog, dù không cố ý, mình cũng ngồi ở bar, cũng uống đồ uống có cồn, cũng cô đơn. Không, mình còn cô đơn hơn cả Charlotte vì mình không gặp được anh Bob nào cả, chỉ gặp mỗi anh chủ quán nói “Happy New Year” vì hôm ấy là mùng Một Tết, và tự nói “Happy Birthday” vì hôm đấy là sinh nhật mình.

Và vì đời chẳng biết đâu mà lần, cái cảm giác cô đơn ngồi bar, cái cảm giác cô đơn ngồi tựa vào khung cửa sổ như Charlotte không quay lại nữa. Không cố tình quên, không cố lờ nó đi, chỉ đơn giản là có muốn cũng không lôi được cái cảm giác ấy quay trở lại.

Và nếu bây giờ mình viết một blog về “Lost in translation”, mình sẽ viết khác :).

Cảm giác cô đơn, lạc lõng của Bob và Charlotte không phải là điều mình ấn tượng nhất nữa. Mình sẽ viết về những khi họ ngồi tâm sự, chia sẻ với nhau, về cái kết khi Bob chạy đến chỗ Charlotte trên vỉa hè Tokyo đông nghẹt người. Họ ôm nhau thật chặt, những cái hôn, những lời Bob nói riêng cho Charlotte, mà không ai được nghe, không ai được biết. Mãi mãi chỉ là của Bob và Charlotte mà thôi.

Cái kết rất đẹp và viên mãn, ngay cả khi hai nhân vật chính (có lẽ) sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau.

Hóa ra, “Lost in translation” không đơn thuần nói về nỗi cô đơn của con người trong cuộc sống quá vội này. “Lost in translation” mà hóa ra lại không hề “lost”, bởi trong giai đoạn tưởng chừng quá cô đơn của cuộc đời, ta sẽ gặp được ai đó, để sẻ chia, để cùng đi một đoạn đường đời. Những kỉ niệm dù rất ít ỏi nhưng sẽ theo ta suốt cuộc đời?

Nhắn tới người bạn nào đã tìm cụm “Lost in translation” trên Internet, đã vào blog của mình: cảm ơn bạn đã đọc những gì mình viết về “Lost in translation”, và đã đọc nhiều hơn thế; cảm ơn bạn đã nhắc mình nhớ không chỉ một bộ phim, mà là về cả một quãng thời gian tuổi trẻ.

2. Mình là kẻ không kiên định, đang đi trên một con đường, lại rẽ sang đường bên cạnh, để mong tìm được con đường dành cho mình. Khóac ba lô lang thang qua những sân ga, rồi lại tìm đường ray để trở về con tàu cũ. Khi mình thay đổi, mình nghĩ rằng có những quan điểm, suy nghĩ của mình cũng nên thay đổi đi. Bây giờ ngồi ngẫm lại, hiểu ra là có những sự vật bản chất từ khi sinh ra đã khác nhau. Cái cây dù có lớn đến đâu, cành lá có nhiều đến đâu, thì gốc rễ vẫn không thay đổi. Và hai cái cây, đôi lúc tưởng như chạm được vào nhau, hóa ra chúng vẫn đứng xa nhau nhiều lắm 🙂

3. Mình đang đọc “Phương Đông lướt ngoài cửa sổ”. Vừa là để biết thêm về những vùng đất xa lạ, vừa là để nguôi ngoai nỗi nhớ những chuyến đi. Trong tất cả các phương tiên giao thông, mình vẫn thích ngồi tàu hỏa nhất, dù nó là phương tiện chậm nhất và giá cả lại không phải rẻ nhất. Cái cảm giác ngồi trong một toa tàu, nhìn cảnh vật trôi qua, hết cảnh này đến cảnh khác, hoặc thỉnh thoảng đứng ngoài hành lang để thay đổi không khí luôn làm mình thấy dễ chịu. Những sân ga, dù là ga xép vắng tanh vắng ngắt chưa bao giờ làm mình thấy cô đơn.Và cảm giác thèm muốn được đi, được khám phá, được trải nghiệm chưa bao giờ nguổi trong mình. Đi để lớn lên, đi để hiểu rằng không nơi đâu bằng nhà  🙂

4. Gần 2 năm sau cái ngày viêt về “Lost in translation”, mình vẫn ở vạch xuất phát, vẫn chỉ có hai bàn tay trắng, vẫn loay hoay tìm đường đi và nhiều khi thấy chán ngấy việc đứng trên sân ga chờ đợi con tàu của mình. Nhưng mình lớn lên, mình bĩnh tĩnh hơn, mình “take it easy” nhiều hơn.

Và may phúc tổ bảy mươi đời, mình vẫn tin là con tàu dành cho mình đang đến.

Phải, nó sẽ đến.

Và mình thì muốn hét lên “Đến nhanh nhanh giùm đi ông lái tàu!”.
Image

Movie

Lost in translation


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, January 26, 2011 at 10:37pm

Bob- một ngôi sao Hollywood đang ở sườn dốc bên kia của sự nghiệp, tới Tokyo quay quảng cáo trong tâm trạng trống rỗng.

Charlotte  cùng John, chồng cô – một nhiếp ảnh gia thích xê dịch tới Tokyo. Trong khi người chồng mới cưới bận rộn với công việc, Charlotte có cảm giác cô đơn và bị bỏ rơi.

Trống rỗng và cô đơn làm họ mất ngủ.

Trống rỗng và cô đơn gặp nhau trong quầy bar khách sạn.

Họ cùng nhau khám phá Tokyo vào ban đêm, nói với nhau những câu chuyện không đầu không cuối, lang thang vô định trên những con phố đông đúc, đủ màu sắc. Họ có được cảm giác được chia sẻ :).

“Lost in translation” nói về sự xung đột văn hóa giữa Đông và Tây, có thể.

Nhưng đối với mình, “Lost in translation” nói rất hay và rất đúng về tâm trạng của mỗi người, của chính bản thân mình, khi nhiều lúc mình không hiểu được mình đang sống để làm gì :).

Chính vì thế, cảm giác như đang xem bộ phim về chính mình.

Chẳng cần đến khi “bị thả” vào một môi trường xa lạ, với những người đến từ một nền văn hóa khác, nói một ngôn ngữ khác mới cảm thấy “bất đồng ngôn ngữ”.

Nhiều khi, đứng giữa đám đông, sống giữa nền văn hóa nơi mình được sinh ra và nuôi dưỡng, nói ngôn ngữ mẹ đẻ, người ta vẫn có thể có cảm giác lạc lõng, cảm thấy “lost in translation”. 🙂

Bộ phim không làm mình ấn tượng bởi cảnh quay đẹp, nhạc phim hay nhưng khiến mình phải xem đi xem lại.

Mình nhớ là mình xem phim này lần đầu tiên vào hồi hè, khi mất phương hướng, không biết mình phải làm gì, nên làm gì, sẽ làm gì.

Sau này mỗi khi muốn suy nghĩ hoặc đơn giản là muốn ở một mình, lại xem lại để nhìn thấy chính trong đấy.

Nhìn thấy chính mình khi Charlotte ngồi bên cửa sổ khách sạn, nhìn ra bên ngoài là Tokyo với những tòa nhà chọc trời.

Nhìn thấy chính mình khi Bob và Charlotte gặp nhau trong quầy bar những đêm mất ngủ.

Nhìn thấy sự lạc lõng giữa cuộc sống náo nhiệt và sôi động.

Nhiều khi cũng chẳng cần phải xem hết cả phim để tìm được cái mình cần.

Chỉ là tua đến một vài đoạn

Và hiểu là đôi khi Lost không có nghĩa là Lost hoặc cần phải “Lost in translation” để tìm được cái mình cần.