Movie

Parasite (2019)


Parasite/ Ký sinh trùng’ là bộ phim hài đen của đạo diễn nổi tiếng Bong Joon-ho (phim này là
phim đầu tiên của ông này mà mình xem). Bộ phim được trao Cành cọ vàng tại LHP Cannes và đạo diễn Bong Joon-ho trở thành đạo diễn Hàn Quốc đầu tiên nhận được vinh dự này.


‘Parasite’ lột tả khoảng cách giàu nghèo trong xã hội Hàn Quốc với đại diện là hai gia đình, gia đình nào cũng có 4 thành viên, gia đình nào cũng đủ nếp đủ tẻ.
🌜Gia đình ông Kim, hai vợ chồng cùng thất nghiệp, con cái lỡ dở học hành, sống trong ngôi nhà ẩm thấp, tăm tối.
🌜Gia đình ông Park giàu có, sống trong biệt thự lớn, dư thừa vật chất.
🌜Cơ hội đến với gia đình ông Kim khi cậu con trai lớn được nhận làm gia sư cho con gái ông
Park và từ đây, kế hoạch đưa cả gia đình vào nhà ông Park để sống ký sinh vào vật chủ diễn ra thật nhanh chóng và suôn sẻ.

Trong phim, đạo diễn đưa vào rất nhiều hình ảnh ẩn dụ thú vị, nhiều nhưng đủ chứ không tạo cho người xem cảm giác ‘bội thực’.

👯Hình ảnh cầu thang xuất hiện trong phim thể hiện sự phân biệt giữa giàu và nghèo. Nếu
như cầu thang vào nhà ông Kim là những bậc cầu thang đi xuống, dẫn vào căn nhà nằm
thấp dưới bề mặt đường thì cầu thang vào nhà ông Park lại là những bậc thang đi lên dẫn vào chốn đẹp đẽ, xa hoa.

💥Hình ảnh cục đá trong bộ phim xuất hiện với vai trò mang lại tài lộc cho gia chủ. Quả thật, từ khi trưng cục đá trong nhà, cả nhà ông Kim lần lượt từng người một, từng người một bước chân vào nhà ông Park, sống cuộc sống ký sinh trùng trọn vẹn và hoàn mỹ.
Thế nhưng như nhân vật Ki Won- con trai ông Park thổ lộ. Hòn đá ấy, tưởng như là một vật phẩm phong thủy hoàn mỹ, lại trở thành nỗi ám ảnh, đeo bám Ki Won và cả gia đình cậu. Hòn đá biểu trưng cho lòng tham, khát vọng đổi đời trong mỗi con người. Lòng tham, khát vọng là động lực đẩy chúng ta về phía trước nhưng khi không kiểm soát được, lòng tham lại thành công cụ kéo ta xuống vực sâu. Đoạn cuối phim, Ki Won đem hòn đá đặt vào dòng suối, giữa những viên đá khác, đưa hòn đá về nơi nó thuộc về.
Hành động trả hòn đá về dòng suối, nhấn chìm biểu tượng tài lộc vào dòng nước trong veo liệu có giúp Ki Won giã từ ‘tham-sân-si’?

💦Hình ảnh cơn mưa tầm tã khắc sâu thêm khoảng cách giàu nghèo trong xã hội hiện đại.
Trong khi cơn mưa tầm tã khiến những gia đình nghèo khó khốn khổ, nước cống tràn vào nhà, phải di tản, phải ngủ trong nhà thi đấu, chờ mặc quần áo từ thiện, ăn cơm từ thiện. Thì cơn mưa tầm tã lại là niềm vui của nhà giàu, họ ngắm mưa, họ đãi tiệc ngoài trời để tận hưởng bầu không khí thanh sạch sau cơn mưa.

Trong phim, gia đình nhà Kim là loài ký sinh trùng bám riết lấy gia đình nhà Park, họ không chỉ muốn tồn tại nhờ gia đình Park mà còn muốn đổi đời từ việc sống ký sinh vào nhà giàu. Nếu chỉnhìn bề ngoài, khán giả sẽ thấy người nghèo phải bám vào người giàu để sinh tồn. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, liệu người giàu có thể tồn tại nếu thiếu đi sự phục vụ của người nghèo, liệu người giàu có thể làm giàu nếu không bóc lột sức lao động, thời gian của người nghèo?

Câu chuyện về hố sâu giàu nghèo không phải câu chuyện của riêng xã hội Hàn Quốc, mà là
câu chuyện tồn tại trong mọi xã hội. Cao trào của Parasite là bữa tiệc sinh nhật bất ngờ và
không ngờ lại đẫm máu trong khu vườn nhà Park. Hôm ấy, trời trong veo sau cơn mưa, giữa
bữa tiệc vương giả của nhà giàu máu đã đổ. Ông Kim có thể nín nhịn khi tình cờ nghe ông Park chê mùi hôi trên cơ thể mình hay khi bà Park tỏ thái độ khi ngửi thấy mùi của ông trên ô tô- mùi của những người sống trong những căn hầm tối, thiếu thốn ánh sáng mặt trời, mùi của cái nghèo. Nhưng khi trong giây phút gấp gáp, khó khăn nhất, ông Park vẫn thể hiện sự kinh tởm với mùi cơ thể từ người đàn ông sống trong hầm hơn 4 năm trời, chút lòng tự trọng của ông Kim đã thức dậy. Nhát dao ông Kim dành cho ông Park nhanh, ngọt và chính xác.

Khán giả cứ ngỡ nhát dao ấy, khi ký sinh trùng giết chết vật chủ thì câu chuyện cũng khép lại.
Nào ngờ, nhát dao ấy lại là mở đầu cho cuộc sống khác của ông Kim- cuộc sống chui lủi dưới hầm sâu, tiếp tục ký sinh vào vật chủ mới. Cậu con trai Ki Won trả hòn đá tài lộc vào dòng suối, những tưởng hành động ấy sẽ giúp gột rửa tham-sân-si trong trái tim cậu. Thế nhưng khi phát hiện bố mình đang phải sống chui lủi trong hầm biệt thự, Ki Won quyết tâm bằng mọi cách: học đại học, KẾT HÔN,… sẽ mua được căn biệt thự, để bố được bước ra ánh sáng.

Vậy là dù có vứt hòn đá oan nghiệt đi, Ki Won vẫn không thể cắt đứt sự nghiệt ngã của tham-
sân-si.
Cũng như khi vật chủ chết đi rồi, ký sinh trùng lại tiếp tục tìm được vật chủ mới, tiếp tục đời ký sinh.

Và dù ông Kim có thể bước ra khỏi căn hầm hay không thì lời nói của ông vẫn ám ảnh người xem “Kế hoạch là không có kế hoạch gì cả. Không kỳ vọng thì sẽ không bao giờ thấy thất vọng”

Movie

Ngày em đẹp nhất (2018)


2018082015161436924_1534745770

 

Vẫn là tình đầu- đúng người nhưng sai thời điểm.

“Ngày em đẹp nhất” xoay quanh cuộc đời và tình yêu của Seung-hee và Woo-yeon từ khi họ là học sinh trung học- mô- típ quen thuộc và dễ được khán giả đón nhận.

Cũng như bao mối tình đầu trên màn bạc, tình yêu của Seung-hee và Woo-yeon trải qua những khoảnh khắc ngây thơ, ngọt ngào, được thử thách bằng những biến cố trong cuộc sống. Và cuối cùng, họ không cùng nắm tay nhau đi đến “nhà tù của tình yêu”, người xem vẫn cảm thấy hài lòng và ít tiếc nuối.

Seung-hee và Woo-yeon rời xa nhau không phải vì sự lựa chọn nâng lên đặt xuống rồi hy sinh tình yêu vì sự nghiệp hay tương lai. Họ cũng chẳng rời xa nhau vì người thứ 3 chen ngang. Chỉ đơn giản, anh chàng Woo-yeon chung tình yêu nàng từ lần đầu gặp mặt ở trường cấp 3, kiên trì yêu nàng suốt những năm đại học cuối cùng cùng có được trái tim người đẹp. Thế nhưng chính Woo-yeon, trong giai đoạn khó khăn của cuộc đời, đã không đủ bản lĩnh và sự bình tĩnh, để vuột mất tình yêu. Tôi không rõ Seung-hee sẽ là người con gái Woo-yeon yêu nhất hay không. Nhưng tôi chắc chắn, cô là người anh sẽ nhớ suốt đời.

Ắt hẳn không ít người trong chúng ta phải đối diện với khó khăn khi cầm tấm bằng “cử nhân” trong tay, tự tin bước ra trường đời để rồi nhanh chóng phát hiện ra tấm bằng ấy chẳng là gì cả. Tấm vé vào đời hóa ra không phải tấm vé vào khoang hạng Nhất như ta vẫn hằng mong. Những lần “apply” lia lịa và không nhận được một cuộc gọi phỏng vấn. Sự bế tắc khi bạn bè xung quanh đã dần “vào guồng” trong khi mình vẫn quay cuồng xin việc.

 

Tôi từng nói& nghĩ đến “nếu”, “giá như” vô vàn lần trong đời. Tôi không nhớ nổi tôi đã bao lần rơi vào tâm trạng giống anh chàng Woo-yeon, bế tắc, hoài nghi và tự đặt ra vô số chữ “nếu”.

Chữ “nếu” chẳng giúp được tôi, nhìn lại quá khứ và dằn vặt bản thân chưa hề giúp được tôi. Còn với chữ “nếu”, Woo-yeon đã để tuột mất tình yêu mà anh sẽ nhớ suốt đời. Seung-hee đã kiên quyết chia tay khi vẫn còn yêu Woo-yeon dù đối với cô, cơ hội sang Bỉ làm việc không hề sánh bằng cuộc sống chung cùng Woo-yeon.

Khi Seung-hee trở về nước, đến tận chỗ làm tìm Woo-yeon để báo rằng cô sắp lấy chồng và muốn gặt mặt trực tiếp chứ không phải báo qua điện thoại. Khi Woo-yeon khóc rưng rức nhìn thấy hình vẽ của Seung-hee ngày trước.

Tôi tin rằng họ vẫn còn yêu nhau.

 

Hẳn là nếu không có chữ “nếu”, cuộc đời đã rẽ sang một hướng khác, tình đầu đã không tan vỡ.

Đừng nuối tiếc, bởi Woo-yeon và Seung-hee đã có bốn mùa yêu nhau trọn vẹn. Và quan trọng hơn nữa, họ không chỉ trao cho nhau tình bạn, tình yêu, họ đã ở bên nhau, đồng hành và giúp đỡ nhau trong những thời khắc quyết định cuộc đời.

Nếu không có tình đầu da diết với Seung-hee, Woo-yeon không bao giờ thi đỗ và học đại học, gặp những người bạn tri kỉ rồi trở thành thầy giáo Woo-yeon chững chạc của hôm nay.

Nếu không gặp lại Woo-yeon, Seung-hee đã không quay lại với công việc thiết kế thời trang, không sang Bỉ làm việc rồi trở thành cô dâu bước vào lễ đường của hôm nay.

 

Mọi việc xảy đến trong đời đều có lý do của nó. Đừng sợ rằng, đừng nói nếu.

Cuộc đời không có Nếu. Chỉ có Quá khứ- Hiện tại- Tương lai.

Movie

“Và em sẽ đến”- Be with you (2018)


photo-2-15226373586121587176314.jpg

Hãy cứ xem phim nhưng đừng khóc. Và nếu có thể, hãy bật “Kiss the rain” trước khi tiếp tục đọc những dòng phía dưới được không?

Bộ phim mở đầu với những cảnh phim hoạt hình dễ thương về chú chim cánh cụt con mất mẹ, vì mẹ chim cánh cụt phải đi đến một nơi rất xa có tên là Vùng Mây. Đây cũng là câu chuyện trong cuốn sách mà mẹ Soo Ah đã để lại cho cậu bé Ji Ho trước khi ra đi mãi mãi.

Mẹ Soo Ah qua đời vì bệnh hiểm nghèo khi mới 32 tuổi, chỉ còn 2 bố con Woo Jin và Ji Ho sống trong ngôi nhà tràn đầy những kỉ niệm về mẹ. Chú bé Ji Ho tin rằng, Ji Ho cũng giống chú chim cánh cụt trong câu chuyện kia, và mẹ Soo Ah cũng giống chim cánh cụt mẹ, đi đến Vùng Mây rất xa rồi sẽ trở về với con trai khi mùa mưa đến.

Những tưởng câu chuyện về mẹ con chim cánh cụt chỉ là để an ủi cậu bé, nào ngờ mẹ Soo Ah đã trở về thật, cũng với cơn mưa đầu mùa. Chỉ có điều, mẹ Soo Ah chẳng còn nhớ những gì xảy ra trong quá khứ, và câu chuyện mở ra, quay về ngày xưa, khi Soo Ah và Woo Jin lần đầu gặp nhau ở trường phổ thông, yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên mà chẳng ai dám mở lời…

Nếu ai đã từng yêu thầm một người khi còn đi học, dù bạn cuối cùng cũng bày tỏ với người ta hay quyết tâm giữ mãi tình cảm ấy trong lòng như một kỉ niệm đẹp, hãy xem bộ phim này. Soo Ah là cô nữ sinh học giỏi nhất trường. Woo Jin là ngôi sao bơi lội. Lần đầu gặp là khi cả hai chạm mặt nhau trong con ngõ nhỏ vào một ngày mưa, anh chàng Woo Jin bỏ ô xuống để nhường đường cho cô nữ sinh Soo Ah. 3 năm học cùng một lớp, ngồi ở hai bàn chỉ cách nhau có lối đi nhỏ xíu, cùng có cảm tình với nhau vậy mà chẳng ai đủ cảm đảm để mở lời, cũng chẳng ai biết là người kia cũng có tình cảm với mình. Họ cứ ngập ngừng, ngại ngùng và bỏ lỡ nhau đến vài năm sau khi tốt nghiệp, để đến khi dám bày tỏ, đến được với nhau, Woo Jin nói lời chia tay Soo Ah sau chỉ ba lần hẹn hò.

“Và em s đến” là tình yêu trong trẻo, mộc mạc nhất. Trong trẻo như không gian làng quê yên bình nơi Soo Ah và Woo Jin chia sẻ với nhau những hồi ức đẹp đẽ. Đừng kì vọng một tình yêu kịch tính hay giật gân, cũng đừng nghĩ về tình yêu gấp gáp như vòng quay cuộc sống mỗi ngày. Tình yêu ấy chân phương, nhẹ nhàng, từ tốn và mãi mãi. Hôn nhân trong phim là giản đơn mỗi ngày, chia sẻ với nhau cuộc sống trong căn nhà nhỏ, bài trí kiểu vintage. Căn nhà giữa rừng cây. Vừa đủ tiện nghi, vừa đủ ấm áp và vừa đủ hạnh phúc.

“Và em s đến” là bộ phim rất chân thành về tình yêu, cũng là bộ phim rất day dứt về tình mẫu tử. Tôi đã không cầm được nước mắt khi xem phim. Cậu bé Ji Ho chui vào tủ quần áo của mẹ để ngủ lúc bố đi làm buổi sớm và em chỉ có một mình. Hay khi em dán những cái cỏ bốn lá lên cửa kính, làm những việc thật trẻ con để mong mùa mưa sẽ kéo dài mãi mãi, để mẹ Soo Ah không bao giờ phải quay về Vùng Mây. Nhìn Ji Ho, tôi nghĩ đến con trai tôi. Dù nó chưa lớn để biết đọc sách hay dán cỏ bốn lá, nó chẳng bao giờ chịu gọi tôi khi tôi yêu cầu kể cả khi nó gọi “Mẹ ơi” rất sõi, nó bày tỏ tình cảm với tôi theo cách của riêng nó. Khi tôi đứng lên cân để xem mình béo thế nào rồi, con trai tôi sẽ trèo lên cùng rồi ôm lấy chân tôi. Khi tôi ngồi, con trai tôi sẽ tiến lại và ngồi phịch vào lòng, không cần làm gì cả dù nó thường xuyên không bao giờ chịu ngồi im nếu không có đồ chơi hay hoạt hình.

Phỉ phui cái suy nghĩ trong đầu tôi, tôi nhìn cảnh Ji Ho bám dính lấy mẹ, và trộm nghĩ, nếu tôi phải đến Vùng Mây khi con trai tôi còn quá nhỏ, liệu chú bé có phải đi tìm tôi, ai sẽ dạy con tôi cách làm việc nhà để nó có thể chủ động lo cho cuộc sống. Thế là tôi khóc trong rạp chiếu bóng.

Dành lời khen cho phong cảnh trong phim là thừa vì các nhà làm phim Hàn Quốc luôn luôn biết cách tô đậm những nét đẹp nhất ở đất nước họ trong từng thước phim. Dành lời khen cho khả năng diễn xuất của So Ji Sub và Son Je Yin cũng là thừa, nhưng hãy dành lời khen cho đạo diễn vì đã dành vai diễn này cho họ. Việc nhìn thấy hai diễn viên ‘thế hệ cũ’ trên màn ảnh rộng, trong một bộ phim với tình yêu thời thanh xuân sẽ đưa bạn trở về những ngày tháng cũ, khi còn là cô cậu học sinh trong bộ đồng phục, say sưa xem phim truyền hình Hàn Quốc trên vô tuyến và ngắm ảnh diễn viên Hàn trên báo Hoa Học Trò.

Nếu tình mẫu tử, hình ảnh đứa trẻ sớm mất mẹ khát khao hơi ấm của mẹ làm tôi khóc, thì cảnh phim khi Soo Ah lần đầu chạm mặt Woo Jin trong ngõ nhỏ, khi chàng lịch sự cụp ô để nàng đi qua trước … và nàng thích chàng ngay tắp lự, thậm chí còn trước cả khi chàng thích nàng làm tôi cười. Đó là cảnh đẹp nhất phim. Không có phong cảnh hay không gian đặc sắc, đã thế lại còn mưa- lúc mà người ta chỉ cố đi cho nhanh để đến nơi khô ráo. Cảnh phim ấy, khoảnh khắc ấy là tình nhất.

“Và em s đến” không phải là một bộ phim quá xuất sắc nhưng là một bộ phim tròn trịa. Đẹp vừa đủ, tình vừa đủ, buồn vừa đủ.

Như cơn mưa đầu mùa, mang theo những xối xả và chờ mong.