Italia, Move

Roma…nel mio cuore


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, May 2, 2012 at 7:08pm ·

Mười năm trước, khi tôi bắt đầu quan tâm đến nước Ý qua bóng đá, tôi đặt tình yêu của mình cho Roma.

Khi tôi đến nước Ý, Roma không phải là nơi tôi lưu lại nhiều nhất nhưng lại là nơi tôi thấy thân quen và gắn bó nhất.

Bây giờ, khi tôi đã rời xa nước Ý hàng hàng nghìn dặm, nỗi nhớ Roma cứ trở đi trở lại. Thành phố ấy, rộng lớn nhưng không xa lạ, cũ kĩ nhưng không hề nhàm chán. Tôi từng đi lang thang không biết mỏi trên con đường chạy dọc bờ sông, từng ngồi bên trường đua Massimo trong một chiều đầy nắng và chẳng suy nghĩ, chẳng cần để ý đến cả thời gian. Cuộc đời này, khôn ngoan bao nhiêu thì đủ? Có bao nhiêu thì đủ? Cần kiếm được bao nhiêu để đổi lấy những phút giây cảm thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm?

Tôi thích Roma bởi Roma luôn làm tôi cảm thấy thật bé nhỏ. Khi còn bé, chỉ mong mình lớn lên để được tự do làm những điều mình muốn. Khi lớn lên rồi, được tự do, nhiều khi lại cảm thấy lạc lõng giữa không gian của chính mình, không biết phải làm gì, phải đi đâu.

Tôi nhớ vô cùng những buổi chiều tà ở Roma. Nhớ không phải bởi thành phố ấy đẹp tuyệt vời khi hoàng hôn buông xuống từng mái nhà, từng con đường, từng khúc sống. Những buổi chiều tà ở Roma, khi đứng chờ xe buýt giữa những người Roma trở về nhà sau giờ làm việc, nhìn những dòng xe ô tô hối hả trở về mái ấm, tôi cũng cảm giác mình như đứa trẻ vừa tan học, đang chờ xe để về với gia đình.

Tôi nhớ vô cùng những người tôi gặp ở Roma. Những người mà có lẽ đó là lần đầu tiền và cũng là lần duy nhất tôi gặp họ trong đời. Những người đã sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ tôi, dù họ không hề biết tôi.

Roma lúc nào cũng ấm áp như những ánh đèn đường.

Tôi không lý giải được tại sao Roma lại gắn bó với mình như thế.

Và cũng đâu cần phải lý giải?

Chỉ cần biết rằng, sau tất cả những gì không đẹp đẽ trong cuộc đời này, tôi vẫn là “đứa bé” hôm nào khoác ba lô lên vai đi lang thang khắp thành Roma.

Bởi lẽ…

…ho lasciato il mio cuore … a Roma.

Daily life, Italia, Vietnam

20.04.2012


Khu Arenella nhìn từ sân thượng kí túc

Khi ở Palermo, chỉ thấy Palermo sao mà bẩn, lộn xộn và nhiều khi quá buồn tẻ.
Bây giờ ngồi xem lại ảnh mới thấy thành phố ấy, cái khu Arenella quê mùa sao mà đẹp và nên thơ đến thế 🙂
Sao mà thấy nhớ đến thế!

Hà Nội đôi lúc làm mình thấy ngột ngạt bởi sự đông đúc và bụi bặm.
Hà Nội đôi khi làm mình nhớ Palermo, nhớ khu phố vắng vẻ ngay cạnh biển.
Khi buồn hoặc thèm không gian mở, chỉ đi vài bước là ra đến biển.

Kết thúc tháng “hạn”, mình dám nói ra điều mà mình muốn nói từ lâu mà không dám.
Chẳng biết “gieo gió” sẽ gặt gì, chỉ biết mình thấy thật vui vẻ và nhẹ nhõm.
Như được đứng trước biển…

Italia, Move

“Trở về Surriento”


by Vân Tường Nguyễn on Sunday, August 7, 2011 at 4:02pm

Nếu Positano là bông hoa dại của vinh Napoli thì Surriento là bông hoa được người ta trông tưới, chăm sóc, mang vẻ đẹp quí phái.

Ngay khi rời từ nhà ga Circumvesuviana, du khách đã bắt gặp tượng của Curtis cũng bài hát nổi tiếng của ông “Trở về Surriento” (Torna a Surriento).

Vir ‘o mare quant’è bello,

Ispira tantu sentimento,

Tiene ‘o core ‘e nun turnà?

Ma nun me lassà,

Nun darme stu turmiento!

Torna a Surriento,

famme campà!

Look at the sea, how beautiful it is,

it inspires so many emotions,

And you have the heart not to come back.

But do not go away,

do not give me this pain.

Come back to Surriento,

let me live!

Bài hát quen thuộc ca ngợi vẻ đẹp của Surriento, gọi thị trấn là “vùng đất của tình yêu” vang lên trong đầu tôi suốt quãng thời gian tôi ở Surriento cũng như ở bông hoa dại Positano.

Surriento là thị trấn sống bằng du lịch nhưng không hề mất đi cái hồn vốn có.

Ở Surriento, ngay cạnh những con phố sạch sẽ, gọn gàng, tấp nập với các nhà hàng, cửa hiệu phục vụ khách du lịch là con đường nhỏ, vắng vẻ, nơi ta dễ dàng bắt gặp một người bản xứ trở về nhà với túi nặng trĩu đồ mua từ siêu thị gần đó hay những đứa trẻ được cha mẹ đón về sau buổi học.

Ở Surriento, ngay giữa khu trung tâm tấp nập khách du lịch là một không gian cũ kỹ nơi các cụ ông ngồi đọc báo, trò chuyện với nhau.

Ở Surriento, có một siêu thị nhỏ, nơi ông chủ thuộc tên tất cả các vị khách đến mua hàng. Tôi thích thú vừa đứng mua đồ trong siêu thi, vừa nghe tiếng ông chủ trò chuyện với khách hàng, với những người bạn, những người hàng xóm của ông. “Cô Maria, cô chỉ mua thế này thôi phải không?”, “Bà Giovanna của bà hết 10 euro 9 cent”.

Ở Surriento, có những ngõ rất nhỏ và rất vắng, dường như đứng ngoài sự tập nập, ồn ào của du lịch.

Tôi thích những góc như vậy ở Surriento. Những góc không quá đẹp, không quá lộng lẫy như Piazza Tasso- quảng trường chính của thị trấn nhưng là nơi tôi có thể nhìn, có thể ghi nhớ cuộc sống thường ngày của người Surriento.

Trước khi lên tàu trở về Napoli, từ Piazza Tasso, tôi đi theo con đường men sườn núi để xuống biển. Xung quanh bãi biển là những khách sạn đẹp đẹp tuyệt, cảm giác như được tạc ra từ núi. Tôi từng ngồi trên cầu tàu, nhìn ra núi Versuvio, nhìn mặt trời treo mình trên bầu trời Địa Trung Hải, để gió mơn man trên làn da và thả lỏng mình sau một hành trình gấp gáp.

Khi tôi rời thị trấn này, trên con đường trở về Napoli, với những vườn chanh trĩu trịt quả, tôi biết rằng thành phố Napoli, vịnh Napoli với những bông hoa xinh đẹp như Positano, Surriento và vùng Campania sẽ làm tôi nhớ mãi.

Vùng đất ấy, nơi người ta làm người ta e dè bởi Camorra hay những đống rác lớn trên đướng phố Napoli, là một vùng đất rất giàu có. Giàu có bởi cảnh đẹp mà thiên nhiên ban tặng, giàu có bởi giá trị văn hóa và giàu có bởi cuộc sống nơi đây lúc nào cũng sống động.

Venezia rất đẹp, qui củ nhưng đôi lúc làm tôi thấy rất khó hiểu, khó nắm bắt. Cái hồn của mỗi thành phố nằm ở người bản địa, mà người bản địa sống ở Venezia thì ngày càng ít dần, ít dần. Tôi từng có cảm giác, ở Venezia chỉ có khách du lịch.

Vùng Campania thì khác. Có thể nơi đây lộn xộn, có thể nơi đây có những vấn đề về an ninh, nhưng đến Campania, đến Napoli, đến Surriento, đến Positano, tôi cảm nhận được nhịp đập trong trái tim của những thành phố, thị trấn ấy.

Italia, Move

Positano- bông hoa dại bên vịnh Napoli


by Vân Tường Nguyễn on Saturday, June 18, 2011 at 8:10pm

Khi xem “Under the Tuscan sun”, tôi từng mơ ước có ngày được đến thị trấn ven biển Positano- nơi có những căn nhà lô xô trên vách núi.
Rồi đến một ngày, ước mơ ấy trở thành sự thật.

Positano đón tôi trong ánh nắng của một trưa mùa xuân. Thị trấn với những căn nhà lô xô mà tôi từng thấy trên phim ảnh hiện ra sau con đường ngoằn nghèo men theo sườn núi.
Chẳng có những tòa nhà bề thế.
Chẳng có những cửa hàng quá lộng lẫy.
Chỉ là những căn nhà chen nhau đứng trên vách núi, những con đường nhỏ lúc nào cũng đông khách du lịch, những cửa hàng quần áo, giầy dép làm tôi nhớ đến Hội An.
Chỉ là những bức tường với màu vôi trắng được tôn lên gấp bội dưới cái nắng miền biển.
Chỉ là màu vàng của nắng, màu vàng của chanh- đặc sản vùng.

Positano không làm người ta có cảm giác ngột ngạt hay xô bồ dù con đường nào ở đây cũng đông khách du lịch và khắp thị trấn là những nhà hàng, cửa hiệu, khách sạn phục vụ du lịch.
Positano không làm người ta có cảm giác thành phố này xa hoa, lộng lẫy dù người ta dễ dàng bắt gặp một khách sạn hạng sang trong thị trấn.
Positano rất đẹp, vẻ đẹp của bông hoa dại.

Positano trong tôi là một buổi trưa ngồi bên ghế đá ven đường, vừa ăn một miếng pizza vừa viết bưu thiếp gửi về cho bố mẹ và thỉnh thoảng lại giật mình bởi tiếng xe bus chạy qua.
Positano trong tôi là khoảnh khắc khi tôi đứng trên bãi biển. Chính tại bãi biển này, trong bộ phim tôi thích, Frances và Marcello đã trao nhau nụ hôn dài bất tận. Tôi từng đứng rất lâu trên bãi biển ấy và từng có cảm giác chẳng hề nhìn thấy, nghe thấy tiếng người nói lao xao từ nhà hàng bên canh hay trẻ con nô đùa. Trước mắt tôi chỉ còn hình ảnh của Frances, Marcello và nụ hôn của họ.

Positano là nơi bắt đầu chuyện tình lãng mạn và là nơi kết thúc chuyện tình ấy. Một cái kết buồn bởi lẽ khi Frances trở lại Positano tìm Marcello, nàng bắt gặp trên ban công nhà chàng một cô gái khác!
Tôi đứng trên bãi biển- nơi chuyện tình bắt đầu nhưng tôi không tìm đến ngôi nhà của Marcello- nơi chuyện tình kết thúc 🙂

Chuyến đi vội vã làm tôi không thể dành một đêm ở Positano, để ngắm nhìn cảnh cả thị trấn lung linh lúc lên đèn, để nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá.

Positano lùi lại phía sau khi tôi trở lại con đường ngoằn nghèo ven biển để về Sorrento. Con đường tuyệt đẹp, nơi một bên là núi, một bên là biển xanh thăm thẳm nối liền bờ biển Amalfi với thị trấn Sorrento đưa tôi đến với “bông hoa dại” rồi lại đưa tôi trở về với một bông hoa khác của vịnh Napoli.

Italia, Move

Roma- hiền từ và dịu dàng


by Vân Tường Nguyễn on Thursday, June 2, 2011 at 10:17pm

9 năm. Chào nước Ý! Chào Roma!

Khi tôi đặt những bước chân đầu tiên lên con phố Giotto, cạnh ga Termini, Roma dường như vẫn đang say giấc. Cảm giác thân thuộc ùa đến khi tôi kéo vali lên dốc và nói Buongiorno với bất cứ ai tôi gặp trên đường.

Roma không phải là một thành phố xa lạ bởi thành phố ấy đã sống trong trái tim tôi từ rất lâu rồi.

Roma không phải là thành phố hoàn hảo đến từng cm như những hình ảnh quảng cáo du lịch.

Roma từng khiến tôi hơi thất vọng.

Nhưng Roma dạy tôi rằng yêu là chấp nhận thành phố như nó vốn thế.

Đài phun nước Trevi, điện Patheon, những bậc thang Tây Ban Nha, quảng trường Navona, cái miệng Sự Thât, Colosseo, via Veneto…quá đẹp, quá nổi tiếng và quá đông khách du lịch.

Đó là Roma mà người ta rất dễ dàng tìm kiếm trên sách báo, trên mạng.

Đó là Roma mà người ta rất dễ dàng trầm trồ và ngưỡng mộ.

Nhưng đó không phải là Roma trong trái tim tôi.

Roma trong tôi…

…hiền hòa như dòng Tevere chảy qua thành phố. Tôi từng đi mải miết trên con phố Lungo Tevere dòng bờ sông, nhìn những hàng cây tưởng như trải dài đến vô tận, lắng nghe tiếng nước chảy và hít thở bầu không khí của thành phố Vĩnh Cửu.

…yên bình khi tôi vô tình lạc vào Piazza Fiorenzo Fiorentini. Quảng trưởng nhỏ trên đồi ấy dường như đừng ngoài cuộc sống hồi hả. Nơi ấy người ta nằm dài trên bãi cỏ để sưởi nắng, trò chuyện với nhau và ngắm nhìn Roma với dòng Tevere từ trên cao.

… trong lành khi tôi đi dạo trong Villa Borghese, hít đầy lồng ngực mùi cỏ mới cắt.

… dịu mát khi tôi ngồi bên dòng Tevere, để gió ve vuốt đôi chân trần.

…là một buổi trưa đứng trên đồi Gianicolo tràn ngập ánh nắng và cả thành phố được thu vào tầm mắt.

…là khoảng thời gian lang thang trong khu phố cổ Trastevere, trong những ngõ vắng chẳng có một bóng người, lặng lẽ quan sát và hít thở cuộc sống của người Roma.

Ở nơi ấy, tôi vô tình gặp được người bạn của gia đình và hiểu rằng không chỉ Hà Nội mà ngay cả thế giới này đôi khi cũng quá nhỏ.

Ở nơi ấy, có bà cụ người Roma đã kiên quyết tặng tôi cái vé xe bus trong buổi sáng chủ nhật khi mà các cửa hàng đều đóng cửa và tôi  không biêt làm thể nào để ra được ga trung tâm. Đối với tôi tấm vé của bà có giá trị hơn 1 eur rất nhiều lần.

Ở nơi ấy có anh bạn đang học Luật ở Sapienza. Người đã lén mở cửa nhà nguyện để tôi có thể vào thăm nhà thờ Trinita dei Monti khi nhà thờ đóng cửa.

Ở nơi ây, tôi hiểu rằng cho dù tôi có đi một mình, tôi cũng không bao giờ cô độc.

Roma quá rộng lớn và quá giàu có để hiểu. Nhưng Roma là nơi để yêu.

Tôi không thấy choáng ngợp trước những công trình đồ sộ từ thời La Mã để có thể so sánh vẻ đẹp của thành phố với vẻ đẹp của một võ sĩ giác đấu.

Với tôi, vẻ đẹp của Roma là vẻ đẹp hiền từ và dịu dàng, vẻ đẹp quyến rũ từ những gì giản đơn nhát.

Nơi ấy tôi bắt đầu và kết thúc hành trình ngắn ngủi trên nước Ý.

Nơi ấy là thành phố Vĩnh Cửu.

Italia, Move

Palermo- để yêu cuộc sống


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, June 1, 2011 at 1:04am

“Hội ngộ rồi chia tay

Cuộc đời là thế”

Palermo không phải là một thành phố đẹp cũng chẳng phải là một thành phố nên thơ. Thế nhưng khi nhìn lại quãng thời gian ngắn ngủi ở đây, tôi biết tôi không còn ân hận vì đã chọn Palermo.

Nếu Bolzano ở phương Bắc giống như một thành phố của Đức chứ không phải một thành phố của Ý, thì Palermo giống với một đô thị Bắc Phi hơn là một thành phố của đất nước hình chiếc ủng. Người ta có thể dễ dàng nhìn thấy dấu ấn của văn hóa Ả Rập trên những bức tranh tường, những tượng, những ngôi nhà cổ. Người ta dễ có cảm giác như đi lạc vào thế giới Ả Rập khi đi dạo trên via Maqueda. Người ta có thể cảm thấy thật thân quen hoặc hơi khó chịu khi đi vào những con ngõ nhỏ với những ngôi nhà cũ, quần áo phơi đầy đường và những ban công sắt cũ. Người ta sẽ cảm thấy Palermo như một thành phố khác khi tắt nắng, cả thành phố chìm trong màu vàng ấm áp của những ngọn đèn đường. Palermo đẹp tuyệt vời vào buổi tối.

Lần đầu tiên khi đặt chân đến Palermo, khi bước ra khỏi ga Stazione Centrale, tôi từng cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng và thất vọng. Thành phố không hề giống với những tấm ảnh tôi từng xem, với những gì tôi từng tưởng tượng.

Palermo không phải là một thành phố mà người ta có thể yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bởi lẽ vẻ đẹp của Palermo nằm ở con người. Và để yêu một con người cần phải có thời gian. Những người mà khi tôi hỏi, họ không bao giờ nhận mình là Italiano (người Ý), là Siciliano (người Sicilia). Họ là Palermitano (người Palermo) và chỉ là Palermitano mà thôi!

Họ có thể là bất cứ ai tôi gặp trên phố, bị tôi níu lại để hỏi đường.

Họ là những người bán hàng trong các khu chợ cổ với tiếng rao to, dõng dạc bằng thổ ngữ Sicilia.

Họ là nhân viên trong quán bar gần scuola mà tôi hay ghé vào để ăn sáng.

Họ là bác bán gà ở đầu phố, lúc nào cũng chào tôi dù tôi chẳng mấy khi mua hàng của bác.

Họ là các sơ ở nhà Arenella. Sơ Rosetta lúc nào nhìn thấy tôi cũng nói “Ciao bella, ciao bellissima” và bảo rằng lúc nào tôi cũng cười, lúc nào trông tôi cũng hạnh phúc.

Họ là các em choai choai chiều nào cũng tụ tập đứng buôn chuyện ngoài phố, đua xe, bốc đầu.

Họ là các bạn Việt Nam sống cũng nhà với tôi, là những người bạn nước ngoài sống cùng nhà Arenella, là các bạn ở scuola. Với tôi, họ luôn luôn là một phần của Palermo cho dù họ không phải là Palermitano.

Tôi từng đọc trên Facebook anh Anh Ngọc “Nữ văn sĩ nổi tiếng Dacia Maraini đã từng tự hỏi: “Thế nào là địa ngục?”. Rồi bà tự trả lời “Là Palermo không có các hiệu bánh ngọt””. Thế nhưng đối với tôi, câu trả lời sẽ là “ Là Palermo không có biển”. Biển ở Palermo đẹp nhất trong số những thành phố ở Sicilia mà tôi từng đến. Thành phố này sẽ ra sao nếu thiếu biển, thiếu màu xanh ngăn ngắt của biển ở gần càng hay màu xanh trong của biển ở bãi Mondello?

Nếu thiếu biển, Palermo sẽ giống như con người sống mà chẳng có tâm hồn.

Đối với rất nhiều người Việt Nam, nhắc đến Sicilia, nhắc đến Palermo là nhắc đến mafia, đến tội ác.

Tôi từng đứng trước đài tưởng niệm đầu via Cavour, nơi người ta đắp dòng chữ “Tưởng nhớ những người đã ngã xuống trong cuộc chiến chống mafia”. Đài tưởng niệm nổi bật trên nền trời Địa Trung Hải xanh thăm thẳm

Tôi từng đứng lặng đi khi vô tình bước vào Piazza della Memoria, nơi ấy có tên và ngày mất của các công tố viên từng bị mafia sát hại. Cho đến bây giờ, những người cuối cùng bị sát hại vào năm 1992. Họ là Falcone và Borselino và tên của hai ông nay trở thành tên sân bay thành phố.

Tôi từng cầu mong quảng trường này sẽ không có thêm cái tên nào nữa và tự hỏi rằng cuộc chiến chống mafia, chống lại tội ác bao giờ sẽ có hồi kết?

Nhưng…

Nếu có cơ hôi, hãy một lần đến Palermo, đến Sicilia,

Để hiểu rằng : đúng là mafia vẫn đang tồn tại, chúng vẫn đang lẩn quất trong bóng tối với những hành động tội ác

Nhưng ở Palermo, ở Sicilia- mảnh đất nghèo khó nhất nước Ý, người ta vẫn sống cuộc sống sôi nổi như gió biển, họ vẫn cười tươi hạnh phúc, họ vẫn luôn niềm nở, chân thành và họ chiến đấu chống mafia!