Uncategorized

22/09/2012


Lang thang trên mạng và tự dưng nỗi nhớ Roma lại ùa về.Yêu một thành phố là khi không ở đó quá lâu, không thấy thành phố ấy hoàn hảo, nhưng vẫn luôn nhớ đến?

Mình đã viết về Roma trong đêm cuối cùng ở Ý, một đêm gần như không ngủ. Thành phố đầu tiên mình đến là Roma và thành phố cuối cùng mình đến cũng là Roma.

Đôi khi xem lại những bức ảnh trên mạng lại thấy cảm xúc ùa về.
Mình chỉ có vài bức ảnh Roma khi lên đèn bởi nơi trọ khóa cửa lúc 10 giờ tối.
Có những nơi ở Roma mình từng đi qua, từng bị lạc nên quay đi quay lại nơi ấy mấy lần mà không “thoát” ra đươc. Mình đã không chụp ảnh vì khi ấy đôi chân mỏi làm mình quên mất là mình nên chụp.
Giờ xem lại ảnh, dù là ảnh của người khác, nhớ lại cảm giác của mình khi ấy.
Những cảm giác không biết viết ra như thế nào, chỉ để lại cho riêng mình.Yêu một thành phố là có cảm giác thân thuộc ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.

Yêu và nhớ Roma nhiều lắm…

Italia, Move

29.8.2012



Những ngày này, đầu óc mình hay đi lang thang về phía những nơi xa, những nơi đã đến và những nơi chưa từng đến. Chắc vì năm nay chưa đi đâu xa, thế nên mới nhớ.
Cảm giác nhớ những cảnh vật trôi qua cửa kính ô tô và xe lửa: những ngôi nhà, những khu dân cư thưa thớt, những quả đồi… và nhớ những sân ga.
Cảm giác thèm một ô cửa sổ thật yên, một cốc trà sữa nóng, một cái ghế tựa màu sắc, một cái gối ôm và một cái gì đó để đọc. Chỉ cần thế thôi. Lạ nhỉ, trời đang oi và nóng điên lên mà lại thèm những thứ ấm áp.
Cảm giác nhớ một cơn mưa, nhớ khăn ấm.

Vừa đánh máy vừa nghe Bee Gees hát “How deep is your love”:
“How deep is your love
I really need to learn
Cause were living in a world of fools”

Cảm giác mình cũng là một kẻ khờ, đi lang thang giữa những nhớ nhung, nhưng mong ước, những quyết định, những hi vọng.
Kẻ khờ có đến đích?

Italia, Move

Napoli


by Vân Tường Nguyễn on Tuesday, August 28, 2012 at 10:43am ·

Napoli là một thành phố đẹp. Cái đẹp của Napoli không biết phải mô tả như thế nào, đơn giản là bạn đến thành phố ấy, nhìn, nghe, thở cùng Napoli và bạn có cảm giác là nó đẹp, rất đẹp.

Napoli không phải là một thành phố an toàn nhưng cũng không phải là một nơi đầy rẫy nguy hiểm, nhung nhúc camorra. Một người đến từ Milano đã khuyên tôi đừng bao giờ đến Napoli hay những thành phố ở miền Nam nước Ý bởi “everybody there is mafia”. Tôi không tin, tôi vẫn đến và tôi biết mình sẽ hối tiếc nếu không đến.

Tôi không tin được ông cảnh sát tôi gặp trong Palazzo Reale, người đã dặn đi dặn lại là tôi nhớ vào Galeria Umberto I và uống cafe liên quan đến camorra.

Tôi không tin những anh bồi bàn đầu vuốt keo bóng mượt, một tay bưng khay đồ uống, chân đi như múa giữa những hàng ghế và sẵn sàng nháy mắt tinh quái với khách qua đường liên quan camorra.

Chẳng biết có phải do nắng gió từ vịnh Napoli không mà người dân ở đây thường có mái tóc sẫm màu, lông mi dài và cong cùng đôi mắt đen sâu thẳm. Nếu nhìn sâu vào đôi mắt Napoli, đôi mắt có gì đó rất rộng, rất sâu và rất…tình ấy, người ta có thể cảm thấy mình đang chìm dần, chìm dần.

Ai có thể nghĩ rằng những đôi mắt rất đẹp, rất sâu ấy lại liên quan đến tội ác cơ chứ?

Thời gian ở Napoli của tôi quá ít để có thể nhận biết được hết khu vực nào an toàn, khu vực nào không. Khu gần ga, lúc nào cũng đông đúc, lộn xộn, với những người nhập cư đến từ khắp nơi và nhiều hàng quán không phải là một nơi an toàn. Khu phố cổ- được Unesco công nhận là Di sản văn hóa thế giới- là khu vực tương đối an toàn. Trong hostel ở Firenze, anh bạn người Thổ- người rất sẵn sàng ngồi tán chuyện với tôi vì cả hai cũng thích Napoli, từng nói “Tao thuê nhà ở khu phố cổ, tao đi học ở Napoli, và tao chả thấy làm sao cả!”. Khu phố cổ ở Napoli khá đông đúc với những sạp hàng bày tràn cả ra đường và những nhà hàng pizza (pizzeria). Trên Via dei Tribunali, người ta có thể tìm thấy những quán pizza được mở từ mấy trăm năm trước, pizza nướng bằng củi chứ không phải bằng lò điện, và thưởng thức chiếc bánh đặc sản của nước Ý ở chính thành phố mà nó sinh ra.
Pizza Magherita trong một nhà hàng trên Via dei Tribunali

Đi lang thang ở Napoli, trong những phố dài và hẹp, thỉnh thoảng lại có chiếc xe ga phóng vèo qua là một trải nghiệm thú vị. Người Napoli rất cẩn thận, họ luôn mang theo mũ bảo hiểm nhưng không phải ai cũng thích đội! Và trên những con đường đá cổ bóng loáng bởi thời gian, có những đoạn hơi dốc, nhìn người Napoli phóng xe máy và giữ thăng bằng ta có cảm giác họ đang làm xiếc. Ở đây, người ta có thể bắt gặp những tấm biển gắn cạnh cửa một dinh thự “Nơi đây hoàng tử… được sinh ra” như nhắc nhở về một thời xa xưa- Napoli là thủ đô của vương quốc lớn nhất trên bán đảo Ý (Kingdom of Two Sicilies) trước khi nước Ý được thống nhất vào năm 1861.
Khu phố cổ

Sống ở Napoli trong một tòa nhà cũ với khoảng sân chung khấp khểnh và cầu thang với lan can sắt cũ kĩ làm người ta nhớ đến những xóm, những khu tập thể ở Việt Nam. Quần áo phơi đầy ban công và mỗi tối, khi nhà nhà sáng đèn, người người trở về mái ấm, tòa nhà cũ lại rộn rã bản nhạc cuộc sống. Người ta cười nói, tranh luận hay cãi cọ, đứng từ ban công nhà mình nói chuyện với bà hàng xóm ở nhà đối diện.
Ban công “khu tập thể”
Khu dân cư gần ga

Tôi từng nhìn thấy hai Napoli qua cửa sổ tàu hỏa: một Napoli cổ kính với những tòa nhà được xây vuông vức trong quá khứ và không bị hủy hoại bởi bom đạn chiến tranh, một Napoli hiện đại với những tòa nhà chọc trời và tên của các tập đoàn đa quốc gia trong khu Centro Direzionale.

Khu Centro Direzionale (Ảnh: Google)
Núi rác

Thời gian ngắn ngủi lưu lại ở Napoli mang đến cảm giác về sức sống của thành phố này. Những đống rác lớn trên phố nhắc nhở người ta về sự tồn tại của camorra, của tội ác. Nhưng những đôi mắt, những nụ cười Napoli, những dinh thự và những con phố tập nập vẫn tồn tại sau bao biến cố nói với tôi rằng: thành phố ấy đang sống, và sống rất mạnh mẽ.

Italia, Move

Roma…nel mio cuore


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, May 2, 2012 at 7:08pm ·

Mười năm trước, khi tôi bắt đầu quan tâm đến nước Ý qua bóng đá, tôi đặt tình yêu của mình cho Roma.

Khi tôi đến nước Ý, Roma không phải là nơi tôi lưu lại nhiều nhất nhưng lại là nơi tôi thấy thân quen và gắn bó nhất.

Bây giờ, khi tôi đã rời xa nước Ý hàng hàng nghìn dặm, nỗi nhớ Roma cứ trở đi trở lại. Thành phố ấy, rộng lớn nhưng không xa lạ, cũ kĩ nhưng không hề nhàm chán. Tôi từng đi lang thang không biết mỏi trên con đường chạy dọc bờ sông, từng ngồi bên trường đua Massimo trong một chiều đầy nắng và chẳng suy nghĩ, chẳng cần để ý đến cả thời gian. Cuộc đời này, khôn ngoan bao nhiêu thì đủ? Có bao nhiêu thì đủ? Cần kiếm được bao nhiêu để đổi lấy những phút giây cảm thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm?

Tôi thích Roma bởi Roma luôn làm tôi cảm thấy thật bé nhỏ. Khi còn bé, chỉ mong mình lớn lên để được tự do làm những điều mình muốn. Khi lớn lên rồi, được tự do, nhiều khi lại cảm thấy lạc lõng giữa không gian của chính mình, không biết phải làm gì, phải đi đâu.

Tôi nhớ vô cùng những buổi chiều tà ở Roma. Nhớ không phải bởi thành phố ấy đẹp tuyệt vời khi hoàng hôn buông xuống từng mái nhà, từng con đường, từng khúc sống. Những buổi chiều tà ở Roma, khi đứng chờ xe buýt giữa những người Roma trở về nhà sau giờ làm việc, nhìn những dòng xe ô tô hối hả trở về mái ấm, tôi cũng cảm giác mình như đứa trẻ vừa tan học, đang chờ xe để về với gia đình.

Tôi nhớ vô cùng những người tôi gặp ở Roma. Những người mà có lẽ đó là lần đầu tiền và cũng là lần duy nhất tôi gặp họ trong đời. Những người đã sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ tôi, dù họ không hề biết tôi.

Roma lúc nào cũng ấm áp như những ánh đèn đường.

Tôi không lý giải được tại sao Roma lại gắn bó với mình như thế.

Và cũng đâu cần phải lý giải?

Chỉ cần biết rằng, sau tất cả những gì không đẹp đẽ trong cuộc đời này, tôi vẫn là “đứa bé” hôm nào khoác ba lô lên vai đi lang thang khắp thành Roma.

Bởi lẽ…

…ho lasciato il mio cuore … a Roma.

Daily life, Italia, Vietnam

20.04.2012


Khu Arenella nhìn từ sân thượng kí túc

Khi ở Palermo, chỉ thấy Palermo sao mà bẩn, lộn xộn và nhiều khi quá buồn tẻ.
Bây giờ ngồi xem lại ảnh mới thấy thành phố ấy, cái khu Arenella quê mùa sao mà đẹp và nên thơ đến thế 🙂
Sao mà thấy nhớ đến thế!

Hà Nội đôi lúc làm mình thấy ngột ngạt bởi sự đông đúc và bụi bặm.
Hà Nội đôi khi làm mình nhớ Palermo, nhớ khu phố vắng vẻ ngay cạnh biển.
Khi buồn hoặc thèm không gian mở, chỉ đi vài bước là ra đến biển.

Kết thúc tháng “hạn”, mình dám nói ra điều mà mình muốn nói từ lâu mà không dám.
Chẳng biết “gieo gió” sẽ gặt gì, chỉ biết mình thấy thật vui vẻ và nhẹ nhõm.
Như được đứng trước biển…

Italia, Move

“Trở về Surriento”


by Vân Tường Nguyễn on Sunday, August 7, 2011 at 4:02pm

Nếu Positano là bông hoa dại của vinh Napoli thì Surriento là bông hoa được người ta trông tưới, chăm sóc, mang vẻ đẹp quí phái.

Ngay khi rời từ nhà ga Circumvesuviana, du khách đã bắt gặp tượng của Curtis cũng bài hát nổi tiếng của ông “Trở về Surriento” (Torna a Surriento).

Vir ‘o mare quant’è bello,

Ispira tantu sentimento,

Tiene ‘o core ‘e nun turnà?

Ma nun me lassà,

Nun darme stu turmiento!

Torna a Surriento,

famme campà!

Look at the sea, how beautiful it is,

it inspires so many emotions,

And you have the heart not to come back.

But do not go away,

do not give me this pain.

Come back to Surriento,

let me live!

Bài hát quen thuộc ca ngợi vẻ đẹp của Surriento, gọi thị trấn là “vùng đất của tình yêu” vang lên trong đầu tôi suốt quãng thời gian tôi ở Surriento cũng như ở bông hoa dại Positano.

Surriento là thị trấn sống bằng du lịch nhưng không hề mất đi cái hồn vốn có.

Ở Surriento, ngay cạnh những con phố sạch sẽ, gọn gàng, tấp nập với các nhà hàng, cửa hiệu phục vụ khách du lịch là con đường nhỏ, vắng vẻ, nơi ta dễ dàng bắt gặp một người bản xứ trở về nhà với túi nặng trĩu đồ mua từ siêu thị gần đó hay những đứa trẻ được cha mẹ đón về sau buổi học.

Ở Surriento, ngay giữa khu trung tâm tấp nập khách du lịch là một không gian cũ kỹ nơi các cụ ông ngồi đọc báo, trò chuyện với nhau.

Ở Surriento, có một siêu thị nhỏ, nơi ông chủ thuộc tên tất cả các vị khách đến mua hàng. Tôi thích thú vừa đứng mua đồ trong siêu thi, vừa nghe tiếng ông chủ trò chuyện với khách hàng, với những người bạn, những người hàng xóm của ông. “Cô Maria, cô chỉ mua thế này thôi phải không?”, “Bà Giovanna của bà hết 10 euro 9 cent”.

Ở Surriento, có những ngõ rất nhỏ và rất vắng, dường như đứng ngoài sự tập nập, ồn ào của du lịch.

Tôi thích những góc như vậy ở Surriento. Những góc không quá đẹp, không quá lộng lẫy như Piazza Tasso- quảng trường chính của thị trấn nhưng là nơi tôi có thể nhìn, có thể ghi nhớ cuộc sống thường ngày của người Surriento.

Trước khi lên tàu trở về Napoli, từ Piazza Tasso, tôi đi theo con đường men sườn núi để xuống biển. Xung quanh bãi biển là những khách sạn đẹp đẹp tuyệt, cảm giác như được tạc ra từ núi. Tôi từng ngồi trên cầu tàu, nhìn ra núi Versuvio, nhìn mặt trời treo mình trên bầu trời Địa Trung Hải, để gió mơn man trên làn da và thả lỏng mình sau một hành trình gấp gáp.

Khi tôi rời thị trấn này, trên con đường trở về Napoli, với những vườn chanh trĩu trịt quả, tôi biết rằng thành phố Napoli, vịnh Napoli với những bông hoa xinh đẹp như Positano, Surriento và vùng Campania sẽ làm tôi nhớ mãi.

Vùng đất ấy, nơi người ta làm người ta e dè bởi Camorra hay những đống rác lớn trên đướng phố Napoli, là một vùng đất rất giàu có. Giàu có bởi cảnh đẹp mà thiên nhiên ban tặng, giàu có bởi giá trị văn hóa và giàu có bởi cuộc sống nơi đây lúc nào cũng sống động.

Venezia rất đẹp, qui củ nhưng đôi lúc làm tôi thấy rất khó hiểu, khó nắm bắt. Cái hồn của mỗi thành phố nằm ở người bản địa, mà người bản địa sống ở Venezia thì ngày càng ít dần, ít dần. Tôi từng có cảm giác, ở Venezia chỉ có khách du lịch.

Vùng Campania thì khác. Có thể nơi đây lộn xộn, có thể nơi đây có những vấn đề về an ninh, nhưng đến Campania, đến Napoli, đến Surriento, đến Positano, tôi cảm nhận được nhịp đập trong trái tim của những thành phố, thị trấn ấy.