Daily life

Tốt nghiệp


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, January 26, 2011 at 12:39am

Hơn 4 năm, tất cả qua đi chỉ trong nháy mắt.

Mình vẫn nhớ ngày đầu tiên đi học, Dung trĩ qua đón vì hồi đấy mình chưa đi xe. Hai con hí hứng đi từ tốn, lúc đến trường đã là 12 rưỡi, phải co cẳng chạy từ bãi xe nhà A về nhà D3 vì sợ muộn buổi học đầu tiên. Vẫn nhớ cảm giác tiếng chuông báo giờ thúc giục phải chạy cho nhanh, cho nhanh. Và dù chân chạy cuống lên, vẫn kịp ngửi thấy mùi mực in từ xưởng in của trường ở tầng 1.

Mình vẫn nhớ cái cảm giác khó chịu khi đi học những ngày đầu tiên. Ngồi trong lớp mà chẳng quen ai, quay ngang quay dọc không còn thấy Yến ghẻ, Thư dê, Quỳnh cứt, Phương que, Rẻo, Long con, Mỹ, em Thúc Hương nữa. Toàn những gương mặt xa lạ. Lại phải bắt đầu: ấy tên là gì, nhà ấy ở đâu….Chỉ mong đến giờ nghỉ để chạy ra hành lang chơi với Dung trĩ.

Nhớ cả khi mình tìm được chỗ ngồi của mình, chỗ ngoài cùng, dãy thứ hai, cạnh cửa sổ. Lúc nào chán học là lại nhìn ra cửa sổ, nhìn khoảng sân giữa nhà D3, nhà E và thư viện, nhìn lá bàng đổi màu theo thời gian, nhìn những chùm quả bàng từ màu xanh chuyển sang màu vàng.

Sau này, khi được chuyển lên nhà C khang trang, sạch đẹp, mình mới hiểu, nhà D3 cũ kĩ với những ngày đầu tiền học Đại học, với mùi mực in và tiếng chuông cứ ré lên để báo giờ, mới là những gì mình nhớ nhất, theo mình cho đến tận bây giờ.

Hôm mình về trường chơi, trùng hợp thế nào lại đúng là hôm thi giáo dục thể chất. Cơn ác mộng như vừa mới xảy ra hôm qua. =)) 5 môn giáo dục thể chất, mình chỉ qua được duy nhất môn Lý Thuyết, còn lại là học lại, thi lại, xin chuyển sang cờ vua để thoát được. Vẫn nhớ cái lần mình và con Dương bị con mụ phòng y tế hành hạ vì cái giấy khám sức khỏe, phải lôi cả bố mẹ đến để giải quyết mới xong. Mỗi lần đăng kí học lại là một lần phải bước vào văn phòng khoa GDTC, và lần nào mình với con Dương cũng cảm thấy khốn khổ khốn nạn! Cái cảm giác khi biết mình thoát được bóng chuyền, từ bây giờ cuộc đời mình không bao giờ còn phải sợ GDTC nữa còn hạnh phúc hơn cả lúc biết tin đỗ ĐH!!!!!

Ba năm ở FMT thì khỏi phải nói, quanh quẩn với mấy quyển text book, outline, assignment, presentation, mid- term, final là hết một kì. Spring term rồi sang fall term, cứ thế cứ thế cho đến lúc ra trường. Kiểm điểm lại quãng đời ở FMT mình hư hơn nhiều so với hồi ở FSD. Hư hơn thế mà lại không vui bằng lúc ngoan mới chán =)).  Ví như hồi học Marketing, bao giờ mình với con Hải Anh cũng chui xuống cuối lớp, ngồi vẽ hoa vẽ lá vào sách của nhau cho đến hết giờ thì tung cửa xông ra khỏi lớp thật là nhanh. Kể ra mình đúng là đứa bạn xấu. Kì nào không phải học cùng Tut với mình thì chúng nó lên bàn đầu ngồi, chăm chú nghe giảng. Kì nào học cùng mình là lại lê la xuống bàn cuối … 😛 Giờ nghĩ lại mình thấy mình có lỗi với các bạn ghê gớm lắm! :”>

Khi đi học và đến tận bây giờ, lúc nào cũng chỉ mong mau mau chóng chóng thoát khỏi Hanu, từ biệt đường Nguyễn Trãi ngày nắng thì bụi mù, ngày mưa thì bùn dính lớp nhớp. Thế mà đến khi đi một mình trong hành lang nhà D3, chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng chân bước lại có cảm giác ngậm ngùi vì phải xa.

Vì nhớ

Nhớ những ô cửa số rất đẹp của nhà D2, D3.

Nhớ cả con đường xà cừ chạy qua sân vận động.

Nhớ những ngày trời mưa ngập phải lội nước vào lớp.

Nhớ phòng lec, ghế kê hình vòng cung với những lần lén đọc truyện, làm bài tập, nghịch điện thoại trong giờ.

Nhớ anh trông xe mà dù mình bịt mặt kín mít vẫn nhận ra và chào mình.

Nhớ cả chị Oanh lúc nào cũng cau có, quát lác.

Nhớ cái cảm giác căng thẳng mỗi lần mid- term, final.

Nhớ cái cảm giác đau tim mỗi lần phải lên web khoa xem điểm.

Nhớ 4 năm cuộc đời mình 🙂

Daily life

Tháng 12


by Vân Tường Nguyễn on Friday, December 31, 2010 at 9:26pm

Tháng 12, tháng cuối cùng của một năm có quá nhiều sự kiện xảy ra.

Tháng 12 của buổi bảo vệ luận văn. Một ngày mưa gió sụt sùi dù hôm trước còn nắng rạng rỡ.

Lúc đầu mình nghĩ rằng bảo vệ luận văn là điều gì đó hoành tráng lắm, hóa ra cũng cảm xúc cũng không dữ dội như mình tưởng.

Ngay cả lúc vừa mới chuẩn bị bật slide để thuyết trình thì điện phụt tắt, mình vẫn cảm thấy thản nhiên và rất bình tình. Nếu như bình thường, có lẽ mình đã rất xoắn, rất lo, tưởng tượng ra điềm nọ điềm kia, nhưng mình lại cảm thấy bình thản.

Dù sao mọi chuyện cũng ổn, thậm chí là quá ổn với một đứa đến tận tối hôm thứ 6 mới tập thuyết trình để thứ 7 đi bảo vệ luận văn.

Cái được nhất không phải là nhìn thấy thành quả sau 4 năm chịu đựng gian khổ ở FMT, mà là nghe mẹ nói “Bố mẹ tự hào vì con”. Thế là đủ!

Tháng 12 của những tai nạn nghề nghiệp. Học cách bình tĩnh và thản nhiên. Học cách gặp, lo cho xong việc với những người không quen biết. Tự hỏi đầu óc mình để đi đâu mà lại sai những cái như thế? Rồi lại cảm thấy mình may mắn, vì khi mình sai, mình tự giải quyết và mình học cách bình tĩnh và học rất nhiều điều nữa mà những quyên textbook gần nghìn trang không dạy! Mình nhớ bố từng nói “Cái gì bắt đầu càng khó khăn thì sau này càng dễ dàng”. Thế nên mỗi khi vấp váp, mình lại nghĩ biết đâu sau này, khi nhìn lại, mình sẽ thấy mình thật may mắn vì đã ngã.

Tháng 12, cuộc sống, cảm xúc lên lên xuống xuống.

Tháng 12 tìm lại những thói quen từ ngày còn đi học. Cảm thấy được sống đúng như con người mình. Cảm thấy thật hạnh phúc!

Hôm nay cầm quyển lịch bàn của năm trước cất vào ngăn kéo, tự nhiên cảm thấy có chút ngậm ngùi. 1 năm, 12 tháng, 365 ngày chưa kịp nhìn lại đã thấy mình đang đứng trước cánh cửa năm mới.

12 tháng một năm.

Kì học cuối cùng trôi qua thật khốn khổ. Vẫn nhớ cái giai đoạn mình bị stress đến mức ăn là thấy buồn nôn, để rồi kì học cuối cùng cũng là kì học tệ nhất:).

12 tháng một năm.

Bắt đầu chứng kiến rất nhiều chuyện buồn, những cuộc chia ly bất ngờ, và hiểu rằng cuộc đời có thể rất dài nhưng cũng có thể rất ngắn.

12 tháng một năm

Mình đã làm rất nhiều, lựa chọn rất nhiều, sai rất nhiều nhưng bây giờ mình cảm thấy bình thản.

Tự hài lòng với bản thân để sống cho nó vui vẻ 🙂

Hy vọng năm mới cũng có lên có xuống cho đời không nhạt. Nhưng đừng cao trào như năm nay không thì hoa mắt chóng mặt lắm! 😀

 

Uncategorized

Thank you so much! :X


by Vân Tường Nguyễn on Thursday, November 25, 2010 at 1:29am

ACKNOWLEGEMENT

I would like to thank all the people who have helped and encouraged me when I was writing this thesis as well as when I studied at Hanoi University.

I especially want to thank my advisor, Ms. Nguyen Thu Huong, for her enthusiasm and guidance during my research. Without her advices, I can not find a clear way for my research and complete it. Moreover, I would like to thank all the teachers at Faculty of Management and Tourism for the knowledge, experiences they shared with students and the pressures they putted on my classmates and I during our student life.

Thanks my friends at Hanoi University who always believed in me even when I could not believe in myself. Their optimism and encouragement have given me more power to fight and gain.

I would like to offer an apology to my close and mischievous  friends at “Nải chuối vàng” for not spending time with them as I promised. My life would be extremely boring without their jokes, funny stories and laughs. Thanks.

Thanks “mie sorrelle” Yến Nhi and Rin for their love, their encouragement, their advices.

I would like to thank Italy, my eight- year love.

My deepest gratitude goes to my family for their unconditional love and support throughout my life; this research is simply impossible without them. My grandpa always encourages me to study. He is the greatest grandpa in the world. I am indebted to my father. When I was a kid, I observed him when he was working on his researches; and I decided that I would study about economy and work in the economic field like him. I cannot ask for more from my mother. Although she sometimes drives me crazy with her questions about my future directions, marriage…, she is perfect. I know that I owe her all my life and I can never pay that debt. I remember her supports whenever I encountered difficulties. I remember how she teaches me about family values. Mama, I love you. I’m proud of my sister, Tuong Quyen, for her intelligence and innocence. Although we often quarrel with each other, I love you so much.

Thanks my cousin Linh benhon for helping me with the data preparation. Without her help, I could not submit my drafts on time.

Last but not least, thanks everyone for being my friends and letting me know that I never walk alone.