Italia, Sport

(Euro 2016) Italia- Sweden


540913200
during the UEFA EURO 2016 Group E match between Italy and Sweden at Stadium Municipal on June 17, 2016 in Toulouse, France. Italy wins 1-0

Nghe Fratelli d’Italia vẫn thấy xúc động.
Xem bóng đá vẫn thấy lo lắng và hồi hộp.
Giờ adrenalin vẫn đang tăng trong từng mạch máu.

Cảm ơn Gli Azzurri. Các anh là đội tuyển “vô danh tiểu tốt” nhất kể từ khi em biết yêu tuyển Ý, nhưng các anh cũng là đội tuyển đoàn kết nhất kể từ khi em yêu màu Thiên Thanh.
Cảm ơn các anh già, lùn của em đã chiến đấu và chiến thắng đội tuyển Thụy Điển cao to và khỏe như trâu.
Cảm ơn Conte và cái đầu “quái thai” của ông. Nhờ mưu tính chiến thuật, ông đưa Squadra Azzura đến chiến thắng đầu tiên sau 12 năm không thắng trận thứ 2 ở các kỳ Euro, và Italia trở thành đội thứ 2 giành vé vào vòng sau.

Cảm ơn Gli Azzurri đã giúp em nhận ra em vẫn yêu các anh, mãi yêu các anh. Dù tuổi tác và cân nặng làm em không còn yêu các anh điên rồ như thời trẻ.
Em có thể mỉa mai, chê bai khi các anh thất bại (vì đá như dở hơi).
Em có thể dửng dưng khi có ai đó khích bác, dè bỉu các anh.
Nhưng em không thể ngừng yêu các anh, và sẽ mãi yêu như thuở ban đầu- 14 năm trước.

VIVA ITALIA! VIVA ITALIA! VIVA FRATELLI D’ ITALIA!

Italia, Sport

Domani è un altro giorno


Friday, June 25, 2010 at 9:03pm

(Đã nghĩ rằng mình chẳng có gì để viết về World Cup, về Azzurri nữa, nhưng rốt cuộc mình vẫn phải viết. Mình phải viết hết ra, nếu không, nỗi buồn cứ chất chứa, dai dẳng mãi.)

Tất cả đã chấm dứt. Dẫu đã chuẩn bị trước tinh thần từ đầu giải, rằng Italia sẽ sớm thất bại nhưng chấp nhận sự thật vẫn quá khó khăn.

Đội Ý của năm 2010: đánh mất truyền thống phòng ngự của bóng đá Ý, không biết tấn công, không có tinh thần thi đấu. Đội Ý chơi tồi nhất mà tôi từng biết!
Đội tuyển ấy đã chơi như những kẻ mộng du trong trận đấu mà đáng lẽ ra họ phải lao lên như đấu sĩ, phải chiến đấu và chiến thắng.
Đội tuyển ấy làm người ta phát chán, phát ghét.
Thế nhưng
Đội tuyển ấy lại sực tỉnh vào 10 phút cuối cùng. Lại có một bàn thắng đẹp như tranh của Quagliarella. Bừng tỉnh, đẹp. Nhưng vô nghĩa.

Azzurri! Đã ngủ rồi sao còn tỉnh dậy làm gì? Quagliarella, vì sao anh lại ghi một bàn thắng đẹp như thế?
Để tifosi lại phải nuối tiếc….. Dù chỉ là một chút?
Vì sao không tiếp tục chơi như những kẻ mông du? Để một lần trong đời, tôi được nói là tôi phát chán, tôi ghét đội tuyển Ý????????
Marcello Lippi, vì sao ông lại nhận tất cả lỗi lầm về mình. Vì sao ông không để tôi được ghét ông? Gọi ông là một HLV bất tài?
Cannavaro, vì sao anh lại khóc? Trước đây, chưa bao giờ tôi thấy Cannavaro khóc khi thất bại. Năm 2006, các đồng đội hò reo mỗi khi Italia sút trúng một quả penalty vào lưới Bathez, anh vẫn đứng đó, lạnh lùng nhìn về phía trước và chỉ thể hiện cảm xúc sau quả pen cuối cùng. Hôm nay, Cannavaro đã khóc.

Trước khi bắt đầu viết notes, tôi đã xem đi xem lại những clip về WC 2006 huyền ảo, để được nhìn thấy những giọt mồ hôi, nhìn thấy những nụ cười hạnh phúc, những cái ôm rất chặt của Lippi, Cannavaro, Buffon, Totti, Grosso, Pirlo, De Rossi….

4 năm sau…
Lippi vẫn là một HLV vĩ đại: vĩ đại trong cách ông chiến thắng, và vĩ đại trong cách ông ứng xử khi thất bại.
Cannavaro, anh mãi mãi là người đội trưởng mạnh mẽ, đáng kính trọng.
Nhưng vĩnh biệt nhé, thế hệ Berlin! Các anh mãi mãi là người hùng, nhưng người ta nên biết dừng lại đúng lúc. Donadoni, Lippi cố gắng bấu víu vào những người hùng để rồi chuốc lấy thất bại. Đáng nhẽ lời từ biệt một thế hệ chiến thắng nên nói từ 4 năm trước. Sau đêm Berlin.

Giờ đây, Italia phải bắt đầu lại từ những cầu thủ trẻ- những người không chỉ thua kém thế hệ Berlin về kinh nghiệm, bản lĩnh mà thậm chí cả tài năng.
Nhật báo Gazzetta dello sport đã nói tới tương lai ngay sau ngày thất bại. Họ nói về Prandelli, họ nói về Cassani, Maggio, Motta, Santon ở hàng phòng ngự; về De Rossi, Montolivo, D’ Agostino, Aquillani ở hàng tiền vệ; về Quagliarella, Cassano, Balotelli, Miccoli, Giuseppe Rossi, Borriello trên hàng tiền đạo.
Không có chỗ cho những người hùng Berlin!

Azzurri sẽ chiến đấu, sẽ gặp rất nhiều khó khăn, sẽ thất bại nhưng sẽ trưởng thành.
Bời bầu trời lúc nào cũng là màu Thiên Thanh
Bởi các tifosi luôn sẵn sàng chờ đợi.
Và bởi ngày mai là một ngày khác.
Tiến lên Azzurri!

Italia, Sport

Roma – Juve: 1-3: Romanista không tin vào những lời hứa hão!


Có một bộ phim rất nổi tiếng của điện ảnh Liên Xô “Matxcova không tin vào những giọt nước mắt”. Hôm nay, các Romanisti cũng đang xem một bộ phim khác, mới hơn, ít tiếng tăm hơn, nhưng lại có cái tên gần giống với bộ phim kinh điển nọ “Romanista không tin vào những lời hứa hão”!Tôi vẫn nhớ trận đấu năm 2004, Roma thắng Juve 4-0 ở Olympico, các cầu thủ Roma xếp hình tròn trên SVĐ để ăn mừng chiến thắng. 5 năm sau chiến thắng ấy, Roma thua Juve 3-1 cũng chính tại Olympico.

5728_1198495131715_1508610818_541531_1028005_n
(Ảnh: Reuters)Những vấn đề về nhân sự của Roma đã xuất hiện từ rất lâu rồi. Mùa trước, Roma khốn khổ vì lực lượng thiếu chiều sâu. Mùa này, còn hơn cả khốn khổ! Việc Roma không cần bổ sung bất cứ cầu thủ nào nhưng vẫn sẽ giành chiến thắng ở Serie A, ở Europa League chỉ có thể xảy ra trong chuyện cổ tích. Ai cũng biết như thế. Spalletti biết, Rosella Sensi biết, Totti biết… Những từ ngữ mĩ miều “hy vọng”, “niềm tin”… chỉ là sự tự lừa dối mà thôi. Roma không thể mãi mãi bay bổng, mãi mãi lãng mạn, mãi mãi đẹp nếu không được bổ sung lực lượng.
Những nếp nhăn trên trán Spalletti cứ dày thêm, những cái thở dài của Totti cứ dài thêm.
Và Roma lại thua trận.
Nụ cười của người Torino, những lá cờ đen- trắng tung bay khắp Olympico, những dòng chữ “Unico amore” của Juveniti là hàng nắm muối xát vào trái tim Romanisti.

Roma thua Juve, “toàn thua” sau hai vòng đấu đầu tiên của Serie A. Nhưng cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu. Sau Juve, đối thủ của Roma là Fio, Palermo, Napoli và Milan.
Roma sẽ đi về đâu?

Hôm nay, khi những người Juve tươi cười trên khán đài A, Rosella Sensi đang ở đâu?

Đến bao giờ, Roma mới không dựa dẫm vào Totti- người đội trưởng sắp mừng sinh nhật lần thứ 33?
Đến bao giờ, khi kết thúc mùa giải, Roma mới không cần vắt óc nghĩ xem làm thế nào để giữ chân các trụ cột mà chỉ cần nghĩ xem nên bổ sung lực lượng thế nào cho mùa giải mới?
Đến bao giờ, Romanisti không còn phải nghe những lời hứa hão?

Điều gì cần để Roma thoát khỏi cái điệp khúc thua mãi thua mãi? Sa thải Spalletti ?
Không! Trước khi sa thải Spalletti, hãy sa thải Rosella Sensi!

(31 tháng 8 2009)