Book

“Madame Nhu- Trần Lệ Xuân: Quyền lực bà Rồng” và Đà Lạt.


Khi tôi bắt đâu đọc quyển “Madame Nhu- Trần Lệ Xuân: Quyền lực bà Rồng” đơn giản vì nó “hot” quá, chồng tôi từng nhìn tôi bằng ánh mắt hãi hùng :))) Chắc sợ đọc xong tôi thành con rồng biết phun lửa.
Quyển sách ấy là một quyển sách tốt. Tốt vì nó giúp tôi có cái nhìn cân bằng hơn với cả hai phía. Trước kia, tôi từng e mình bị nhồi sọ trong trường học nên cũng hay nhìn lệch. Giờ thì cũng đỡ lệch hơn. Có những thông tin khá thú vị và hữu ích như ông Diệm không đồng ý Tổng tuyển cử cả nước vì biết mình không thắng được ông Hồ Chí Minh- người đã chiến thắng người Pháp. Hay có những hành động bên này gọi là “đấu tranh du kích”, bên kia gọi là “khủng bố”…. Và Sài Gòn trước 1975 cũng không phải Utopia- thiên đường nơi hạ giới.
Cuốn sách giúp hiểu hơn về con người bà Xuân, bà rất giỏi và cũng rất tham vọng. Tài năng, trí tuệ của bà kết hợp với ý chí phải vươn lên, phải chiến thắng của cô con gái thứ không được cha mẹ yêu thương nhiều, hẳn đã góp phần không nhỏ vào con người “bà Rồng”. Có hai chi tiết tôi nhớ nhất sau khi đọc sách.
1. Bà Xuân mơ ước cuộc sống yên bình như xưa, ở Đà Lạt, nơi bà là người phụ nữ của gia đình.
2. Người duy nhất (dường như) thoát khỏi bi kịch của gia đình là chị gái của bà Xuân- Trần Lệ Chi. Người phụ nữ dám đòi giải thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt để đi theo tiếng gọi tình yêu. Người phụ nữ bị cô em gái quyền lực Trần Lệ Xuân “kiểm tỏa” bằng quyền lực và luật pháp nhưng vẫn ly hôn, vẫn lấy được người mình yêu.
Nói ra điều này chắc sẽ làm nhiều fan của bà Xuân phật ý. Tôi tin bà Xuân là người rất giỏi, rất có tài. Nhưng “thần tượng” bà thì thôi!

Nhân chuyến lên Đà Lạt, tôi tìm đến Biệt điện Trần Lệ Xuân và thăm Cung Nam Phương hoàng hậu bởi lẽ hai người phụ nữ này đều là những nhân vật nổi bật trong bức tranh lịch sử, đều gắn bó, yêu thương Đà Lạt.
Cung Nam Phương hoàng hậu nay nằm trong khuôn viên Bảo tàng Lâm Đồng không phải điểm đến được nhiều tour du lịch ưa thích. Chính vì thế, Cung có sự yên tĩnh, thanh bình, đến thăm Cung bạn có thể ung dung ngắm nhìn Đà Lạt qua những ô cửa sổ rộng mà không phải ngắm cảnh các du khách nói cười hố há hoặc ngồi chồm chỗm lên hiện vật để chập hình.
Tương tự, ba biệt thự trong khu Biệt điện Trần Lệ Xuân đều gần như không còn hiện vật, đến thăm nơi này, nghe cô hướng dẫn viên chia sẻ 1 vài câu chuyện về bà Xuân và gia tộc Ngô Đình cũng khá thú vị.

May mà tôi cũng chả đủ nhan sắc, tài năng và gia thế tốt để phấn đấu sống như bà Trần Lệ Xuân hay Hoàng hậu Nam Phương.
Đối với Hoàng hậu, tôi cảm thấy tiếc nuối. Nếu bà không lọt vào mắt xanh nhà vua và trở thành hoàng hậu, cuộc đời bà có lẽ bớt buồn hơn.
Đối với bà Xuân, khi đọc sách, biết về ước ao của bà được sống cuộc sống yên bình ở Đà Lạt, tôi nghĩ rằng, cuộc đời không thể có tất cả. Với hình ảnh con người bà Xuân hiện lên trong sách, tôi tự hỏi, nếu được sống bình dị ở Đà Lạt, liệu bà Xuân có mơ về cuộc sống của một Đệ nhất phu nhân?

Move, Vietnam

Đà Lạt- tháng 5/2016


Quyết định đến Đà Lạt thật chóng vánh, lí do thật cao sang là “để tránh nóng”.
Cảm giác hạnh phúc khi vùng cao nguyên dần hiện ra phía dưới cánh tàu bay. Những dãy núi trập trùng, một hồ nước được bao quanh bởi những ngọn núi, và cả một vùng thiên nhiên của Tổ quốc trải dài trước mắt.
Đà Lạt dịu dàng, Đà Lạt khỏe khoắn khi vừa bước xuống đường băng, gió núi mát lành và ánh nắng vàng mật ùa đến vuốt ve che chở.
 
Mình đến Đà Lạt sáng mùng Một đầu tháng. Chính vì thế mà việc đầu tiên làm ở Đà Lạt là tìm một ngôi chùa để vào cầu bình an.
Rồi cứ thế đi loanh quanh Đà Lạt. Để tận hưởng cuộc sống thật chậm rãi, thật “địa phương”, để được hít hà cho đã luồng không khí trong veo và mát lành.
 
Mình đã tìm đến một hostel nhỏ xíu nằm giữa rừng thông, sống với những người Đà Lạt.
Mỗi buổi sáng tự động thức dậy thật sớm, bước ra ngoài để hít thở không khí trong lành, nhìn lên bầu trời đang sáng dần, nhìn những cành thông và nghe tiếng chim kêu, tiếng gà gáy.
Đà Lạt ấy không có vô tuyến, chẳng có máy tính. Chỉ có mùi của rừng thông, của sương, của đất đỏ, chỉ có màu vàng của nắng, màu xanh của cây cối, màu rau củ, màu chó mèo chạy tung tăng. Chỉ có gió lướt trên da những khi chạy xe trên những con đường Đà Lạt.
 
Đà Lạt lần thứ 2 quay lại không còn là sự ngỡ ngàng, hối hả khám phá. Đà Lạt lần này là tìm đến những nơi chốn được đề cập trong sách, trong những bài viết về Đà Lạt. Ghé quán bà Năm thân quen để uống ly nâu đá, trong cái không gian,bàn ghế cũ kĩ và xộc xệch. Đi bộ lang thang trong Ấp Ánh Sáng, chân bước trên những phiến đá lát đường trơn bóng, để biết tại sao “ấp Ánh Sáng” lại day dứt đến thế trong những trang viết về Đà Lạt.
 
Đà Lạt lần này, được đọc cuốn sách về lịch sử Đà Lạt ngay ở Đà Lạt, dưới ánh nắng lọt qua tán lá thông.
 
Đà Lạt không mỹ miều, không phải là “thành phố đáng sống”, không phải là “Thành phố ngàn hoa/ trong sương” như slogan của ngành du lịch.
 
Đà Lạt chỉ đơn giản là góc nhỏ yên bình, là khoảnh khắc được sống chân phương giữa cây cối, thú vật. Là thấy mình càng có ít, càng muốn ít thì càng tự do.
Daily life

IMG_20160313_165717

Lần đầu tiên trong đời tôi được thử cảm giác đứng bên cạnh một khẩu súng trường có đạn.
Ở Kuala Lumpur.

Nếu như tôi biết anh cảnh sát trong trạm gác ở Jalan Tun Razak đang ôm khẩu súng trường, không đời nào tôi dám gõ cửa để hỏi đường. Anh chàng cảnh sát vai bồng súng, tay luôn đặt trên báng súng đã chỉ đường cho tôi rất tận tình, dù tôi sợ khẩu súng hết vía nên chẳng còn tâm trí nghe anh chỉ đường. Cảm giác cả người lạnh toát dù nhiệt độ ngoài trời tầm 36*C vì khẩu súng đầy đạn đang ở rất gần, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy những chỗ tróc sơn trên nòng súng.
Người cảnh sát đeo súng trường, cũng như nhóm cảnh sát có vũ trang đi tuần trong ga KL Sentral mà tôi gặp sau đó, là dấu hiệu của một Kuala Lumpur phải tăng cường an ninh. Bởi thành phố ấy, cũng như thủ đô của nhiều quốc gia trên thế giới, đang là mục tiêu khủng bố.

Tuần trước, bom nổ ở Istanbul, cướp đi mạng sống của ít nhất 4 người. Chỉ vài ngày sau, bom lại nổ ở Brussels- thủ đô của châu Âu. Con số thương vong là vài chục người. Đều là những vụ nổ có chủ đích chứ không phải là một tai nạn.

Sống trong một xã hội bát nháo, nhìn ra bên ngoài biên giới là cảnh một lũ cuồng loạn, rồ dại mang súng, mang bom đi khắp nơi để giết người vô tội và dạy con người cách cầm vũ khí để giết lẫn nhau.

Dù tôi sợ hết vía khẩu súng trường của người cảnh sát ở Kuala Lumpur, an ninh được siết chặt tại những nơi đông người như ga tàu, bến xe chưa bao giờ là ấn tượng của tôi về thành phố này.
Kuala Lumpur là thành phố không bao giờ ngủ. Kuala Lumpur là sự đối lập giữa những tòa nhà chọc trời với những ngôi nhà xây kiểu cũ ở hai bên đường.
Và Kuala Lumpur là một sáng mai tôi thức dậy khi trời còn chưa sáng, mở cửa sổ hít đầy lồng ngực không khí trong lành, lắng nghe tiếng cầu nguyện từ đền thờ Hindu cùng tiếng quạ kêu.

Paris, Ankara, Istanbul, Brussels đã đổ máu. Nhưng máu rồi sẽ khô đi, vết thương rồi sẽ lành lại.
Và nếu cứ sống hướng về cái thiện, về sự thật, rồi cũng sẽ đến đích thôi 🙂

Uncategorized

main-qimg-db855c59bcba5eec5fee22cd552781a5

Hà Nội những ngày giời tiết kinh tởm. Người và ngợm cùng chung sống.

Nợ chính phủ đã đạt ngưỡng 50.3%. Câu chuyện đồng bằng sông Cửu Long màu mỡ, nước ăm ắp sông rạch, vườn trĩu quả, tôm cá đầy ghe sắp thành truyện cổ tích.

Tham gia giao thông mỗi ngày, thấy 10 đứa ra đường thì 8 đứa ngợm: vượt đèn đỏ, lạng lách, bấm còi inh ỏi, chăm chăm húc vào đít người đằng trước để tiết kiệm được những 10 giây cuộc đời.
Tẩm ướp đủ mọi thứ vào thực phẩm rồi cho nhau ăn, chung tay kiểm soát dân số.
Lừa lọc nhau là chuyện thường. Nói thật mới là bất thường.

Những ngợm sống quanh tôi thường thích vất rác ra đường đi chung.
Mới hôm kia thôi, chồng tôi vừa dọn sạch bãi nôn ai đó mửa ra rồi té mất ở ngoài ngõ. Vào nhà ăn bát cơm, đi ra đã thấy 1 đống vỏ kẹo sô cô la hạnh nhân Nga. Những con người sành ăn sành uống, biết ăn sô cô la ngoại, loại ngon và biết cả vất rác ngoài, miễn nhà bố mày sạch là được. Hết lần này đến lần khác.
Trưa nay, tôi lại đi quét ngõ vì có anh chị nào đó chắc thấy mưa phùn buồn quá nên đành ném cái vỏ chai rượu thủy tinh ra ngõ. Mà hẳn là phải vặn nắp chai chỉn chu rồi mới vứt, thủy tinh văng khắp nơi. Não toàn c*t nên chắc cũng không nghĩ được nếu mảnh thủy tinh găm vào lốp xe, găm vào chân, bắn vào mắt thì sẽ nguy hiểm như thế nào.

Hà Nội những ngày giời tiết kinh tởm. Người và ngợm cùng chung sống.

Daily life, Vietnam

Review: Ba hàng bún ốc


Mọi năm chả thích ăn bún ốc mà năm nay cô Vân lại nghiền món này. Chắc năm nay cô sẽ tuyền nói mò là nói mò.
29 Tết tiện đường cô tạt vào bún ốc cô Huê. Bát bún bưng ra, cô liền múc ngay thìa nước nếm thử. Nước thanh, rất vừa miệng cô. Ớt chưng cũng ngon. Khoản trình bày bát bún không đẹp mắt, cũng như việc có mấy người tự đứng ra nhận trông xe theo phong cách kền kền, diều hâu cô đã đọc trên Hội Ăn Gì nên cô không có gì kinh ngạc. Cô Huê bán cả bún ốc nguội, ăn khá mát nhưng cô Vân mê bún chan nóng và cái chum nhỏ đựng bỗng rượu của cô Huê hơn. Ngoài ra, cô Huê bán thêm quẩy. Quẩy khá ngon.


Bún ốc cô Béo Hoè Nhai cô Vân nghe danh đã lâu, hôm rồi mới nhỡ chân ghé vào. Thái độ phục vụ không đến mức chảnh chó kiểu phố cổ, phục vụ tương đối nhanh trong bối cảnh khách đông. Cô Vân thấy cũng không tệ. Tuy nhiên, bát bún theo phong cách hơi cục súc của cô Béo , bún ốc ăn kèm tất tần tật giá đỗ, bò, giò… nhất là nước dùng rất không hạp miệng cô, làm cô Vân không ưng hàng này. Đã vầy hôm đó cô còn có duyên ngồi với cặp vợ chồng nọ. Chị vợ đã xinh lại còn tốt nhịn đi cùng anh chồng tai đeo khuyên, phong cách chất chơi người dơi và rất đàn bà. Anh xẵng giọng quát chị vì chị chưa gọi (dù khoảng cách từ chỗ 2 người đến chỗ gọi đồ là như nhau), anh lèm bèm suốt bữa chê bôi bát bún. Cô Vân đành vừa ăn bún vừa tưởng tượng cảnh cô Béo bán bún nghe được những lời anh nói sẽ nắm lấy tai anh rồi sút thẳng anh ra phố. Thế mới ăn hết được bát bún trong tiếng lèm bèm không ngớt. Chưa hết, cảnh chị vợ gắp ốc vào bát cho chồng làm cô Vân quay về kí ức ấu thơ, mẹ cô vẫn hay nhường miếng ngon vào bát cho cô khi cô còn bé… Đến cái thời buổi này rồi, chị em phụ nữ ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, ai không có súng có gươm thì dùng quốc thuổng gậy gộc. Cớ sao lại để mấy anh đàn ông mặc váy lộng hành. Lan man một hồi, tóm lại, cô Vân không thích bún cô Béo. Quẩy cô Béo bán kèm bún ăn khá ngon.

Cô Vân chốt sổ Tết bằng bún ốc Ngọc Thảo. Quán này gần nhà nhất lại không mất tiền gửi xe cho các anh chị bảo kê như quán cô Huê, cũng không phải xe một nơi người một nẻo như quán cô Béo. Quán khang trang, bà chủ khá đanh đá :))) Bà chủ kể bà bán bún từ năm 91, năm nào cũng mở hàng từ mùng 2 và chỉ mấy ngày Tết mới bán từ sáng đến tối. Mùng 2 năm nay bán hết 75 kg bún. Ai có ốc ngon mang bán cô mua ngay, giả luôn 2 triệu/yến :))) Cô Vân cũng nếm nước canh đầu tiên. Hơi đơ đơ. Nêm thêm ớt chưng ăn cũng được. Ốc Ngọc Thảo thì rất giòn béo, cô Vân có lời khen.

Túm lại, cô Vân thích nước canh và ớt chưng cô Huê, ốc và địa điểm của Ngọc Thảo.
Thôi cũng hết Tết rồi nhỉ. Cuộc sống giở lại ngày thường hộ với! Cô Vân có lời cảm ơn!

Uncategorized

Ngày 28 tháng Chạp năm Ất Mùi


IMG_20160206_113352

Ngày 28 tháng Chạp năm Ất Mùi.

Tết với mình là cái tội nợ ở đời. Nhưng với nhiều người Tết là niềm vui, là hy vọng, là dịp để tăng thêm thu nhập. Chính vì thế mua bán gì mình cũng ít mặc cả, dù biết mình mua “hớ”, góp một chút tiền từ thiện…
Những ngày cuối năm được mình đánh dấu bằng việc đường sá dần thoát khỏi cảnh ách tắc điên loạn, những hàng dài ô tô dần biến mất…
Ngồi chờ rửa xe, nói chuyện với chị vợ anh rửa xe. Hỏi thăm con mèo đâu. Lần trước mình rửa xe con mèo còn ở trong lồng, mỗi khi bị nước từ vòi rửa xe bắn vào người lại lườm lườm về phía nước bắn và ngồi thu mình lại, cách thật xa chỗ nước bắn. Con mèo bị bắt mất rồi.

Sáng cuối năm ra chợ cóc gần nhà lúc 8 giờ. Hàng cá hết. Hàng thịt gần hết. Hàng rau nhiều loại củ đã hết. Choáng váng! Hỏi thăm chị hàng rau. Chị bảo chị dọn hàng từ 3 rưỡi mà đã có bà chạy ra hỏi mua rồi. Ngưỡng mộ sự tần tảo của phụ nữ Việt. Sự tần tảo mình không có ý định noi theo dù mình 100% phụ nữ Việt.
Sáng ngày gần cuối năm, ngồi cà phê Giảng nhìn ánh nắng ngọt ngào trải trên phố. Nói chuyện mấy câu với ông chủ. Được bác gọi vào chỉ cho xem bức ảnh gia đình, giới thiệu đây là bác Bích- cà phê Đinh đấy. Tấm ảnh đen trắng đẹp sắc sảo tưởng như mới chụp hôm nào, vậy mà nhiều người trong bức ảnh đã thành người thiên cổ.
Ngày gần cuối cùng của năm. Có khoảng thời gian ngồi một mình trong yên tĩnh. Để ăn bánh, uống trà, đọc báo.
Chuẩn bị khép lại một năm Ất Mùi đầy đặn, no đủ. Ngày mai, ngày Tất niên, sẽ là khởi đầu cho chuỗi hoạt động quay cuồng, mệt mỏi và ngán ngẩm vì cỗ, vì ăn.

Rồi Tết cũng phải hết.
Đường phố sẽ không còn vắng vẻ, bình yên như ngày cuối năm và đầu năm.
Cuộc sống lại quay về guồng thường nhật.
Lại tiếp tục cố gắng. Vì tương lai đủ cơm ăn áo mặc.

Daily life

Sinh nhật lần thứ 18++ (03/02/2016)


Once again, thank you for your birthday wishes. It’s hard to admit I’m getting older. But it’s happy to see your “Happy birthday” messages! Kiss kiss
Thế là lại già thêm một tuổi. Năm nay không cần phải cố quên mà vẫn quên được. Thấy ngày sinh nhật nó cũng bình thường, không đến mức thảm họa như những năm trước khi bắt đầu bước qua tuổi đôi mươi :))) Cái tuổi nó đuổi xuân đi nhưng xuân đi rồi thì cái khác lại đến. Mà vẫn được khen “mặt non quá, không ngờ đã có chồng/đã lừa được một đứa” nên thấy vẫn vui chán.
Vì là ngày sinh nhật nên mình đã cố nhấc tấm thân ục ịch ra khỏi chăn ấm sớm. Ghé quán cà phê quen gọi tách nâu nóng, vừa đọc truyện tình cảm vừa nghe nhạc trong không gian yên tĩnh. Xin chân thành cảm ơn Hà Nội đã có nắng dù không ấm trong ngày sinh nhật! :)))
Trưa tranh thủ vượt đường đông, còi xe inh ỏi để đi mua chiếc váy sale. Chiếc váy mình rất thích mà tiếc tiền chưa mua! Thực may vì đúng ngày sinh nhật lại sale nhưng hơn năm chục phần trăm vì chỉ còn duy nhất một chiếc! Xin chân thành cảm ơn chị chủ shop dù vô tình hay cố ý đã giúp em tự mua quà sinh nhật cho chính mình. =)))
Tối thì mời bạn cùng phòng và đứa em gái-nỡ-lòng-không-nhớ-sinh-nhật-chị đi ăn một bữa.
Ngày sinh nhật: không muốn nhớ đến tuổi vì “xợ tá” :))) Nhìn lại một quãng đời hơn hai chục năm đã sống thấy cũng chưa làm được gì vẻ vang nhưng cũng không sống hoài sống phí. Ước mơ vẫn còn rất nhiều. Có những điều dù đã hoàn thành vẫn muốn được làm lại thêm nhiều lần nữa. Thật sự mong sẽ làm được! Bên cạnh những ước mơ vui chơi, hưởng thụ, thực lòng chỉ mong muốn những sinh nhật sau này cũng luôn bình lặng như mấy năm nay. Cuộc sống chẳng mong trèo được lên đỉnh cao. Bởi cạnh đỉnh cao luôn là vực sâu.
Đến tuổi 18++, cũng tìm được câu trả lời cho những băn khoăn thời sinh viên. Hạnh phúc là khi không cần phải băn khoăn “Mình là ai? Mình sẽ làm gì? Mình sẽ có gì?” và chỉ muốn trân trọng những gì mình đang có, dù ngày mai, ngày kia, ngày kìa có thế nào.
Ngoài những ước mơ cho bản thân, chỉ mong hai người đã đưa mình đến cuộc đời này- bố mẹ- sẽ sống vui sống khỏe.

Happy Valentine's Day!