Movie

“100 ngày bên em”


best_28bde1d3bf-5-100-ngay-ben-em-6

“100 ngày bên em” không mang đến một câu chuyện mới, thậm chí câu chuyện ấy đầy rẫy trong các phim Hàn, Trung, Đài. Thế nhưng “100 ngày bên em” vẫn mang hơi thở riêng, hơi thở Việt cho kịch bản tình yêu vượt lên số mệnh.

Nhật Minh là một game thủ giỏi, đã từng đoạt giải quốc tế, thế nhưng những biến cố dồn dập 3 năm trước khiến anh thay đổi. Minh vẫn chơi game quên tháng ngày nhưng anh không còn động lực để thi đấu và kiếm tiền nữa. Minh chơi game, đơn giản để đắm chìm vào thế giới ảo. Trong thế giới ảo Minh là người chiến thắng. Trong thế giới thực, anh là kẻ chiến bại.

Ánh Dương có tất cả những gì một cô gái trẻ mơ ước: xinh đẹp, giàu có, là VBlogger nổi tiếng, chồng sắp cưới đẹp trai giàu có. Ánh Dương kiếm tiền và hạnh phúc từ thế giới ảo, chính vì thế cô luôn chăm chút và đắm chìm trong thế giới ấy.

Minh và Dương là bạn học thời Đại học nhưng giờ đây họ là hai con người của hai thế giới quá khác. Họ sẽ chẳng là gì khác ngoài hai người bạn học cũ nếu hôm ấy không tình cờ chạm mặt nhau ở hành lang bệnh viện.

Hai con người.

Hai thế giới.

Hai tương lai.

Bỗng dưng chung số phận: mắc bệnh hiểm nghèo, tiên lượng xấu.

Và số phận đưa đẩy.

Họ yêu nhau.

“100 ngày bên em” là bộ phim kể về tình yêu buồn với cái kết buồn nhưng không bi lụy. Đan xen trong phim là những cảnh hài hước, hài duyên dáng chứ không phải hài nhảm. Một bộ phim hơn 90’ vừa thu được tiếng cười vừa lấy đi nước mắt của người xem. Theo tôi, đó là một bộ phim thành công.

Cuộc sống không có gì là mãi mãi, chẳng ai có thể bất tử, cuộc sống có thể sẽ kết thúc khi ta vẫn còn rất trẻ, vẫn còn rất nhiều dự định và cả trách nhiệm.

Tình yêu, khi chẳng có khó khăn, dễ dàng nói ra ba từ “yêu mãi mãi”. Thế nhưng khi đứng trước ranh giới sinh tử, khi tình yêu và trách nhiệm với gia đình phải đặt lên bàn cân, khi Ánh Dương nói với Nhật Minh, cô trốn tránh anh bởi “Em không muốn là nỗi đau mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời”. Ta hiểu, tình yêu và lí trí không phải lúc nào cũng là hai kẻ đối địch. Yêu có lí trí chưa chắc đã không phải là yêu.

“100 ngày yêu em” không đơn thuần mang thông điệp về tình yêu nam nữ. Đó còn là thông điệp về tình cảm gia đình, tình bạn bè, chiến hữu.

Trong thế giới hiện đại, khi chúng ta có mạng Internet, có smartphone, có mạng xã hội, chúng ta có nhiều cơ hội để tìm hiểu đối phương hơn 15 hay 20 năm trước. Chính vì thế, tôi không tin tình yêu giữa Nhật Minh và Ánh Dương là vội vàng, là chóng vánh, là sự đồng cảm giữa những người đồng cảnh ngộ hơn là tình yêu.

Trong thế giới hiện đại, chúng ta phân thân để sống giữa thực và ảo. Nhiều khi chúng ta sống ảo nhiều hơn, vì sống ảo dễ hơn, long lanh hoàn hảo hơn và ít trách nhiệm hơn. “100 ngày bên em” là lời nhắc nhở mỗi người hãy sống thật nhiều hơn, dù sống thật thì “cơ cực” hơn sống ảo rất nhiều. Đừng chỉ vội vã sống thực khi chúng ta đột nhiên phát hiện mình không còn nhiều thời gian phía trước.

“100 ngày bên em” với bối cảnh chủ yếu ở Sài Gòn, Đà Lạt và Nghệ An được trau chuốt không chỉ về mặt hình ảnh mà cả về âm nhạc. Nhạc trong phim khi thì hài hước dí dỏm, khi thì da diết và khi nào cũng hợp lí. Ca khúc chủ đề của Hòa Minzy và Đức Phúc rất tròn trịa, mềm mượt, không kịch tích, không lên gân, hòa hợp với không khí dịu nhẹ của phim. Chắc lúc thu âm bài này chưa xảy ra scandal “con chó hôi”.

Dù ngày mai không đến
Ch cn mình bên
Trói em bng tim anh
Và hơi m chân thành.
Ngoài kia mưa giông but giá
Chng sá chi khi đôi mình
Ghì cht nhau và sát bên nhau
Trao nhau chiếc hôn sâu
La La La La Love Love

Gn em anh ch mun thế gii ngưng li
Đ ta bên nhau mãi
Sut đi không phai nhòa
La La La La Love Love

Gn anh em ch mun Trái Đt thôi xoay tròn
Dng nơi ta đã trót
Trót thuc v nhau…”

Tôi đã nán lại trong rạp chỉ để xem xem kịch bản phim là của nước nào. “100 ngày bên em là bộ phim với kịch bản thuần Việt, được truyền cảm hứng từ một bộ phim Hàn Quốc, được cố vấn kịch bản bởi đạo diễn Bùi Thạc Chuyên và… (chữ chạy nhanh quá tôi không đọc kịp :”>).

“100 ngày bên em” là một bộ phim đáng xem, vì như đã viết ở trên, bộ phim mang hơi thở Việt với những dấu ấn riêng của đạo diễn- đồng biên kịch Vũ Ngọc Phượng. Phim không phải phim nghệ thuật nên không kén khán giả, nhưng cũng không đơn giản là bộ phim ngôn tình với mô típ yêu đương cứ khơi khơi, hời hợt suốt hơn 90’. Phim có yêu, có chia xa, có sinh li tử biệt nhưng không bi lụy, mang đến cảm giác nhẹ nhõm khi rời rạp.

Advertisements