Book

Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối


Mua “Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối” vì tin rằng chắc chắn sẽ tìm thấy mình ở trong đấy.
Đọc, mãi mới xong dù sách không dày và cũng không khó đọc. Chẳng qua là đọc sách đúng vào thời điểm chả còn tâm trí đâu mà đọc sách.
Mà những khi mình chẳng còn tâm trí đâu mà ngồi yên để đọc, y như rằng mình “lạc lối”.

Nhiễm lạnh, dính nước mưa, thế là ốm.
Khi ốm hình như dễ sinh ảo giác. Nhìn cái này, cái kia là ra ngay cái mình muốn làm, nơi mình muốn đến mà chưa biết bao giờ mới đến được.
Đi trên đường tự nhiên thấy nhẹ bẫng, chả thiết gì, chả muốn tranh cãi hay nghĩ đến những điều mình không thích. Tự tin đi xe máy với tốc độ 30km/h hẳn hoi!

Đọc cả quyển sách chỉ ấn tượng với một chi tiết khi nhân vật tôi gặp lại bà chủ “quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối”: “Bà đã biết ngay từ đầu, rằng mọi chuyện rồi sẽ xoay chuyển tệ hại với chúng tôi. Những con chó lạc, bà bảo tôi thế.”

Gật gù vì hình như mình có một hoặc vài quán cà phê như thế. Gửi gắm vài mảnh tuổi trẻ, mơ mộng, thất vọng, kỉ niệm.
Cà phê khó uống hơn trà một xíu. Thích uống cả hai, nhưng vẫn thích cà phê hơn một xíu.

Cười vì rõ ràng mình đã và đang lạc lối giữa thực và mơ, bầu giời và mặt đất.
Sắp hết tuổi trẻ xừ nó rồi, không biết sẽ tìm ra đường hay là lạc luôn.
Lạc lối và lạc lõng trong “Ở (những) quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối”.

Book

Tôi nghĩ đây ch…


Tôi nghĩ đây chỉ là một tranh chấp nhỏ thôi, sau khi làm hòa, tất cả sẽ trôi qua, nhưng lại không hiểu rằng, từ đầu đến cuối anh luôn nói rằng “coi như anh đã sai”. Vì anh thích, vì anh sợ mất đi, nên tạm thời từ bỏ tự tôn, nhưng tự tôn của con trai như súng đã lên đạn, có lẽ sẽ bị áp lực bên ngoài tạm thời áp chế, nhưng chung quy cũng có một ngày bắn đạn ra, hơn nữa còn bắn mạnh hơn cả lúc trước.

Book, Movie

Tiếc nuối


“What do you like?”

“To live in Italy, and to enjoy myself in my own way.”

Dù mình có đọc bao nhiêu sách, có nhớ và có quên chi tiết này, chi tiết kia, chưa bao giờ mình quên đoạn hội thoại này kể từ lần đầu tiên đọc. Nhớ không phải vì có “nước Ý” vì hồi đọc sách nước Ý với mình chỉ đơn giản là cái tên. Nhớ vì thích hai nhân vật trong truyện và vì thấy hai nhân vật ấy có nhiều điểm giống mình.

Cho đến bây giờ khi mình lớn hơn, “nước Ý” với mình có nhiều ý nghĩa hơn, mình vẫn thích đoạn hội thoại này, và vẫn nghĩ hai nhân vật mình thích sẽ lấy nhau.

Thế rồi tác giả không để cho họ lấy nhau. Qua lời mẹ của Jo và suy nghĩ của chính Jo, bà đã giải thích lí do vì sao hai nhân vật này không nên lấy nhau: vì cả hai quá giống nhau, quá yêu tự do, trong khi hôn nhân cần nhiều sự nhún nhường… Cũng có thể mẹ của Jo đúng. Mình thì lại nghĩ bà sai. Vì suy nghĩ của mình rốt cuộc vẫn là suy nghĩ của cô con gái chứ không phải suy nghĩ của một bà mẹ?

Nhân vật Jo cho rằng sự nghiệp văn chương và tự do quan trọng hơn tất thảy, chính vì thế mà cô không tin là mình yêu người bạn thân, từ chối tình yêu của người bạn thân nhất.

Laurie, anh chàng muốn sống ở Ý và làm những gì mình thích cuối cùng lại lấy em gái của người mình yêu, thay đổi hòan tòan sau hôn nhân: quay về tiếp quản sản nghiệp, trở thành một người đàn ông thực sự.

Mình đọc đi đọc lại đoạn Jo đi New York để trốn tránh Laurie, đoạn anh chàng Laurie thổ lộ và bị từ chối trong giai điệu Pathetique. Bởi vì Laurie chơi bản đấy khi “thất tình”, bởi vì lâu lắm rồi mình không nghe lại bản Pathetique, không nghe nhạc cổ điển. Nhạc cổ điển, nhất là độc tấu piano, luôn đánh thức một phần nào đó dịu dàng ở trong mình…

Mình tiếc cho Laurie vì mình ghét nhân vật Amy vợ anh: nhân vật mình luôn cảm thấy sống ích kỷ và hơi thực dụng.

Mình tiếc cho Jo vì đã bỏ lỡ một người như Laurie. Cuộc đời này có được bao người hiểu và cảm thông với mình, cũng như mình có thể hiểu và cảm thông với họ?

Chợt nhớ đến đoạn tự sự trong “2046” :

“Love is all a matter of timing.

It’s no good meeting the right person too soon or too late.

If I’d lived in another time or place…

…my story might have had a very different ending.”

Nếu Laurie thổ lộ tình cảm với Jo vào lúc khác, hoặc không dễ dàng từ bỏ đến thế, câu chuyện hẳn đã có kết cục khác? Độc giả hẳn đã không tranh cãi đến tận bây giờ về một cuốn tiểu thuyết xuất bản từ thế kỉ 19?

Đã có lúc mình nghĩ tự do là quan trọng nhất trên đời. Mình không say mê sự nghiệp viết văn như Jo nhưng mình cũng đề cao tự do như cô ấy. Để rồi nhận ra rằng, lúc tự do nhất cũng chính là khi đơn độc nhất. Người ta chỉ có hai tay, chính vì thế muốn nắm thêm điều này thì phải buông điều khác 🙂 Và nuối tiếc cũng chỉ là tiếc nuối mà thôi.

2. Câu chuyện của Jo và Laurie là mình nhớ phim “Chạm” của đạo diễn Đức Minh. Đó là một bộ phim hay, cốt truyện không mới nhưng lại làm người ta nhớ bởi cách mà đạo diễn đi sâu vào từng ngõ ngách trong tâm hồn con người. Sống là để sẻ chia. Rất nhiều khán giả, trong đó có mình tiếc cho câu chuyện của Tâm và anh chàng thợ máy Brendan. Tại sao hai người đồng điệu về tâm hồn như thế lại không đến với nhau? Và rồi khi bình tĩnh lại, khi cảm xúc nguôi bớt sẽ thấy rằng, không phải cái “chạm” nào, dù nồng nàn hay thoáng qua, cũng có thể mang lại kết quả.

Nhiều khi chúng ta “chạm”, rồi lướt qua nhau, để cảm giác tiếc nuối như một sợi tơ mỏng, len lỏi, luồn sâu vào tâm hồn. Rồi bỗng một ngày ta gặp lại khung cảnh cũ, ta có tự hỏi “Nếu cái “chạm” ấy mang lại kết qủa, cuộc sống cuả ta giờ sẽ ra sao?

Photo: blogspot.com
Photo: blogspot.com
Book

Nước cho voi


Image

(Ảnh: goodreads.com)

“Nước cho voi” là câu chuyện về quãng đời của Jacob Jankowski khi ông sống trong một gánh xiếc rong. Rạp xiếc và những màn biểu diễn công phu luôn cuốn hút bao người . Nhưng mấy ai biết được điều gì  thật sự ẩn sau những hào nhoáng, sau tấm màn nhung?

 

‘Nước cho voi” là hình ảnh nước Mỹ trong cuộc Đại suy thoái năm 1931, khi rất nhiều người thất nghiệp, khi người ta phải cố bám trụ lấy một công việc nào đó chỉ để tồn tại. Gánh xiếc mà Jacob lọt vào cũng đang phải chống chọi từng ngày để tồn tại trong cơn bĩ cực. Tác giả đã xây dựng những nhân vật mà đồng tiền đã biến chúng thành những con quỷ.

  • Chủ gánh xiếc, “Bác Al”, là một kẻ đạo đức giả, luôn tỏ ra tử tế, tốt bụng nhưng thực chất lại là kẻ bần tiện, làm tất cả vì đồng tiền. “Bác Al” sẵn sàng đánh đập ai làm vướng đường Bác khi Bác tức giận, sẵn sàng quỵt tiền công của những người lao động tự do với danh nghĩa là giữ tiền hộ cho họ, sẵn sàng biến đám tang của cô diễn viên Lucinda xấu số thành buổi diễu hành khắp thi trấn nhằm quảng cáo cho show diễn.
  • Blackie tên bảo vệ sẵn sàng ném người ra khỏi đoàn tàu đang chạy để “dọn dẹp” đoàn tàu.
  • August, tên diễn viên xiếc tài năng nhưng điên loạn, lúc mê lúc tỉnh, lúc nào cũng sống giữa ghen tuông và sự hoang tưởng, sẵn sàng đánh đập con voi Rosie tàn nhẫn chỉ vì Rosie uống trộm nước chanh làm hắn bị trừ lương.

Trong khung cảnh u ám của khủng hoảng, của kinh tế trì trệ, của những gánh xiếc phá sản, của những con người thiếu ăn, Sara Gruen vẫn dựng nên những mối quan hệ thấm đẫm tình người.

  • Bác Camel, người đã bỏ gia đình mà đi, suốt ngày say khướt, đã đứng ra che chở Jacob khi anh nhảy lên tàu, giúp đỡ anh vì anh cũng là người gốc Ba Lan. Do luật liên bang không cho mua bán rượu và do quá nghèo, bác đã uống “cao jake” thay rượu. Những nhà sản xuất vô lương tâm đã trộn chất cấm vào một lô cao jake nhằm thu thêm lợi nhuận. Bác Camel không may uống phải loại cao jake này và bị liệt toàn thân những ngày cuối đời.
  • Walter, anh chàng người lùn bị khinh rẻ, bị mẹ đẻ bán cho gánh xiếc, tưởng như là người luôn cạu cọ, không muốn ai phiền đến mình hóa ra lại là người có trái tim nhân hậu. Anh đã để Jacob giấu bác Camel vào toa của mình, chấp nhận nguy hiểm để che chở bác, cùng Jacob chăm sóc cho ông lão bất hạnh; cho Jacob những lời khuyên, can ngăn anh để Jacob tồn tại được trong thế giới không yên bình của gánh xiếc.
  • Người đàn ông Ba Lan, mà cho đến cuối truyện vẫn không ai biết được tên ông, đã lặng lẽ chăm sóc con voi Rosie, bôi thuốc cho con voi khi nó bị đánh đập, chăm sóc nó. Tác giả Gruen đã xây dựng nhân vật Jacob là bác sĩ thú ý, có sự gắn bó mật thiết với con voi Rosie nhưng đối với mình, người đàn ông không tên ấy mới đích thực là bác sĩ, là người bạn thầm lặng, tận tâm với chú voi.

Câu chuyện về gánh xiếc, về thời Đại suy thoái được tái hiện qua lời kể của ông Jacob Jankowski lúc này đã hơn 90 tuổi và đang sống trong trại dưỡng lão. Những đoạn về trại dưỡng lão tuy không phải là phần chính của câu chuyện nhưng vẫn để lại ấn tượng. Jacob có rất nhiều con cháu nhưng không ai đồng ý đón ông về sống cùng mà đưa ông vào sống trong viện dưỡng lão. Hình ảnh những ông bà cụ ngồi trong hành lang chờ con cháu đến thăm, mỗi lần thấy có người tới lại ngẩng lên, hi vọng đó là người thân của mình sao mà giống những đứa trẻ chờ bố mẹ tới đón. Và bên cạnh những cô y tá đôi khi bực dọc vì các cụ già trái tính trái nết, vẫn còn cô Rosemary tâm lý, người đã động viên, an ủi ông lão Jacob.

“Nước cho voi” khép lại với cảnh Jacob thuyết phục được ông chủ gánh xiếc rong gần trại dưỡng lão, cho ông tham gia vào gánh xiếc, tiếp tục sống cuộc đời như ông đã từng sống.

Trong bộ phim cùng tên, có một câu là “Life is the most spectacular show on Earth”

 

 

Book

Vụn vặt- 03/10/2012


by Vân Tường Nguyễn on Wednesday, October 3, 2012 at 10:34pm ·

1. Mình đang đọc ” Lời bộc bạch của một thị dân”, cảm giác quyển này hơi giông giống với “Istanbul- Hồi ức và thành phố” của Pamuk, khi những kí ức, những kỉ niệm đong đầy trên trang sách. Mình đang đọc đến phần II, khi Marai vẫn chưa sống lưu vong. Ngôi nhà tuổi thơ với những người hàng xóm, khoảng sân chung, những người họ hàng, những kỉ niệm dù buồn hay vui đều được Marai Sandor viết ra, chứa chan cảm xúc. Sách dày nhưng đọc lại khá nhanh, khá trôi. Mình hay ngồi đọc quyển này và uống nâu đá, nhấm nháp cái cảm giác hoài niệm.

Marai hay nhắc đến dòng họ Habsburg khi kể về những kỉ niệm ở Hung. Nhắc đến Habsburg làm mình nhớ Sissi và cung điện Schönbrunn. Ngày bé mình rất thích xem “Những cung điện nổi tiếng thế giới”, đặc biệt thích tập phim về Schönbrunn vì cung điện này gắn với cuộc đời Sissi. Mình vẫn nhớ Schönbrunn nghĩa là “mùa xuân tươi đẹp”. Ngày trước và cả bây giờ vẫn mơ có ngày được đến Wien để thăm Schönbrunn, nghe nhạc Mozart ở quê hương ông và mua một cuốn sách về Sissi. Dù sao cũng không ai đánh thuế giấc mơ cả.

2. Ngồi nghĩ linh tinh, mình nghiệm ra rằng có rất nhiều sự kiện trong đời đã xảy ra thật bất ngờ. Có những sự kiện vui, có những sự kiện mang lại cảm giác buồn bã trong một thời gian. Cái gì vui thì nhớ, cái gì không vui thì vứt vào một xó nào đấy cho khuất mắt. Đôi lúc trí nhớ ngắn hạn lại rất có ích vì mình sẽ tạm quên đi những gì mình không quan tâm. Chắc chắn sẽ có tin tức vui vẻ đến vào lúc mình không để ý. Hà hà.

3. Hôm trước đọc Note “Gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma” của chị Hiền Bầu thấy rất hay. Mình rất thích những gì Đức Đạt Lai Lạt Ma chia sẻ. Qua những gì chị Hiền Bầu kể lại, mình hiểu rằng cuộc sống tốt nhất nên “take it easy”, đừng nên chuyện bé xé ra to, sống đơn giản. Thật ra biết như vậy nhưng nhiều khi lại không làm được như vậy. Ví dụ như mình biết là được sống đã là may mắn nhưng không phải lúc nào cũng nhớ. Cứ than vãn thế nọ thế kia để đến khi biết câu chuyện cuộc đời ai đó mới thấm thía là mình may mắn biết bao.

Mình không phải là người quá tin vào thần thánh, vào tôn giáo nhưng cũng không bao giờ phản đối tôn giáo hay đức tin. Tôn giáo nào cũng hướng người ta đến cái thiện, cái tốt mà thôi. Mình chỉ không thích cách con người dùng tôn giáo để phục vụ cho những mục đích khác. Trước khi đến Vatican, mình từng nghe những câu chuyện về sự can thiệp quá sâu của nhà thờ vào cuộc sống của người Ý, và có những ấn tượng không hay lắm về nhà thờ. Vào thăm nhà thờ để ngắm tranh, ngắm tượng chứ không ngồi lại để cầu nguyện hoặc suy ngẫm gì cả.

Mình thấy có những người hô hào ăn chay, niệm Phật nhưng lại không bỏ được tham, sân, si, không đối xử được với những người xung quanh từ bi như lời Phật dạy. Mình chỉ nghỉ, tu tại tâm, quan trọng là sống sao cho tử tế và lương thiện.

4. Thực ra mình không hề bình thản như mình đang thể hiện ra. Không phải là cố tình tỏ ra mình thoải mái và vui vẻ, đơn giản là cái gì vui thì muốn chia sẽ, cái gì buồn thì giữ lại trong lòng hoặc chia sẻ với một vài người thôi. Thời gian làm mình “lớn” hơn một chút, mình thích đơn giản hóa mọi việc hơn là làm nó phức tạp lên, mình bình tĩnh hơn nhưng hóa ra lại không lạnh lùng hơn 😉 Đôi khi vẫn khóc vì những chuyện nhỏ tí xíu như xem một đoạn phim buồn chẳng hạn.

Book

“Tìm trong nỗi nhớ”


by Vân Tường Nguyễn on Tuesday, October 11, 2011 at 12:01am

Tôi không nhớ minh đọc “Tìmtrong nỗi nhớ” từ bao giờ. Chỉ nhớ tôi đã đọc mải miết, mải miết cho đến trang cuối cùng, đọc và thấy mũi cay cay.

“Tìm trong nỗi nhớ” là thế hệ những “hạt giống đỏ” sang nước bạn học tập để về xây dựng đất nước; là những viện nghiên cứu B, là những khoa A của trường đại học C; là bàn là Liên Xô, là đồ đóng thùng gửi từ Nga về, bán dần để lấy tiền trang trải cuộc sống.

“Tìm trong nỗi nhớ” là câu chuyện tình yêu và cuộc đời của hai du học sinh ở Nga. Một câu chuyện tình đẹp, và như rất nhiều chuyện tình đẹp khác, hai nhân vật chính không thể đi cùng nhau đến cuối con đường. Có phải vì thế nên mới làm tôi thấy day dứt đến vậy?

Tôi không hiểu tại sao tôi lại nhớ đến “Tìm trong nỗi nhớ” để rồi ngồi đọc lại trong những ngày Hà Nội mưa sụt sùi không dứt. Sống mũi vẫn cay cay và cảm thấy mình đang ở đâu đó trong cuốn sách ấy khi đọc đoạn Kiên tiễn Lan Chi ở sân bay

Sheremetyevo. Đấy là lần cuối cùng họ ở bên nhau, là người yêu. Sau này, Kiên vẫn yêu Lan Chi nhưng cuộc đời họ đã rẽ sang hai hướng, rất xa.

Tôi đã từng đứng lặng, khi hoàng hôn bao phủ sân bay Sheremetyevo, nhìn những chiếc máy bay lên xuống, nhìn những vạt tuyết trắng thấp thoáng đâu đó trong một ngày cuối tháng Ba, nhìn những cây bạch dương thấp thoáng xa xa. Nghĩ về Hà Nội, khi ấy tôi thấy chán Hà Nội vô cùng. Nghĩ về Roma, khi ấy tôi chỉ còn cách Roma hơn bốn tiếng. Nghĩ về Matxcơva, thành phố tôi chỉ lưu lại có vài giờ đồng hồ trong quãng thời gian chuyển tiếp giữa hai chuyến bay, thành phố đôi khi xuất hiện trong những câu chuyện của ông nội.

Tôi từng nghe tiếng cười giòn tan, hồn nhiên của những cô phục vụ người Nga trong một chiều tháng Sáu, từng hối hả chạy cho kịp chuyến bay. Chuyến bay đưa tôi về Hà Nội.

Ở Sheremetyevo hôm ấy, không có chia tay, không có những giọt nước mắt.

“Tính Kiên vẫn thế, khi nào bốc lên là sẵn sàng hứa đủ mọi điều, hứa đến cả những chuyện hái trăng sao trên trời đem xuống. Anh tưởng có thể tìm được ở Matxcơva cho cô những bông hồng đẹp như hình ảnh mà anh lưu giữ trong ký ức. Nhưng làm sao mà tìm được hả Kiên ? Những bông hồng đẹp như ngày xưa ấy, mình chỉ có thể tìm trong nỗi nhớ thôi anh”

Lê Ngọc Mai đã kết thúc tiêu thuyết của mình như thế. Đủ nhẹ nhàng, đủ day dứt. Kiên và Lan Chi không còn đi chung đường kể từ cái lần chia tay ở sân bay Sheremetevo. Rồi họ gặp lại nhau và lại chia tay, ở một sân bay khác.

Đối với tôi, “Tìm trong nỗi nhớ” đã kết thúc ở sân bay Sheremetyevo.

Đối với tôi, không có hoa hồng Matxcơva.

Nhưng vẫn có rất nhiều giây phút trong cuộc sống hình như lúc nào cũng rất vội này,

tôi “Tìm trong nỗi nhớ” 🙂

Book

Tháng 9


30 ngày thôi mà cảm tưởng như rất dài.

Vẫn đang chập chững, dò dẫm từng bước.

Từngtưởng rằng mình đã học được điều gì đó.Để rồi phát hiện ra mình chẳng biết gì và lại bắt đầu học lại từ đầu.Đôi khi xù lông lên như con nhím.

Rồi lại sợ, sợ là mình sẽ sống mãi với những cái gai nhọn hoắt 🙂

Cố gắng đơn giản hóa cuộc sống bởi mình có đủ phức tạp rồi.

Hạnh phúc với những gì mình đang có.

Cuối tháng 9, Hà Nội vào thu.

Cảm giác lòng mình nhẹ bẫng mỗi sáng đi trên đường, giữa nắng vàng, giữa gió nhẹ.

Cảm giác háo hức chờ hương hoa sữa trên phố.

Cảm giác thân thương nhìn Hồ Gươm buổi sớm rộn ràng người đi tập thể dục.

Hà Nội dịu lại.

Cuối tháng 9, mỗi khi đôi chân mỏi mệt lại thấy nhớ Roma, nhớ cái cảm giác ngồi ở chân cầu, để gió vuốt ve đôi chân.

Tháng 9 đến với nắng. Tháng 9 đi với bão, với mưa, với gió.

Thế nhưng.

Bão rồi sẽ tan.

Và ngày mai lại là một ngày khác.