Movie

”Happy Together”/”Xuân quang xạ tiết” (1997)


Người ta thường nói, ”Happy Together” là bộ phim kinh điển về tình yêu đồng tính. Tôi muốn nói, “Happy Together” là một bộ phim đẹp và hay về cô đơn.

Bối cảnh chính của ‘‘Xuân quang xạ tiết” là ở Buenos Aires nơi Lê Diệu Huy (Lương Triều Vỹ đóng) và Hà Bảo Vinh (Trương Quốc Vinh đóng” cùng nhau chung sống sau khi rời khỏi Hongkong. Trong khi Bảo Vinh- với rất nhiều nét giống Trương Quốc Vinh ngoài đời thật- có khuôn mặt trẻ con, đôi mắt buồn, sống bản năng và bất cần, luôn khao khát được yêu thương và luôn dễ dàng làm tổn thương những người xung quanh, thì Diệu Huy- với khuôn mặt đàn ông, bất khuất và đôi mắt biết nói- lại toát lên vẻ nhẫn nại, hơi có chút gì đó khắc khổ, mạnh mẽ và cô độc. Diệu Huy và Bảo Vinh trái ngược nhau, chính vì thế mà họ thu hút nhau, hành hạ lẫn nhau trong vòng xoay chia ly- tái hợp, trong tình yêu da diết những quá đau đớn.
Tôi tin rằng đối với Vương Gia Vệ, chẳng có cái gì gọi là tình yêu đồng giới hay tình yêu dị giới. Yêu là yêu. Giống như bài hát “Happy Together” ông đưa vào đoạn cuối phim cũng như lấy tựa bài hát để đặt tên phim.


“I can’t see me lovin’ nobody but you

For all my life

When you’re with me, baby the skies’ll be blue

For all my life
Anh chẳng thấy mình yêu được ai khác ngoài em

Suốt đời này

Khi em ở bên anh, mọi bầu trời đều xanh

Suốt đời này”

Tình yêu của Diệu Huy và Bảo Vinh là tình yêu thực sự. Yêu đến mức họ rời bỏ cả quê hương để đến Argentina, yêu đến mức Diệu Huy phải làm đủ mọi việc để kiếm đủ tiền quay về Hongkong vì Bảo Vinh đã ”tiêu hết tiền rồi”. Huy yêu Vinh nên dù có biết bao lần khổ vì lối sống bản năng, khổ vì sự bất thường của Vinh thì Huy vẫn yêu VInh. Vinh yêu Huy nên ẩn sau vẻ bất cần đời, Vinh vẫn nhớ về Huy, vẫn quay lại căn phòng trọ Huy từng thuê, sắp xếp đồ đạc như lúc Huy còn sống ở đó và khóc vì Huy.

Tình yêu của Diệu Huy và Bảo Vinh chân thật những dữ dội và khổ đau. Và chúng ta nhận ra ngay cả khi nắm trong tay tình yêu, nắm trong tay hạnh phúc lứa đôi, ta vẫn có thể trầy xước, rớm máu vì yêu và ta vẫn thấy cô độc.Cảnh quay gần cuối phim khi Diệu Huy đến thăm thác Iguazu trước khi rời Argentina, dòng nước dữ dội từ ngọn thác- kết quả của tình yêu bị phản bội- tưới đẫm người anh, lột tả hết sự cô độc bên trong người đàn ông với vẻ ngoài cứng rắn và lạnh lùng. Lần này Huy đi tìm con thác một mình, không có Vinh đi cùng, và Huy không còn bị lạc nữa. Giống như khi từ bỏ được tình yêu với Vinh, Huy sẽ không còn đắm chìm trong cô độc?


Lê Diệu Huy đã không quay trở lại Hongkong ngay sau khi rời Argentina. Anh ghé qua Đài Loan, đến chợ đêm Liêu Ninh để ”xem” gia đình Trương Chấn- anh chàng đồng nghiệp ở Buenos Aires, người cùng với anh chơi bóng trong con ngõ nhỏ với những viên gạch lát bóng loáng bởi thời gian, dưới ánh nắng xế chiều của Nam Mỹ, người đã xuất hiện đúng vào lúc Huy rơi vào bế tắc vì mối quan hệ với Vinh, người đã giúp anh thoát khỏi bãi lầy mang tên tình yêu và sự cô độc, người đã mang nỗi buồn của Diệu Huy giấu trong đoạn băng cassette đến với nơi tận cùng thế giới, đến ngọn hải đăng mà từ đó có thể nhìn thấy cả Nam Cực. Huy hiểu ra tại sao Trương Chấn lại có thể đi lang thang một mình khắp nơi, bởi Chấn có một gia đình ở Liêu Ninh- những người luôn chờ đợi anh trở về.

”Happy Together” một lần nữa minh chứng cho sự duy mỹ của Vương Gia Vệ. Phim của ông luôn đẹp, đẹp từ cách rèm cửa bay, đẹp đến từng viên gạch lát tường nhà tắm, từng mảng tưởng tróc lở, đẹp đến cách mỗi nhân vật bộc lộ con người thật của chính mình.


“Happy Together” khép lại bằng một cảnh tôi luôn luôn thích: con tàu đang lao vun vút vào ga và phía trước là đường ray trống.

Move, Vietnam

Bà Năm Đà Lạt


Chiều nay hay tin bà Năm mất rồi. Người phụ nữ sống gần 1 thập kỷ ở Đà Lạt, vẫn đứng bán quán, vẫn minh mẫn khi đã hơn 90 tuổi. Mất rồi.
Nghe khách ngồi quán kể, có những năm quán bà Năm không nghỉ ngày nào, kể cả Tết vì bà già rồi, chẳng cần đi chơi đâu.

Quán bà Năm. Cà phê pha vợt, quán bé xíu, tường màu vàng cũ, bàn ghế gỗ bạc phếch màu thời gian.
Đi ra sau chợ Đà Lạt, rẽ vào Phan Bội Châu, nhìn sang bên phải gặp quán Bà Năm.
“Bà cho cháu xin ly cà phê sữa đá. Bà cho cháu ly ya-ua”.

Quán bà Năm. Hiếm khi có khách du lịch. Hiếm có khách du lịch. Có chăng là những người đang sống ở Đà Lạt, mà nhiều khi tấm áo khoác họ mang bạc màu, sờn vải vì nắng, gió cao nguyên.

Hai năm rồi chưa có dịp quay về Đà Lạt. Mong rằng khi trở lại quán bà Năm vẫn còn.
Vẫn được ngồi bên bộ bàn ghế gỗ cũ, gọi ly cà phê sữa đá, nhìn ra con đường Phan Bội Châu đang ươm vàng ánh nắng hay lây phây cơn mưa xứ núi. Giữa những người địa phương, chỉ để cùng lặng im với họ, cùng ngắm nhìn màu bạc sờn trên áo họ.

Đà_Lạt #Nhớ_Tây_Nguyên

2016

Daily life

Ấn tượng phản chiếu: Van Gogh


Tranh thủ chạy vào thăm Van Gogh một chút.


Bước đi trong không gian chỉ có ánh sáng, màu sắc, đâu đây có tiếng thì thầm khe khẽ cảm giác nhẹ nhõm rất nhiều.


Trong khoảng thời gian đầu óc lúc nào cũng căng thẳng và gay gắt, cần lắm một lúc được ngồi ngắm tranh, không nghĩ ngợi gì cả.

Van Gogh sống với đam mê và chết trong nghèo khổ khi đam mê, tài năng chưa được công nhận.
Mấy ai sống được với đam mê 🙂 #vangogh

Daily life

Sinh nhật tuổi 30_ 29 Tết


Đọc chữ “tuổi 30” sợ ghê mà thực tế không sợ lắm 🤣🤣🤣

Sáng đầu tiên của tuổi 30 đi ra chợ mua đồ. Hạnh phúc đơn sơ là hòa vào không gian chợ đông như mắc cửi, mua được quả bưởi, nải chuối nhỏ xinh, vừa đủ đặt lên ban thờ.

30 năm trước chui ra khỏi bụng mẹ.
Cái Tết thứ 5 không còn đi chợ Tết cùng mẹ.
Vẫn cái chợ đấy, tuổi 30 đi một mình, không có mẹ đi cùng, không ghi giấy, tự sắp xếp trong đầu xem cần mua những gì. May quá mua đủ, không thiếu thứ nào.
30 tuổi, có lúc rảo bước thật vội trong chợ, lại nhớ dáng mẹ tất ta tất tưởi những ngày chưa xưa lắm.
Tự dặn mình phải luôn luôn sống độc lập, tự tin, không sợ này lo nọ, đừng sống vất vả và phí hoài như mẹ.

Sinh nhật 30 tuổi lại lượn đường hưởng không khí hối hả, đông đúc của vài ngày giáp Tết.
Cả một năm, luôn luôn thấy Tết nhất trong vài ngày giáp Tết.

Ngày xưa rảnh quá mỗi lần sinh nhật vật vã, buồn bã. Nghĩ đến sinh nhật 30 tuổi sẽ như cơn ác mộng.
Giờ đỡ rảnh nhiều nên sinh nhật thấy cũng bình thường. May có thằng con sinh nhật ngay hôm trước, không có khi quên luôn cả sinh nhật.

Bước sang tuổi 30, trải nghiệm và thấm thía đôi điều.
1. Cuộc sống có luật nhân quả. Cứ thành thật, cứ tử tế, chẳng cần biết có nhận lại gì không, nhưng ít ra sẽ thấy vui vẻ, hạnh phúc.
2. Cuộc sống càng giản thiện sẽ càng nhẹ nhõm, vui vẻ. Biết “đủ” là biết vui.

Daily life, Italia

15 Gennaio 2019


#Homecook #Grilledchicken

#HomegrownRosemary

#nofilter

🌱 Trồng cây có ngày hái lá 🤣🤣🤣

🌱 Chăm chỉ tưới nước hai cây hương thảo gần một năm giời mới vượt lười đi cắt lá ướp thịt nướng.

🌠 Lâu rồi mới nghe lại ‘Tháng năm rực rỡ’

🎵Anh viết, một lá thư tay thật dài

Anh hát, một khúc hát mong cho bay đi thật xa

Tình yêu đó, là những tháng năm rực rỡ trong anh

Mùa đầy gió, nắm tay mình nói yêu nhau

Trên con phố, lá bay đầy khắp không gian

Trái tim tình yêu mình đã vỡ tan lâu rồi Anh viết, một lá thư tay thật dài

Anh hát, một khúc hát mong cho bay đi thật xa

Tình yêu đó, là những tháng năm rực rỡ trong anh

Mùa đầy gió, nắm tay mình nói yêu nhau

Trên con phố, lá bay đầy khắp không gian

Trái tim tình yêu mình đã vỡ tan lâu rồi🎶

🍃 Nhạc Kai Đinh hay buồn, thấm từng chữ.

Bật nồi nướng. Mùi tinh dầu ngập tràn căn bếp quyện với từng câu từng chữ Kai đang hát.

🇮🇹 Mùi lá hương thảo.

Nghẹn ngào nhớ nước Ý vô cùng.

Daily life

Tổng kết 2018


Vậy là chỉ còn vài ngày nữa cả Thế giới sẽ chia tay năm 2018.

Mọi năm đến ngày này ôi chao là hân hoan, ngồi kiểm lại những điều đã làm trong năm.🤔🤔🤔

Năm nay thì chả làm được cái mẹ gì ra hồn.😅😅😅

Nghĩ mãi mới moi ra là năm nay nhổ được hết sạch răng khôn với giảm được 3kg.

Định chốt sổ một năm vô tích sự bằng cách xăm mí mắt vì mấy lần tập dùng eyeliner mà toàn bị nhoe nhoét nom như con quỷ.

Xong thấy mắt mình nếu trợn ngược lên thì nom cũng có chiều sâu lắm nên thôi. 😏😏😏

Movie

[Spoiler Alert] Bohemian Rhapsody (2018)


Freddie_Mercury_nico7martin_Flickr_750x500

Love of my life, you’ve hurt me,

You’ve broken my heart and now you leave me.

Love of my life can’t you see,

Bring it back, bring it back,

Don’t take it away from me because you don’t know what it means to me.’

 Người ph n ngi cnh tôi trong rp hát theo Queen trên màn nh. Ch khóc st st sut c bui chiếu. Có l vi ch, Queen và Freddie Mercury không ch đơn thun là một tượng đài âm nhc mà còn là c quãng đi tui tr hay c mt tình yêu dang d?

 ‘Bohemian Rhapsody’ chắc hẳn là bộ phim tiểu sử được sinh ra không chỉ để dành cho những người yêu mến Queen và Freddie Mercury mà còn là bộ phim dành cho những ai không phải fan của họ, thậm chí chưa từng nghe họ hát.

Freddie Mercury sinh ra trong một gia đình người Parsi theo Hỏa Giáo và theo gia đình di cư đến Anh khi 17 tuổi. Theo đuổi đam mê âm nhạc từ nhỏ, Freddie không nhận được sự ủng hộ và động viên từ cha. Sau này khi đứng trên đỉnh vinh quang, trị vì thế giới âm nhạc với vai trò ‘Nữ Hoàng’, Freddie vẫn luôn kiếm tìm sự sẻ chia và yêu thương trong cuộc sống không thiếu vinh quang nhưng lại thừa cô độc.

‘Bohemian Rhapsody’ chia sẻ với người xem hai con người trong Freddie: một Nữ Hoàng luôn luôn bùng cháy trên sân khấu với chất giọng cao vút và những động tác hình thểcó khả năng kết nối từng khán giả trong sân vận động; một anh chàng Freddie nhút nhát, chân thành và cô độc trong cuộc sống thường ngày. Tạo hóa ban cho Freddie tài năng, đam mê và may mắn trên con đường âm nhạc thì cũng mang đến sự trớ trêu khi anh là người song tính- bisexual.  Tài năng mang đến cho Freddie sự nổi tiếng, tiền bạc, vinh quang; và chính tài năng ấy cũng mang đến cho Freddie những mối quan hệ tồi, từng bước từng bước đưa anh lún sâu vào thế giới của rượu, ma túy, quan hệ tình dục không an toàn, những bữa tiệc xa hoa mà sau khi tiệc tàn, Freddie lại càng ‘thấm’ nỗi cô độc hơn.

‘Bohemian Rhapsody’ mang đến định nghĩa thuần chất nhất về từ ‘inspiring’-‘truyền cảm hứng’. Trong thế giới mạng mà từ ‘truyền cảm hứng’ bị lạm dụng quá đà để tô vẽ cho ti tỉ loại thông điệp truyền thông, hơn 2 tiếng trong rạp chiếu bóng cùng cuộc hành trình của Queen và Freddie Mercury, cũng những giai điệu ‘bất tử’: ‘Love of my life’, ‘Bohemian Rhapsody’,’Radio Ga Ga’, ‘Ay Oh!’ hay ‘We will rock you’, ‘We are the champions’ thức tỉnh mỗi người xem về tài năng thực sự, về sức mạnh truyền cảm hứng đến từng chân tóc của âm nhạc cũng như lý giải tại sao, sau ngần ấy năm, với sự phát triển chưa từng ngưng nghỉ của ngành công nghiệp biểu diễn, Queen và Freddie Mercury vẫn vững vàng  ở vị trí Nữ Hoàng.

27 năm đã qua từ ngày Freddie giã từ cuộc đời, chỉ một ngày sau khi thông tin anh nhiễm HIV đã chuyển sang AIDS được chính thức công bố và xác nhận. Như một đoạn trong lời ca khúc nổi tiếng ‘Bohemian Rhapsody’:

Goodbye, everybody, I’ve got to go

Gotta leave you all behind and face the truth’

‘Tm bit, tt c mi người, tôi phi ra đi

Tôi phi b li  tt c mi người và đi mt vi s tht’

 Người phụ nữ ngồi cạnh tôi trong rạp hát theo Queen trên màn ảnh. Chị khóc sụt sịt suốt cả buổi chiếu. Có lẽ với chị, Queen và Freddie Mercury không chỉ đơn thuần là tượng đài âm nhạc mà còn là cả quãng đời tuổi trẻ hay cả một tình yêu dang dở?