Daily life

Kí sự đi đẻ (phần 3)


16487246_10212302919717317_5041552802797284809_o

Trên đường vào phòng bệnh cố nhìn mà chả thấy người thân đâu, hoang mang vcc. Vào phòng bệnh cũng tự lăn từ cáng ra giường, y tá trải drap giúp thôi. Mình nhờ y tá ra hành lang gọi giúp “Anh Cương” mà chả thấy anh Cương đâu cả. Khó hiểu vcl. Đang nằm trên giường bệnh chửi thầm anh Cương thì bác sĩ bế Đà Lạt vào (Đà Lạt được “bàn giao” ở phòng trực của bác sĩ trước khi về với mẹ”), đặt Đà Lạt nằm cạnh mẹ rồi bảo “Pha sữa cho con ăn đi nhé bạn này đói rồi”.
Đậu má! Bác sĩ vừa đi một cái là mồm thằng Đà Lạt bắt đầu ngoạc ra. Trên người mình không có một cái gì ngoài bộ quần áo bệnh viện và cái kính đeo trên mắt cùng một đứa trẻ sơ sinh đang ngào ngào vì đói. Mượn điện thoại gọi “anh Cương”- không nhấc máy, gọi bà ngoại bà bảo đang nấu cháo chuẩn bị vào. Lúc này thằng Đà Lạt cũng ngừng khóc, tưởng êm thì lại khóc lại, bí quá lại phải mượn điện thoại gọi cho “anh Cương”. May quá lần này thì nhấc máy.
“Anh đang ở đâu đấy? Anh vào phòng bệnh ngay con với em về phòng bệnh rồi. Con đói lắm đang khóc mà không có gì ăn”
“Ờ em nào đấy?”
@#$%^&*(())_^^#@@^%&(^*()(_+. Nói chung cũng muốn làm người phụ nữ yếu đuối, dịu dàng lắm mà đời không cho thì đành phải chịu.
“Vợ anh chứ ai. Anh có điên không đấy? Anh đang ở chỗ nào rồi? Vào viện ngayyyyy”
Nghe tiếng quát “anh Cương” nhận ra vợ ngay và hết cơn ngáo. Hóa ra anh đang nằm ngủ ở nhà.
Bác cùng phòng nghe biết là người nhà chưa đến, thằng Đà Lạt thì cứ ngào ngào vì đói nên thương tình hỏi có muốn cho con ăn không bác cho. Lúc đầu còn ngại, sau nghe tiếng con khóc suốt ruột quá nên đành xin bác 20ml. Bác rất tốt bụng pha luôn 20 ml sữa của con bác và bế thằng Lạt cho bú. Được 20 ml sữa thằng Lạt êm luôn , không khóc lóc gì nữa. Vậy đó, những giọt sữa đầu đời thằng Đà Lạt được ăn là đi xin của bác giường bên và cũng bác là người cho nó ăn chứ không phải bố mẹ.
Một lúc sau người nhà đến đông đủ, mình nằm mãi cũng chán thấy có bác sĩ đến vội hỏi xem em ngồi được không. Dù mình thấy khỏe khoắn và không thấy đau (vì thuốc giảm đau vẫn còn tác dụng) nhưng không nên manh động, cậy khỏe. Bác sĩ bảo “Ngồi được thì tốt quá” nên mình ngồi dậy luôn, tiện thể xem mặt Đà Lạt. Hơn 12 tiếng sau khi mổ mình xuống giường tự đi ra nhà vệ sinh. Lúc này thuốc giảm đau đã hết tác dụng, bắt đầu thấm thía cơn đau dù giờ thì quên là đau như thế nào rồi. Phòng mình ở đầu hành dãy trong khi nhà vệ sinh ở cuối dãy, quãng đường từ phòng ra nhà vệ sinh hôm đó là lần đầu tiên mình đi chậm đến thế, từng bước nhỏ bước nhỏ vì đau vết mổ dù đi không phải vịn vào đâu cả. 3 ngày 2 đêm nằm viện thật sự vô cùng nhàm chán, chả có gì để làm để chơi trong khi không gian bệnh viện luôn ồn ào người ra người vào nên mình ngủ được rất ít. Rảnh quá nên mình hay lò dò ra hành lang tập đi, dù không đi được thoăn thoắt như bình thường nhưng việc đi lại thường xuyên giúp mình giải khuây, làm quen với việc đau vết mổ dù mỗi khi ngồi dậy vẫn phải nhờ người đỡ.
Sang ngày thứ 3 mình lải nhải hỏi bác sĩ từ sáng xem đã được ra viện chưa vì trước khi đi đẻ đã hỏi thăm rồi. PSHN đẻ thường thì hôm trước hôm sau về còn đẻ mổ nằm 3 hôm thôi. May quá bác sĩ cho mình về. Về đến nhà yên tĩnh, mát mẻ đúng là một thiên đường. Còn sau đó quãng thời gian nuôi trẻ sơ sinh thì không thiên đường lắm.
Giờ ngồi biên lại những dòng này, kí ức chửa đẻ ùa về mà vẫn thấy ghê hết cả răng. Giờ bảo đẻ một cái mà được luôn 1 đứa trẻ 1 tuổi thì ok chứ nghĩ đến cảnh nuôi con 1 năm đầu mà vái cả nón.
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.