Roma- hiền từ và dịu dàng


by Vân Tường Nguyễn on Thursday, June 2, 2011 at 10:17pm

9 năm. Chào nước Ý! Chào Roma!

Khi tôi đặt những bước chân đầu tiên lên con phố Giotto, cạnh ga Termini, Roma dường như vẫn đang say giấc. Cảm giác thân thuộc ùa đến khi tôi kéo vali lên dốc và nói Buongiorno với bất cứ ai tôi gặp trên đường.

Roma không phải là một thành phố xa lạ bởi thành phố ấy đã sống trong trái tim tôi từ rất lâu rồi.

Roma không phải là thành phố hoàn hảo đến từng cm như những hình ảnh quảng cáo du lịch.

Roma từng khiến tôi hơi thất vọng.

Nhưng Roma dạy tôi rằng yêu là chấp nhận thành phố như nó vốn thế.

Đài phun nước Trevi, điện Patheon, những bậc thang Tây Ban Nha, quảng trường Navona, cái miệng Sự Thât, Colosseo, via Veneto…quá đẹp, quá nổi tiếng và quá đông khách du lịch.

Đó là Roma mà người ta rất dễ dàng tìm kiếm trên sách báo, trên mạng.

Đó là Roma mà người ta rất dễ dàng trầm trồ và ngưỡng mộ.

Nhưng đó không phải là Roma trong trái tim tôi.

Roma trong tôi…

…hiền hòa như dòng Tevere chảy qua thành phố. Tôi từng đi mải miết trên con phố Lungo Tevere dòng bờ sông, nhìn những hàng cây tưởng như trải dài đến vô tận, lắng nghe tiếng nước chảy và hít thở bầu không khí của thành phố Vĩnh Cửu.

…yên bình khi tôi vô tình lạc vào Piazza Fiorenzo Fiorentini. Quảng trưởng nhỏ trên đồi ấy dường như đừng ngoài cuộc sống hồi hả. Nơi ấy người ta nằm dài trên bãi cỏ để sưởi nắng, trò chuyện với nhau và ngắm nhìn Roma với dòng Tevere từ trên cao.

… trong lành khi tôi đi dạo trong Villa Borghese, hít đầy lồng ngực mùi cỏ mới cắt.

… dịu mát khi tôi ngồi bên dòng Tevere, để gió ve vuốt đôi chân trần.

…là một buổi trưa đứng trên đồi Gianicolo tràn ngập ánh nắng và cả thành phố được thu vào tầm mắt.

…là khoảng thời gian lang thang trong khu phố cổ Trastevere, trong những ngõ vắng chẳng có một bóng người, lặng lẽ quan sát và hít thở cuộc sống của người Roma.

Ở nơi ấy, tôi vô tình gặp được người bạn của gia đình và hiểu rằng không chỉ Hà Nội mà ngay cả thế giới này đôi khi cũng quá nhỏ.

Ở nơi ấy, có bà cụ người Roma đã kiên quyết tặng tôi cái vé xe bus trong buổi sáng chủ nhật khi mà các cửa hàng đều đóng cửa và tôi  không biêt làm thể nào để ra được ga trung tâm. Đối với tôi tấm vé của bà có giá trị hơn 1 eur rất nhiều lần.

Ở nơi ấy có anh bạn đang học Luật ở Sapienza. Người đã lén mở cửa nhà nguyện để tôi có thể vào thăm nhà thờ Trinita dei Monti khi nhà thờ đóng cửa.

Ở nơi ây, tôi hiểu rằng cho dù tôi có đi một mình, tôi cũng không bao giờ cô độc.

Roma quá rộng lớn và quá giàu có để hiểu. Nhưng Roma là nơi để yêu.

Tôi không thấy choáng ngợp trước những công trình đồ sộ từ thời La Mã để có thể so sánh vẻ đẹp của thành phố với vẻ đẹp của một võ sĩ giác đấu.

Với tôi, vẻ đẹp của Roma là vẻ đẹp hiền từ và dịu dàng, vẻ đẹp quyến rũ từ những gì giản đơn nhát.

Nơi ấy tôi bắt đầu và kết thúc hành trình ngắn ngủi trên nước Ý.

Nơi ấy là thành phố Vĩnh Cửu.

2 thoughts on “Roma- hiền từ và dịu dàng

  1. Reblogged this on Ciao Bella! and commented:

    Sáng nay vừa đi vừa ngắm nắng quá đỗi dịu dàng, vừa nhớ lại những gì đã qua.
    Chợt nhận ra mấy năm vừa qua bao điều đã xảy ra, bao người đã gặp gỡ và chia tay.
    Tôi hỏi bạn trai tôi “Anh xem ảnh có thấy em từ năm 2011 đến giờ trông khác không?”
    Anh bảo không, chỉ là do kiểu tóc.
    Có lẽ vậy.
    Chỉ khác ở chỗ thời gian không quay trở lại.

    Tôi nhận ra mình đã than vãn quá nhiều trong khi tôi thật may mắn🙂
    Trên chặng đường đã qua, không khi nào tôi không gặp được những người tốt, sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ.
    Dù tôi chỉ gặp họ một lần trong đời…🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s