0

“To make you feel my love”


Cứ muốn viết một chút gì đấy.
Vài dòng thôi mà không viết nổi.
Hình như đến một ngưỡng nào đó, việc “lèm bèm, kể lể” trở nên thừa thãi.
Lại học thêm được một điều.
Có tất cả chưa chắc đã giữ được lâu. Và có tất cả chưa chắc đã vui.
Nhưng không còn cảm thấy gì trước những điều mình đã buông/ đã mất/ đã từng ghét/ đã từng giận dỗi…
Thì vui thật!

“I know you
Haven’t made
Your mind up yet
But I would never
Do you wrong
I’ve known it
From the moment
That we met
No doubt in my mind
Where you belong”

0

Khoảng trống


Cuộc sống mà chẳng có ước mơ gì thì cũng buồn.

Mơ nhiều chẳng hao được mỡ, chỉ thấy nhức đầu.

Nhức đầu vì những cơn mơ.

Nhiều khi tự hỏi

Sống bao lâu

Trải nghiệm thế nào

Thì đủ để ra khỏi những cơn mơ?

Nhiều khi tự hỏi

Làm gì để thoát khỏi những chênh vênh, bập bềnh?

Vẻ ngoài rất tĩnh lặng

Nhưng chỉ đủ để giấu tạm những đợt sóng mà thôi.

Nhiều khi chúng ta cứ làm chạnh lòng, làm tổn thương lẫn nhau.

Hay chính ta tự làm tổn thương chính mình.

Lần này, lần khác

Dù là vô tình hay hữu ý.

Có bao giờ? Đến khi nào?

Sợi dây không còn đủ níu giữ đôi bờ?

Đến khi nào?

Cách xa nhau.

Giữa hai bờ thực và mơ.

Chẳng còn gì gắn kết.

Đôi khi.

Thực ra là rất nhiều cái “đôi khi”

Tôi lật giở lại những trang sách cũ.

Để thấy thời gian không trôi nhanh như mình tưởng.

Quãng đời ấy, hóa ra cũng đấy ắp những sự kiện, những kí ức vụn vặt nhưng không dễ quên.

Kí ức để nhớ.

Kí ức để tưởng tượng.

Kí ức để vào chỗ này chỗ kia.

Vào sợi dây mỏng manh kết nối chúng ta.

Sợi dây vắt qua hai bờ mơ mơ thực thực.

Vừa đi đi lại lại giữa hai bờ.

Vừa sợ.

Biết đâu một ngày dây dứt đi rồi.

Giữa hai bờ sẽ chỉ là khoảng trống :)

tumblr_n1gzimBGr01s4e9y0o1_1280
(Ảnh: http://whitenoten.tumblr.com)

0


10599499_10204578636975076_6560686280073312781_n

Mấy ngày rồi ngày nào cũng mưa nên chắc dây thần kinh cũng hơi bị ẩm.
Tự dưng tối muộn mình nhớ lại những “kỉ niệm” tưởng là đã nhạt nhòa từ lâu mới sợ chứ.
Nhớ lại luôn cả cảm giác nhẹ nhõm khi cất bước ra đi.

Được cái nọ thì mất cái kia. Luôn luôn là như thế ;-)

Đã từng nghĩ sự kiện số 1 sẽ giúp mình trưởng thành hơn, sống tốt hơn và biết là mình cần gì.
Hóa ra phải đến sự kiện số 2 mới biết là mình muốn gì, mình cần gì, mình sẵn sàng đánh đổi điều gì :-)
Để tốt hơn, tử tế hơn.

Cuốn sách cuộc đời.
Có những trang làm mình muốn đọc lại., xem lại. Có những trang khi đã giở qua rồi thì không bao giờ có nhu cầu giở lại nữa.

May mà cơn chập dây thần kinh đến bất thình lình nhưng cũng ra đi vội vã, không âm ỉ, dải dẳng như xưa. Hóa ra mình có lớn có bớt ngu đi đấy chứ!!!!

1

Nước Nga


IMGP6781
Ông nội mình thời nhỏ thì gắn bó với văn hóa Pháp do thời ông đi học thì Việt Nam là thuộc địa của Pháp. Sau này ông gắn bó với Liên Xô và văn hóa Nga. Bố mẹ mình cũng gắn bó với Liên Xô và văn hóa Nga.

Tuổi thơ của mình cũng có những ngày say sưa xem sách của NXB Cầu Vồng, sách dạy tiếng Nga, giấy ngà ngà rất dày dặn, tranh vẽ thì đẹp. Nhưng bé phá phách không biết giữ, nên quyển sách còn đến bây giờ thì đã quăn mép, mất bìa, còn thì mất cả.
Búp bê Nga còn một con vẫn để trong tủ. Ngày bé không biết chơi chỉ biết lấy tay chọc rơi mắt, may bố mẹ đã kịp thời lấy băng dính dán lại.
Ngày trước từng có một con búp bê matryoshka, không tự tay làm mất, là em gái làm mất hộ.
Mình được nghe, đọc rất nhiều câu chuyện về tình cảm và sự giúp đỡ của nhân dân Liên bang Xô Viết, nước Nga dành cho Việt Nam.

Nước Nga của mình trong thực tế là cây bạch dương, là những vùng đất mênh mang tuyết trắng nhìn thấy từ máy bay một ngày tháng Ba. Nước Nga là sân bay nơi mình chờ transit, đứng trước bức tường kính nhìn ra phía xa mặt trời, nhìn ra những rặng cây và xem máy bay cất cánh, hạ cánh.

Nước Nga của năm nay xuất hiện hơi nhiều trên báo chí, truyền hình. Ông nội mình vẫn luôn tin rằng Nga “cướp” Crimea về cũng là việc nên làm vì Crimea trước thuộc về Nga, bạo động ở Kiev chẳng liên quan gì đến Nga, MH17 do Su bắn rơi chứ không phải Bulk.

Trung Quốc từ hàng nghìn năm nay vẫn là người “bạn” chí tình, chí nghĩa. Còn Nga thì không còn là Nga của ngày hôm qua nữa rồi. Và anh Putin hình như sẵn sàng bán tất cả, miễn là thu về nhiều đô la.

0


Lúc nào cũng tâm niệm là phải trân trọng những gì mình đang có.
Nhưng cũng có lúc trái gió trở trời đừng núi này trông núi nọ, lòng hoang mang dao động.
May mà chỉ là một thoáng chốc.

Lúc nào cũng tâm niệm là những gì không vui sẽ rất khó đuổi ra khỏi đầu.
Hóa ra không phải.
Có những lúc cảm giác vỡ òa, dằn vặt trong lòng bao nhiêu tháng giời.
Cuối cùng bây giờ cũng chỉ là thoáng qua, thậm chí còn nhạt nhòa hơn cả xa lạ

Lúc nào cũng cảm thấy mình đang chơi vơi ở đâu đó giữa quá khứ và hiện tại. Tương lai chưa bao giờ rõ ràng. Chỉ đơn giản là một chặng đường không nhìn thấy điểm kết thúc.

(Ảnh: http://33.media.tumblr.com/cecf83bf52eba4e53a5037e8561d835f/tumblr_mws79pVGVy1qzabkfo1_500.jpg)
tumblr_mws79pVGVy1qzabkfo1_500

0

Có những ngày chân không đi cũng mỏi.


Có những ngày chân không đi cũng mỏi.

Muốn được đi lang thang trên những con phố vắng.

Chẳng nhìn thấy gì ngoài cái bóng của chính mình đang đổ về phía trước.

Chẳng nghe thấy gì ngòai tiếng bước chân của chính mình.

Muốn được lạc vào khu phố Tàu.

Bị bủa vây bởi đèn lồng đỏ, bởi mùi thức ăn, bởi khói từ những chảo xào nấu.

Bị bủa vây bởi tiếng người nói ồn ào.

Bị bủa vây bởi những người xa lạ liên tục lướt qua. Hết người này đến người khác.

Không biết mình là ai. Không biết mình cần làm gì. Không quen một ai.

Chỉ biết mình tạm thời không cô độc.

Tôi vẫn luôn nhớ ánh nắng mặt trời ấm áp, sưởi ấm một sáng se se lạnh.

Có nắng nhưng vẫn lạnh.

Nhờ có nắng mà cảm thấy ấm áp chút đỉnh.

Tôi vẫn luôn nhớ con phố tưởng như kéo dài vô tận, với ánh đèn lấp lánh từ các cửa hiệu mỗi khi mặt trời khuất bóng.

Có rất nhiều khi tôi không cảm thấy cô đơn khi đi một mình.

Có rất nhiều khi tôi cảm thấy cô đơn giữa đám đông không ngừng chuyển động.

***

Cứ mỗi khi nhìn ra xung quanh, ta sẽ thấy ta kém ai đó một chút, và ta vẫn còn may mắn hơn người này người kia một chút.

Ta luôn ở giữa. Ta chơi vơi. Cần một nơi để níu vào.

***

Hình như sống có trách nhiệm hơn thì sẽ bớt mơ mộng hơn. Nhìn thấy trách nhiệm, muốn làm gì đó để hoàn thành trách nhiệm ấy kéo ta trở về mặt đất.
Cũng đến một lúc nào đó, ta muốn bước đi trên con đường gập ghềnh hơn là chu du tận chỗ những đám mây.

***

Cùng một thời điểm.

Những điều không muốn nhớ rồi cũng sẽ quên được.

Những điều không muốn quên, thì từng đoạn cảm xúc, dù ngắn tí ti, vẫn sẽ vấn vương, lẩn quất, không quên.

Hình như tôi đã bớt chơi vơi.

Vì tôi thấy mình may mắn.

May mắn là có nhiều điều muốn nhớ hơn những điều muốn quên :)

0

Tháng Sáu


Đã vài năm rồi, mỗi khi tháng Sáu sang lại thấy lòng bâng khuâng.
Bâng khuâng không liên quan gì đến ngày Tết của các cháu thiếu nhi.
Bâng khuâng liên quan đến hành trình tự thân vận động của một cháu gái mà tuổi đời cùng không còn trẻ nữa.

Cũng là vô tình, cuộc đời cháu Vân có vài bước ngoặt liên quan đến những ngày đầu tháng Sáu.
Bước ngoặt nào, rẽ đi đâu, rốt cuộc cùng thấy quay về vạch xuất phát.
Mấy năm trước nghĩ mãi về chuyện nhảy lên, nhảy xuống để tìm sân ga của cuộc đời mình.
Năm nay thì nghĩ là sân ga nào cũng thế, quan trọng là có làm ăn được gì không.
Năm nay thì cũng không biết là mình đang đứng trên sân ga hay vẫn đang chu du trên con tàu mang tên Hi vọng đổi đời nữa :v
Thôi thì ít ra năm nay suy nghĩ cũng khác hơn những năm ấy, chắc đời cũng đang khác đi. Khác theo chiều hướng tốt thì mừng.

Image