1

Nước Nga


IMGP6781
Ông nội mình thời nhỏ thì gắn bó với văn hóa Pháp do thời ông đi học thì Việt Nam là thuộc địa của Pháp. Sau này ông gắn bó với Liên Xô và văn hóa Nga. Bố mẹ mình cũng gắn bó với Liên Xô và văn hóa Nga.

Tuổi thơ của mình cũng có những ngày say sưa xem sách của NXB Cầu Vồng, sách dạy tiếng Nga, giấy ngà ngà rất dày dặn, tranh vẽ thì đẹp. Nhưng bé phá phách không biết giữ, nên quyển sách còn đến bây giờ thì đã quăn mép, mất bìa, còn thì mất cả.
Búp bê Nga còn một con vẫn để trong tủ. Ngày bé không biết chơi chỉ biết lấy tay chọc rơi mắt, may bố mẹ đã kịp thời lấy băng dính dán lại.
Ngày trước từng có một con búp bê matryoshka, không tự tay làm mất, là em gái làm mất hộ.
Mình được nghe, đọc rất nhiều câu chuyện về tình cảm và sự giúp đỡ của nhân dân Liên bang Xô Viết, nước Nga dành cho Việt Nam.

Nước Nga của mình trong thực tế là cây bạch dương, là những vùng đất mênh mang tuyết trắng nhìn thấy từ máy bay một ngày tháng Ba. Nước Nga là sân bay nơi mình chờ transit, đứng trước bức tường kính nhìn ra phía xa mặt trời, nhìn ra những rặng cây và xem máy bay cất cánh, hạ cánh.

Nước Nga của năm nay xuất hiện hơi nhiều trên báo chí, truyền hình. Ông nội mình vẫn luôn tin rằng Nga “cướp” Crimea về cũng là việc nên làm vì Crimea trước thuộc về Nga, bạo động ở Kiev chẳng liên quan gì đến Nga, MH17 do Su bắn rơi chứ không phải Bulk.

Trung Quốc từ hàng nghìn năm nay vẫn là người “bạn” chí tình, chí nghĩa. Còn Nga thì không còn là Nga của ngày hôm qua nữa rồi. Và anh Putin hình như sẵn sàng bán tất cả, miễn là thu về nhiều đô la.

0


Lúc nào cũng tâm niệm là phải trân trọng những gì mình đang có.
Nhưng cũng có lúc trái gió trở trời đừng núi này trông núi nọ, lòng hoang mang dao động.
May mà chỉ là một thoáng chốc.

Lúc nào cũng tâm niệm là những gì không vui sẽ rất khó đuổi ra khỏi đầu.
Hóa ra không phải.
Có những lúc cảm giác vỡ òa, dằn vặt trong lòng bao nhiêu tháng giời.
Cuối cùng bây giờ cũng chỉ là thoáng qua, thậm chí còn nhạt nhòa hơn cả xa lạ

Lúc nào cũng cảm thấy mình đang chơi vơi ở đâu đó giữa quá khứ và hiện tại. Tương lai chưa bao giờ rõ ràng. Chỉ đơn giản là một chặng đường không nhìn thấy điểm kết thúc.

(Ảnh: http://33.media.tumblr.com/cecf83bf52eba4e53a5037e8561d835f/tumblr_mws79pVGVy1qzabkfo1_500.jpg)
tumblr_mws79pVGVy1qzabkfo1_500

0

Có những ngày chân không đi cũng mỏi.


Có những ngày chân không đi cũng mỏi.

Muốn được đi lang thang trên những con phố vắng.

Chẳng nhìn thấy gì ngoài cái bóng của chính mình đang đổ về phía trước.

Chẳng nghe thấy gì ngòai tiếng bước chân của chính mình.

Muốn được lạc vào khu phố Tàu.

Bị bủa vây bởi đèn lồng đỏ, bởi mùi thức ăn, bởi khói từ những chảo xào nấu.

Bị bủa vây bởi tiếng người nói ồn ào.

Bị bủa vây bởi những người xa lạ liên tục lướt qua. Hết người này đến người khác.

Không biết mình là ai. Không biết mình cần làm gì. Không quen một ai.

Chỉ biết mình tạm thời không cô độc.

Tôi vẫn luôn nhớ ánh nắng mặt trời ấm áp, sưởi ấm một sáng se se lạnh.

Có nắng nhưng vẫn lạnh.

Nhờ có nắng mà cảm thấy ấm áp chút đỉnh.

Tôi vẫn luôn nhớ con phố tưởng như kéo dài vô tận, với ánh đèn lấp lánh từ các cửa hiệu mỗi khi mặt trời khuất bóng.

Có rất nhiều khi tôi không cảm thấy cô đơn khi đi một mình.

Có rất nhiều khi tôi cảm thấy cô đơn giữa đám đông không ngừng chuyển động.

***

Cứ mỗi khi nhìn ra xung quanh, ta sẽ thấy ta kém ai đó một chút, và ta vẫn còn may mắn hơn người này người kia một chút.

Ta luôn ở giữa. Ta chơi vơi. Cần một nơi để níu vào.

***

Hình như sống có trách nhiệm hơn thì sẽ bớt mơ mộng hơn. Nhìn thấy trách nhiệm, muốn làm gì đó để hoàn thành trách nhiệm ấy kéo ta trở về mặt đất.
Cũng đến một lúc nào đó, ta muốn bước đi trên con đường gập ghềnh hơn là chu du tận chỗ những đám mây.

***

Cùng một thời điểm.

Những điều không muốn nhớ rồi cũng sẽ quên được.

Những điều không muốn quên, thì từng đoạn cảm xúc, dù ngắn tí ti, vẫn sẽ vấn vương, lẩn quất, không quên.

Hình như tôi đã bớt chơi vơi.

Vì tôi thấy mình may mắn.

May mắn là có nhiều điều muốn nhớ hơn những điều muốn quên :)

0

Tháng Sáu


Đã vài năm rồi, mỗi khi tháng Sáu sang lại thấy lòng bâng khuâng.
Bâng khuâng không liên quan gì đến ngày Tết của các cháu thiếu nhi.
Bâng khuâng liên quan đến hành trình tự thân vận động của một cháu gái mà tuổi đời cùng không còn trẻ nữa.

Cũng là vô tình, cuộc đời cháu Vân có vài bước ngoặt liên quan đến những ngày đầu tháng Sáu.
Bước ngoặt nào, rẽ đi đâu, rốt cuộc cùng thấy quay về vạch xuất phát.
Mấy năm trước nghĩ mãi về chuyện nhảy lên, nhảy xuống để tìm sân ga của cuộc đời mình.
Năm nay thì nghĩ là sân ga nào cũng thế, quan trọng là có làm ăn được gì không.
Năm nay thì cũng không biết là mình đang đứng trên sân ga hay vẫn đang chu du trên con tàu mang tên Hi vọng đổi đời nữa :v
Thôi thì ít ra năm nay suy nghĩ cũng khác hơn những năm ấy, chắc đời cũng đang khác đi. Khác theo chiều hướng tốt thì mừng.

Image

0

Trà với sữa


Image

 

Sáng thứ Sáu.

Mở mắt ra trên mạng thấy chi chít “TGIF” (Thank God It’s Friday) giật mình “Ơ hôm nay đã thứ Sáu rồi”. Nhanh lắm.

Đi vẩn vơ ngoài đường, làm mấy việc cần, thấy nhạt miệng.

Thèm mấy ngụm trà sữa nhiều nhiều hương vị :)

 

Nhiều lúc cũng nhớ cảm giác bận rộn quay cuồng, ước ao trở thành cô gái thành đạt, thét ra lửa :P

Mỗi tội năng lực có hạn, lại lười biếng chả chịu lao động, phấn đấu, nên cứ phất pha phất phơ thôi ;) Đôi lúc cũng thấy chạnh lòng.

Đầu óc dù năm tháng trôi qua, thay đổi ít nhiều nhưng rốt cuộc vẫn là hết khôn dồn dại: bận thì mong rảnh, rảnh thì mong bận, giời nắng thì mong giời mưa, giời mát mẻ mà âm u lại bảo sao không cho tôi mấy giọt nắng cho tươi đời.

 

Mình là đứa hay nghĩ ngợi. Càng nghĩ càng thấy lo lắng. Bởi hình như cuộc đời nhiều khi quá mong manh. Mọi thứ đều có thể bay biến bất cứ lúc nào. Muốn đuổi cái nghĩ, cái lo đi mà cũng chỉ được một chốc.

 

Niềm vui bây giờ là lang thang lượn lờ xem những thứ đẹp xinh trên mạng, xem món ăn ngon, xem nhật ký bằng ảnh của những cô gái thú vị. Một cô gái đẹp có thể không cần xinh nhưng hẳn là cô ấy phải rất thú vị. 

Và có những điều đẹp xinh. Đời cũng đỡ nhàm. :)

Image
2

Chasing pavements


Chasing pavements

Cuối cùng cơn mưa cũng đến.
Sau mấy ngày mong mỏi chờ đợi.
Khi cái nóng ngột ngạt làm mồ hôi túa ra trong khi đầu óc thì tê cứng.

Ngồi nghe tiếng mưa, tận hưởng từng cơn gió mát lành mưa mang đến, hai từ “Chasing pavements” xuất hiện trong đầu. Vậy là bật ‘Chasing pavements”, nghe giọng Adele hòa với tiếng mưa rơi :)
Không suy nghĩ, không mộng mơ, chắc chắn sẽ bớt phải “chasing pavements” ;)
Lo lắng, suy nghĩ vì muốn cuộc sống suôn sẻ, trơn chu. Rồi chính vì nhưng lo lắng, suy nghĩ, trăn trở ấy làm cho cuộc sống không còn trơn chu nữa.
Những thứ có trong đời mất đi rồi mới thấy tiếc, mới thấy cần.
Những quyết định đã đưa ra, mất khá nhiều thời gian để nhận ra đấy là quyết định đúng. Hoặc mất khá nhiều thời gian để sửa chữa một quyết định sai lầm.

Mình đọc đâu đó trên mạng, rằng “những cô gái đi ăn một mình, người yêu có thể có hoặc không nhưng tính tự lập và chút cô độc kiêu hãnh thì có thừa”. Mình nhớ lại những khi đi ăn một mình, những chuyến đi một mình, những cảm giác còn chưa kịp quên. Ừ hình như mình cũng tự lập, cô độc; nhưng mình có cái vẹo gì để kiêu hãnh thì mình cũng không biết.

Mình vẫn luôn có một khoảng trời nhỏ, cất giữ những kỉ niệm. Khoảng trời không bắt ai phải hiểu, khoảng trời chỉ cần được tôn trọng. Chẳng mong gì hơn.
Ấy thế nhưng cũng có những lúc sự ích kỉ, nhỏ nhen dẫn lối đưa đường để mình thô lỗ bước chân vào khỏang trời của người khác. Nhiều lúc mình xấu tính dã man…

Cứ nói lải nhải là muốn ổn định, để rồi đến khi có cơ hội ổn định, lại muốn chạy, muốn thoát ra khỏi vòng quay “nhàm chán”. Bản thân mình còn phức tạp, huống chi là cuộc sống, là xã hội của muôn vàn cá nhân với vô vàn phức tạp? Thế tại sao còn kêu ca? :)

Càng ngày càng thấm thía, có những kí ức giúp mình không bao giờ bất hạnh, bởi nó quá đẹp. Nhưng cũng chính vì những kí ức ấy quá đẹp, mình chẳng thể bình yên.
Và cuộc sống là bộ phim của những cảnh đuổi bắt, chasing rất nhiều thứ, trong đó có “chasing pavements” :)

Image
0

Dear friends, Kindly spread the words and the image!


Dear friends, Kindly spread the words and the image!

We wish to apologise for what happened in some industrial zones for foreign investment in Vietnam in recent days. We love peace and denounce war. We are children, workers, intellectuals, teachers, artists, veterans, students, officers, farmers, business people, young people… and ordinary Vietnamse citizens. We would like to express our apoligies to you.